Bài viết của đệ tử Đại Pháp Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 10-12-2025] Tôi đắc Pháp vào năm 1996, trong quá trình tu luyện hơn 20 năm, mỗi bước đề cao đều không rời khỏi sự bảo hộ và sự gia trì từ bi của Sư phụ, tôi vấp váp đi đến hôm nay trong mưa gió, quả thật là xúc động lòng người. Tôi rất vinh hạnh khi có thể trở thành đệ tử Đại Pháp thời kỳ Chính Pháp, dùng cạn ngôn ngữ của nhân loại cũng không thể biểu đạt lòng biết ơn tối thượng của đệ tử đối với Sư tôn.

Sau đây là hai câu chuyện nhỏ mà tôi muốn chia sẻ với các đồng tu, nếu có chỗ nào không phù hợp thì mong các đồng tu chỉ rõ!

Trước tiên nói về mẹ chồng của tôi, từ mùa thu năm 2019 đến mùa thu năm 2020, chưa đến một năm, bà bị gãy xương ba lần. Lần đầu tiên là gãy bốn xương sườn, con trai lớn đưa bà đến bệnh viện ở huyện thành kiểm tra, bác sỹ nói là bệnh người già, bảo bà về nhà. Nhưng khi về nhà, bà đau không chịu nổi, nên gọi điện cho chúng tôi, chồng tôi đã đón bà lên thành phố ở cùng chúng tôi. Ngày tiếp theo, tôi thay đồ cho mẹ chồng, mặc quần áo lót mới của tôi cho bà, rồi đưa bà đi bệnh viện. Con trai tôi đã tìm một bác sỹ chuyên môn khám cho bà, bà bị gãy bốn xương sườn, bác sỹ đã tiến hành phẫu thuật xâm lấn tối thiểu. Tôi đã giặt toàn bộ quần áo bẩn cho bà từ trong ra ngoài. Khi đó, tôi còn trông hai cháu gái và một cháu trai, quả thật mệt đến nỗi tôi không thể làm xong, nhân tâm của tôi lập tức nổi lên. Hồi chúng tôi kết hôn, mẹ chồng chẳng quản gì, bà chưa đến 50 tuổi mà rất khó chiều, muốn mắng ai thì mắng, bà còn nói bà không cần ai hết, ba chị em dâu chúng tôi không ai muốn quan tâm đến bà, ngày ngày bà đều chỉ dâu mắng hòe, ngày đêm đánh bạc, cha chồng bị liệt nửa người, mà vẫn phải rửa chén nấu ăn. Nhưng bây giờ tôi đã là người tu luyện, tôi phải nghe lời Sư phụ, trước tiên làm được “Nhẫn”, song tâm oán hận của tôi đối với mẹ chồng rất lớn. Sau khi mẹ chồng xuất viện, bà lại ở nhà tôi vài ngày, tôi đã giặt toàn bộ quần áo mà bà mặc, rồi đưa bà về.

Vừa mới qua 100 ngày, mẹ chồng lại bị gãy tay, phải đến bệnh viện ở huyện thành bó bột. Nhưng chưa tới hai tháng, bà đã bị ngã gãy đầu xương đùi, anh em trai bên chồng đều nói không thể lo cho bà, nên hai vợ chồng tôi đã đưa bà đến bệnh viện ở huyện, bác sỹ nói phải làm phẫu thuật, thay phần xương cong. Tôi đã xuống phố mua một bộ đồ ngủ cho bà, giặt toàn bộ quần áo mà tôi đã thay cho bà, rồi lau người cho bà, lần này mới khiến mẹ chồng cảm động, bà nói: “Con dâu à, chắc con mệt lắm!” Tôi nói: “Con không mệt, con là người tu luyện, mẹ hãy nhớ Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.” Mẹ chồng không ngừng niệm; lúc bác sỹ vào, bà cũng không sợ, và vẫn tiếp tục niệm.

Cứ như thế, tôi đã khiến cả gia đình cảm động, mọi người đều rất tin Đại Pháp, vợ chồng hai anh lớn vốn không tin, lần này họ đều tin, các chị dâu lớn còn hỏi tôi niệm chín chữ thế nào, tôi đã nói với họ cách niệm, họ nói muốn luyện công và đồng ý làm tam thoái.

Đến năm tiếp theo, mẹ chồng tôi qua đời, anh cả chuẩn bị tính nợ cũ với anh ba, sau khi nghe tôi khuyên nhủ, anh cả không truy cứu nữa, chúng tôi đã tránh được một trận đại chiến trong gia đình.

Tiếp sau đó, thôn làng của chúng tôi bị phá dỡ, tôi không cần tiền đền bù tháo dỡ hai căn nhà của mẹ chồng, tôi để cho anh cả và anh ba chia nhau, anh cả hỏi chồng tôi: “Sao vợ em không cần tiền đền bù thế?” Chồng tôi nói: “Anh không biết vợ em làm gì à? Nếu vợ em không luyện công, thì một xu cũng không cho anh đâu!”

Cứ từng chút từng chút như thế, cả gia đình đã hiểu rõ sự thật và được cứu!

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/12/10/放下人心-用行動救家人-501659.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/8/232223.html