Tôi không thể buông “Chuyển Pháp Luân” xuống được nữa
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 07-11-2025] Tôi là một đệ tử Đại Pháp cao tuổi, tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1996, năm nay 70 tuổi. Tôi đã tu luyện Đại Pháp được 29 năm, đã trải qua mưa gió, nhưng dưới sự bảo hộ của Sư phụ tôi đã đi đến ngày hôm nay.
1. Không thể buông “Chuyển Pháp Luân” xuống được nữa
Tôi sinh ra ở nông thôn, từ nhỏ đã chịu khổ rất nhiều. Nhà tôi có năm chị em, tôi đứng thứ hai. Cha tôi qua đời sớm, tôi trở thành lao động chính trong gia đình, thời gian nghỉ ở trường học, vì kiếm thêm công điểm mà một cô gái nhỏ mười mấy tuổi như tôi luôn làm những việc của người lớn, gánh nước, đẩy xe, sửa phòng xây nhà, quăng gạch, toàn là những việc của nam giới. Tôi trở thành trụ cột của cả nhà, thân thể mệt mỏi đầy bệnh, nhưng cũng không có tiền trị bệnh.
Tôi mắc bệnh viêm phế quản, đau dạ dày, u xơ tuyến vú, đau lưng, đau đầu, những bệnh này thường xuyên bám lấy tôi, cơ thể không có chỗ nào khỏe, thật là một ngày dài bằng một năm, nhìn không thấy hy vọng. Sau khi kết hôn, chồng tôi ở trong quân đội không giúp đỡ được gì, tôi có hai đứa con, còn phải đi làm. Dù sức khỏe có thế nào cũng phải đành tiến tiếp, tôi không biết con người sống vì điều gì, ngày nào cũng buồn rầu, vô cùng khốn khổ.
Tháng 10 năm 1996, một người bạn đã mang đến một cuốn “Chuyển Pháp Luân”, nói là cho tôi mượn đọc thử, xong phải trả lại cô ấy. Tôi đọc rồi thì không buông xuống được nữa, càng không nỡ trả lại, người bạn đó đành thỉnh một cuốn “Chuyển Pháp Luân” cho tôi.
Trong vòng hai tháng, tôi vừa đọc sách vừa luyện công và chiểu theo lời dạy trong sách. Bất tri bất giác thân thể tôi đã phát sinh biến hóa rất lớn, càng ngày càng thoải mái, sự thoải mái trên thân thể không từ ngữ nào có thể diễn tả được, Đại Pháp thật sự quá thần kỳ, quá siêu thường.
Khi còn nhỏ, tôi thường xuyên chịu đói, chịu khổ chịu cực, nghèo đến phát sợ. Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi còn rất xem trọng tiền tài lợi ích. Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã biết Pháp lý để làm người tốt và người tốt hơn nữa, tâm tính của tôi cũng đang không ngừng đề cao.
Có một lần khi mua đồ ăn, vì trời khá tối nên người bán đã trả thừa cho tôi mười tệ, nhưng khi đó tôi không đếm mà cứ bỏ vào túi. Lúc mua đồ khác, tôi mới phát hiện ra mười tệ tiền thừa, tôi nhanh chóng trả lại. Người bán nói: “Cảm ơn chị! Hiện giờ, người như chị không có nhiều!“ Tôi nói: “Người luyện Pháp Luân Công đều như vậy, không thể chiếm lợi của người khác, là Sư phụ bảo chúng tôi cần làm người tốt.” Người xung quanh quầy giơ ngón tay cái lên nói: “Pháp Luân Công thật tốt!”
Một lần tôi đi mua quẩy chiên, đầu tiên bỏ năm tệ vào trong hộp tiền và nói với người bán, sau đó tôi ra xếp hàng. Khi nhận được quẩy chiên, người bán quẩy chiên vẫn đòi tiền tôi, tôi nói: “Tôi đã đưa rồi, có chữ trên tiền của tôi.” Anh ấy nói: “Không có!” Tôi nghĩ, tôi là người luyện công, không có việc ngẫu nhiên, tôi lại đưa anh ấy năm tệ.
Còn có một lần, hồi còn đi làm, tôi phụ trách thu phí, nhận được một tờ 50 tệ giả. Khi ấy tôi hơi bối rối, không biết phải làm sao? Người bên cạnh nói: “Để buổi tối tiêu vậy, buổi tối nhìn không rõ.” Tôi nghĩ không thể làm vậy, tôi là tu Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi lập tức lấy tờ 50 tệ giả xé vụn đi, sau đó rút tờ 50 tệ trong ví của mình, tâm tôi cảm thấy rất thoải mái. Tháng sau khi nhận lương, ông chủ đã tăng cho tôi 50 tệ.
Một hôm, trước khi tan làm, tôi và đồng nghiệp đến ngân hàng gửi tiền. Trên đường về, tôi bị xe máy đâm phải, cú đâm của xe máy khiến tôi và xe văng đi rất xa. Vì là mùa hè, tôi mặc váy ngắn nên đầu gối bị thương nghiêm trọng, máu chảy theo cẳng chân xuống bàn chân, da bị trầy ở hai lòng bàn tay. Đồng nghiệp sợ quá nói: “Mau đuổi theo chiếc xe máy, phía trước có chốt canh, tìm cảnh sát để bắt lại.” Tôi nói: “Không cần.”
Tôi tập tễnh đẩy chiếc xe đạp trở về đơn vị. Mọi người nhìn thấy thì đều bất bình, tôi nói: “Không sao, tôi là người luyện công, không việc gì.” Chân tôi hai ngày đã khỏi rồi.
Tình hình kinh tế trong nhà vốn eo hẹp, từ khi tôi tu luyện Đại Pháp đến nay ngày càng dư dả. Công việc của con cái đều thuận lợi, thân thể khỏe mạnh, cháu trai, cháu gái, cháu ngoại trai và cháu ngoại gái đều thông minh, đáng yêu. Các con và tôi khi gặp mặt thì câu đầu tiên chính là “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Khi các con còn nhỏ, tôi đều đưa chúng ra ngoài phát tài liệu chân tướng, dán tờ chân tướng. Các con tôi thường niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, Đại Pháp đã bám rễ trong tâm bọn trẻ.
Chồng tôi ban đầu từ chỗ sợ hãi và phản đối tôi tu luyện, bây giờ cũng đã tu luyện Đại Pháp. Khi ông ấy có thời gian thì sẽ học Pháp, luyện công và chép Pháp, thậm chí chúng tôi đã chép được sáu lần cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Chồng tôi thân thể nhẹ nhàng vô bệnh. Hết thảy mọi điều này đều là đến từ Pháp Luân Đại Pháp, là Sư phụ ban ơn. Cả gia đình chúng con cảm tạ Sư phụ!
Hiện tại, tôi đã 70 tuổi, trong khi làm tốt ba việc, vẫn có thể chăm sóc con cái và làm việc nhà, các con đều rất bội phục. Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, một người số khổ như tôi đã bước trên con đường phản bổn quy chân, trong cuộc sống gặp phải bất kỳ sự việc nào, tôi đều đã có kim chỉ nam, trong tâm thản đãng, rộng mở.
2. Giảng chân tướng khi làm việc tại trung tâm thương mại
Tôi làm việc tại một siêu thị lớn trong trung tâm thương mại, tòa nhà có bốn tầng, có hơn 1.000 nhân viên. Tôi phụ trách công việc đổi trả hàng của khách hàng, mỗi ngày tiếp rất nhiều khách hàng, có khi là vấn đề chất lượng sản phẩm; có khi là không muốn nữa; có khi là hàng không vấn đề gì nhưng cố tình tạo ra vấn đề để trả hàng. Qua kiểm tra, xem xét và trao đổi, cuối cùng đều trả lời khiến khách hàng vừa lòng. Tôi tận dụng thời gian rảnh để giảng chân tướng cho nhân viên, quản lý tầng, tổ trưởng ca trực. Có người sau khi minh bạch chân tướng đã làm tam thoái (thoái xuất các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung Cộng).
Một buổi chiều lúc khoảng hơn 1 giờ, tôi đang một mình trực ban, thì có mấy người đến. Họ vừa vào, tôi đã thấy mùi rượu. Một người nam khoảng 40-50 tuổi đi không vững, lẩm bẩm chửi bới, lớn tiếng la hét. Anh ta cầm hai chiếc giày quăng lên mặt bàn, nói: “Trả hàng, trả hàng.” Tôi đứng dậy, tay kéo ghế để anh ta ngồi xuống, nói: “Anh đừng nóng, có việc gì hãy từ từ nói, không có vấn đề nào là không giải quyết được. Hãy thử học theo Chân-Thiện-Nhẫn mà Pháp Luân Đại Pháp dạy xem.” Tôi vừa nói hết lời, người đàn ông kia cũng liền hiền lành hẳn ra, sững người lại, không ngớt gọi tôi: “Chị ơi, chị ơi, chị nói hay quá, làm sao đột nhiên tôi lại không tức giận nữa rồi!”
Tôi liền giảng chân tướng cho họ, giảng về sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp, Pháp Luân Công là dạy con người làm người tốt. Tôi đứng từ góc độ người thứ ba nói: “Một người họ hàng của tôi luyện Pháp Luân Công, bây giờ tính tình đã tốt hơn nhiều. Trước khi luyện công còn nóng tính hơn cả anh, mỗi ngày đều uống rượu hút thuốc, đánh vợ chửi con, sức khỏe cũng không tốt. Sau đó đã thay đổi rồi, không hút thuốc, không uống rượu nữa, sức khỏe cũng tốt.” Anh ta nói: “Thật sao? Tôi cũng phải học xem.”
Trong lúc trò chuyện, tôi đã kiểm tra đôi giày mà anh này mang đến, thì phát hiện bên dưới phần thân giày có một vết rách, không giống vấn đề do chất lượng, dường như đã bị trầy xước ở đâu đó. Tôi nói: “Như vậy đi, anh bỏ giày lại, tôi đưa đến nhà máy giám định xem. Nếu là vấn đề chất lượng, nhà máy sẽ đổi một đôi mới cho anh, nếu không phải vấn đề chất lượng cũng sẽ cho chúng ta một lời giải thích.” Anh ta để lại số điện thoại, tâm bình khí hòa rời đi.
Ít hôm sau, anh ta lại đến, đọc được giấy kiểm định của nhà máy nói rằng không phải do vấn đề chất lượng, anh ta cũng chịu. Tôi cũng tặng anh ta cuốn sách chân tướng, giúp anh ta làm tam thoái. Anh ta còn bảo tôi làm tam thoái cho con trai và con dâu của anh, tôi nói: “Việc này cần phải bản thân họ đồng ý mới được.” Anh ta nói: “Tôi làm chủ, về nhà nhất định sẽ nói với chúng.” Anh ta còn muốn học công, tôi nói: “Vậy chúng ta hẹn khi khác đi.”
Văn phòng của chúng tôi ở tầng hai, quản lý tầng và các nhân viên phần lớn đều đã minh bạch chân tướng, sau đó tôi đã chuyển xuống tầng một. Ở tầng nào tôi cũng đều tận dụng thời gian rảnh để giảng chân tướng cho nhân viên ở tầng đó, dùng hành động thực tế chứng thực Đại Pháp. Một buổi trưa, tôi lại là người trực ban, buổi trưa ít người, tôi bèn chép cuốn “Chuyển Pháp Luân”. Chủ tịch bước vào, thấy tôi đang chép sách, ông ấy nói: “Chép đi, không sao.”
Chúng tôi nói chuyện một chút về công việc, rồi tôi liền giảng chân tướng Đại Pháp cho ông ấy, giúp ông làm tam thoái. Ông ấy nói: “Gia đình tôi ở tầng lớp cao, là địa chủ. Cha tôi thuộc tầng lớp tư bản, ông nội đã sang Đài Loan.” Sau đó, ông ấy kể thời đại Cách mạng Văn hóa gia đình ông bị bức hại, biết rằng Trung Cộng là tà ma, hiện giờ Trung Cộng muốn ông vào đảng, ông ấy nói không vào. Tôi nói với ông ấy hãy ghi nhớ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, để được kinh doanh phát đạt và bảo đảm bình an, ông ấy rất cảm ơn.
Sau đó, cả gia đình tôi chuyển lên thành phố lớn. Dưới sự chỉ dẫn của Sư phụ, tôi rất nhanh đã kết nối được thánh duyên với các đồng tu địa phương, tiếp tục làm tốt ba việc. Xung quanh khu dân cư, tôi đều đã phát một lần tài liệu chân tướng Đại Pháp, cũng nhiều lần đến những làng trên núi giảng chân tướng cứu người.
Nếu có chỗ nào không thỏa đáng, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/7/499168.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/22/231790.html



