Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc

[MINH HUỆ 18-12-2025] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1996. Trong hơn 20 năm qua, Đại Pháp đã tịnh hóa thân thể và thăng hoa tâm hồn tôi. Tôi muốn chia sẻ một số trải nghiệm tu luyện của mình để chứng thực sự tuyệt vời của Đại Pháp và bày tỏ lòng biết ơn đối với Sư phụ Lý.

Vượt qua trầm cảm

Năm 1992, mẹ tôi qua đời trong một tai nạn xe hơi và tôi đã phải chịu cú sốc tinh thần nặng nề ở tuổi 17, trở nên trầm cảm, bi quan, cô đơn và bất an.

Năm 1996, tôi nhìn thấy cuốn Chuyển Pháp Luân (cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp) tại nhà một đồng nghiệp. Ngay sau đó, tôi đã bước vào tu luyện. Tôi đã tìm thấy con đường để trở về ngôi nhà đích thực của mình! Như dòng suối trong mát, Pháp Luân Đại Pháp đã gột rửa tâm hồn và dẫn lối cho cuộc đời tôi. Tôi trở nên tự tin và vui vẻ, không còn tiêu cực hay bất an nữa.

Tôi là nhân viên văn thư tại công ty. Bởi phải đánh máy trong thời gian dài mỗi ngày, tôi bị viêm gân (viêm gân và lớp màng bao quanh gân) cổ tay nghiêm trọng. Bất cứ khi nào tôi đánh máy quá lâu hoặc làm căng cổ tay, chúng đều đau nhức và sưng tấy. Một bác sĩ tại bệnh viện chỉnh hình nói với tôi rằng không có cách điều trị hiệu quả: “Phẫu thuật có thể giúp cô giảm đau tạm thời, nhưng sẽ không chữa khỏi hẳn. Bởi cô là nhân viên đánh máy, bệnh rất có thể sẽ tái phát theo thời gian và sẽ cần phải phẫu thuật nhiều lần.”

Tôi chọn không phẫu thuật. Khi khối lượng công việc nhiều, tôi sẽ tạm dừng để nghỉ ngơi và giảm đau khi có thể, nhưng tôi ngày càng trở nên trầm cảm.

Sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, cơn đau và chứng cứng khớp cổ tay của tôi đã biến mất lúc nào không hay. Dù tôi có đánh máy bao lâu hay sử dụng tay nhiều thế nào, cổ tay tôi vẫn nhẹ nhàng và linh hoạt. Bệnh viêm gân đã không còn tái phát. Pháp Luân Đại Pháp thật kỳ diệu!

Buông bỏ oán hận, đối đãi tốt với anh trai

Cha tôi, gần 70 tuổi, phải chịu những di chứng sau một cơn đột quỵ. Ông vẫn có thể tự chăm sóc bản thân, mặc dù sức khỏe không còn tốt như trước. Anh trai, chị dâu và đứa con nhỏ của họ đã chuyển đến sống cùng cha trong khi tôi đang thụ án 18 tháng tại trại lao động cưỡng bức, một trong những phương thức mà Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) sử dụng để bức hại học viên Đại Pháp. Đầu năm 2010, tôi trở về nhà và cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy gia đình anh trai đang sống cùng cha. Tôi chăm sóc cha và giúp trông nom cháu nhỏ.

Một buổi tối khi trở về nhà, tôi thấy cha đang ở một mình. Tôi hỏi tại sao anh chị không ở nhà.

Cha tôi buồn bã nói: “Anh con bấy lâu nay chỉ đang giả vờ thôi. Nó muốn đưa con vào trung tâm tẩy não [một địa điểm khác để bức hại các học viên] và đòi cha đưa cho nó 10.000 nhân dân tệ. Nó bảo cha không được nói cho con biết chuyện này. Cha không đồng ý. Cha muốn con ở nhà. Thế là hôm nay nó nổi giận, cầm dao bếp dọa cha và nói sẽ giết cha. Trong lúc nóng giận, cha đã đuổi chúng đi.”

Tôi không thể tin vào tai mình—anh trai và chị dâu thực sự muốn đẩy tôi trở lại nơi nguy hiểm, mặc dù tôi vừa mới trở về từ trại lao động cưỡng bức. Sau đó, khi cha tôi không hợp tác, họ đã làm một việc tồi tệ như vậy. Tôi kìm nén cảm xúc, an ủi cha và giúp ông bình tĩnh lại. Vài ngày sau, cha tôi nói rằng anh trai chuyển toàn bộ đồ đạc ra khỏi nhà vĩnh viễn.

Tôi vốn đã mang tâm oán hận anh trai và chị dâu. Họ chưa bao giờ thực sự hiếu thuận và thường xuyên ăn bám, xin tiền cha. Cha tôi thường run lên vì sợ hãi mỗi khi nhìn thấy anh trai. Những gì họ làm bây giờ thậm chí còn bại hoại hơn về mặt đạo đức. Họ không xứng đáng được gọi là con trai và con dâu. Nỗi oán hận của tôi đối với họ càng thêm sâu sắc.

Tháng 11 năm 2013, cha tôi, khi đó 72 tuổi, bị đột quỵ lần nữa và được đưa đi cấp cứu. Hai tháng sau, dù giữ được tính mạng, ông bị liệt và phải nằm liệt giường. Ông không thể nói hay ăn uống và phải duy trì sự sống bằng ống xông. Thấy tình trạng của cha như vậy, anh trai và chị dâu lấy cớ không có thời gian chăm sóc cha, nên tôi phải một mình gánh vác trách nhiệm.

Tôi học cách làm từng chút một và giúp cha trở mình, thay tã, cho ăn, uống thuốc, đánh răng, hút đờm, hỗ trợ đi vệ sinh và tắm rửa cho ông. Những việc này, vốn dễ dàng với người khỏe mạnh, lại tốn rất nhiều thời gian đối với cha tôi. Tôi kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần. Áp lực thường khiến tôi mất ngủ vào ban đêm. Tuy nhiên, tôi đã hành xử theo tiêu chuẩn của Đại Pháp và lấy khổ làm vui.

Trong vài năm, tôi ôm giữ nỗi oán hận với anh trai vì anh và vợ anh ấy hiếm khi giúp tôi chăm sóc cha. Tôi biết điều này là sai và tôi còn cách rất xa so với tiêu chuẩn của Đại Pháp. Tôi quyết định thực sự thay đổi bản thân từ bên trong.

Tôi không còn để tâm vào những thiếu sót của anh chị và tập trung chăm sóc tốt cho cha cũng như làm những việc mình cần làm. Nỗi oán hận của tôi đã giảm bớt. Đôi khi nó vẫn trỗi dậy, nhưng tôi kiểm soát suy nghĩ của mình cho đến khi nó tan biến. Tôi tiếp tục học Pháp và dần dần tâm thái của tôi đã cải biến.

Một ngày vào năm 2016, chị dâu gọi điện báo tin anh trai tôi đang nằm viện. Anh ấy bị đột quỵ và muốn gặp tôi. Tôi cảm thấy buồn. Trong nhiều năm, khi cha nằm viện, tôi đã lo liệu mọi thứ. Giờ đây, khi anh trai bị bệnh, anh ấy lại tìm đến tôi.

Tôi sắp xếp người chăm sóc cha và đến bệnh viện. Trên đường đi, tôi nhận ra rằng, mặc dù tôi đã buông bỏ oán hận, nhưng tôi chưa giảng rõ chân tướng về cuộc bức hại Đại Pháp cho anh ấy một cách thấu đáo. Cả anh trai và chị dâu đều đã thoái ĐCSTQ, nhưng anh tôi vẫn tin vào những lời dối trá về Đại Pháp của ĐCSTQ và đôi khi còn nói những lời bất kính về Sư phụ và Đại Pháp. Tôi sẽ tận dụng cơ hội này để nói chuyện với anh trai về Đại Pháp.

Tại bệnh viện, tôi không lãng phí thời gian và nói chuyện chi tiết với anh trai về Đại Pháp. Lần này, anh ấy đã tiếp nhận những gì tôi nói và viết một bản nghiêm chính thanh minh xin lỗi về những sai lầm của mình. Ngay sau đó, tình trạng của anh ấy cải thiện và được xuất viện.

Nhưng anh trai tôi vẫn còn hoài nghi và ngừng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo”. Khoảng sáu tháng sau, anh được chẩn đoán mắc bệnh giãn cơ tim, một căn bệnh nan y. Tôi không từ bỏ anh ấy và tận dụng mọi cơ hội, tôi kiên nhẫn giải thích về Đại Pháp cho anh, hy vọng anh sẽ tiếp nhận chân tướng. Tuy nhiên, anh ấy vẫn không thay đổi quan điểm về Đại Pháp.

Tháng 3 năm 2020, bác sĩ thông báo anh trai tôi đang trong tình trạng nguy kịch và có thể qua đời bất cứ lúc nào. Tôi sắp xếp việc chăm sóc cha và vội vã đến bệnh viện. Bác sĩ nói: “Tim anh ấy đang suy yếu. Người bị phù nề và không thể đi tiểu. Cô cần chuẩn bị tinh thần.” Tôi không nói cho anh biết về tình trạng của anh ấy. Tôi bật băng ghi âm bài giảng của Sư phụ cho anh nghe và bảo anh đừng nghĩ ngợi gì về bệnh tình. Chỉ khi đó tôi mới biết anh trai đã ly hôn vài năm trước và đứa con trai 11 tuổi là người duy nhất ở bên cạnh anh trong thời gian nằm viện.

Sau khi nghe các bài giảng của Sư phụ trong ba ngày, anh trai tôi bắt đầu đi tiểu rất nhiều và trong vòng hai ngày, vết sưng tấy đã giảm. Một kỳ tích đã xảy ra—anh ấy đã qua cơn nguy kịch và sau đó khoảng 1 tuần được xuất viện. Một lần nữa, Sư phụ đã cứu anh trai tôi.

Trong suốt bảy năm, cha tôi phải nhập viện nhiều lần. Nhiều lần, theo quan điểm y học thì gần như không còn hy vọng sống sót. Mỗi lần như vậy, tôi đều bật các bài giảng của Sư phụ cho ông nghe và lần nào cũng vậy, Sư phụ đã từ bi đưa cha tôi trở về từ cõi chết. Cuối tháng 10 năm 2020, cha tôi, bị liệt và nằm liệt giường, đã ra đi thanh thản ở tuổi 80.

Anh trai nhờ tôi hướng dẫn luyện công sau khi xuất viện về nhà. Trong một thời gian, sức khỏe của anh ấy đã cải thiện. Nhưng anh ấy vẫn chưa kiên định tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Tháng 11, anh trai tôi lại nhập viện ngay sau đám tang của cha. Tôi đã vào viện thăm anh nhiều lần. Tôi bật các bài giảng của Sư phụ cho anh nghe, hy vọng anh sẽ trân quý cơ hội mà Sư phụ ban cho. Thật đáng tiếc là anh ấy đã không tỉnh ngộ. Anh trai tôi qua đời vào cuối tháng 6 năm 2021. Anh ấy mới chỉ 49 tuổi.

Tôi đã chi trả toàn bộ chi phí, khoảng 70.000 nhân dân tệ, cho việc nằm viện và tang lễ của anh trai. Tôi không phàn nàn hay oán giận chị dâu, người đã ly hôn với anh tôi. Tôi cảm thấy chị ấy đang trải qua giai đoạn rất khó khăn khi còn trẻ như vậy mà phải một mình nuôi con. Tôi nghĩ mình nên hỗ trợ chị ấy.

Mặc dù anh trai đã qua đời, nhưng mỗi năm vào các dịp lễ lớn, tôi đều mời cháu trai đến nhà ăn cơm, khuyến khích cháu học tập tốt và tặng cháu một ít tiền. Khi cần thiết, tôi chính lại những lời dối trá của ĐCSTQ đã nhồi nhét vào đầu cháu qua sách giáo khoa ở trường, giúp cháu phân biệt đúng sai và kể cho cháu nghe về vẻ đẹp của Đại Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/18/503411.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/16/232334.html