Tu luyện là nghiêm túc, giúp mọi người minh bạch chân tướng về cuộc bức hại là việc cấp bách
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 13-11-2025] Khi tiến trình Chính Pháp đang tiến bước nhanh chóng, tôi cảm nhận được một cách sâu sắc sự nghiêm túc của tu luyện và tính cấp bách của việc giúp mọi người minh bạch chân tướng về cuộc bức hại đang diễn ra. Tôi xin chia sẻ những nhận thức gần đây của mình với các đồng tu.
Hướng nội sâu sắc
Hướng nội là điều cần thiết đối với mọi đệ tử Đại Pháp và là điều căn bản phân biệt chúng ta với người thường. Gần đây tôi đã suy ngẫm về trạng thái tu luyện của mình. Tôi tự đánh giá bản thân theo các tiêu chuẩn của Pháp trong mọi việc mình làm và chú ý kỹ đến từng suy nghĩ và hành động. Khi những suy nghĩ sai lệch đột ngột nổi lên, tôi thường có thể nắm bắt chúng và xác định các chấp trước phía sau. Ngay cả khi bị đối xử bất công, tôi vẫn tìm kiếm những thiếu sót của bản thân thay vì nhìn nhận tình huống từ góc độ của người thường.
Tuy nhiên, tôi thường cảm thấy việc tu luyện của mình còn thiếu sót và tiến triển chậm, điều này khiến tôi cảm thấy bối rối. Nhận thấy tâm tu luyện chân thành của tôi, Sư phụ đã điểm hóa cho tôi thông qua Pháp.
Một ngày nọ khi đang nhẩm cuốn Chuyển Pháp Luân, tôi đọc được đoạn này:
“Chúng tôi hãy giảng [tình huống] phổ biến nhất; người ta mọc khối u chỗ này, phát viêm chỗ kia, có gai xương ở chỗ nào đó, v.v., nơi không gian khác thì có một con linh thể nằm chính tại chỗ đó, có một con linh thể tại không gian rất thâm sâu. Khí công sư bình thường không thấy được [linh thể ấy], công năng đặc dị bình thường không thấy được, chỉ có thể thấy rằng thân thể có khí đen. Tại chỗ nào có khí đen, thì chỗ đó có bệnh, nói như thế là đúng. Nhưng khí đen không phải là nguyên nhân căn bản tạo thành bệnh, mà là vì ở trong một không gian thâm sâu hơn có con linh thể kia, [chính] là nó phát xuất ra cái trường. Do vậy có người nói nào là bài [khí], nào là tiết [khí]. Chư vị cứ bài [khí] đi! Không mấy chốc nó lại sản sinh ra, có [con] có lực rất mạnh, vừa bài [khí] ra [nó] lại kéo trở lại, bản thân nó có thể thu hồi lại, làm cho việc trị [bệnh] như thế không được.” (Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân)
Từng chữ trong đoạn Pháp này đã khiến tôi chấn động sâu sắc, giáng cho tôi một đòn mạnh mẽ và thức tỉnh tôi. Tôi lập tức run rẩy khi chợt hiểu ra rằng từ trước đến nay, tôi chỉ hướng nội một cách máy móc và tu luyện hời hợt mà không nắm bắt được bản chất.
Tôi tiếp tục nhẩm Pháp. Sư phụ giảng:
“Sau khi chư vị gỡ bỏ [linh thể] ấy đi rồi, thì chư vị phát hiện rằng trên thân thể ở bên [không gian] này chẳng còn [bị] gì nữa. Những gì là lệch đĩa đệm thắt lưng, gai xương, thì sau khi chư vị gỡ bỏ [linh thể] đó xuống, lấy trường kia ra xong, chư vị sẽ thấy lập tức khỏi [bệnh]. Chư vị thử chụp lại X-quang, thì không còn thấy gai xương nào nữa; nguyên nhân căn bản là do [linh thể] kia khởi tác dụng.” (Bài giảng thứ bảy, Chuyển Pháp Luân)
Sau khi nhẩm xong hai đoạn này, tôi đột nhiên cảm nhận được một “linh thể” ở tầng thâm sâu hơn, nó không chỉ là một chút khí đen ở tầng bề mặt. Ví dụ, tôi đã từng trải qua một sự cố mà tôi bị hiểu lầm. Tôi vẫn giữ bình tĩnh và kìm nén việc biện minh cho bản thân. Sau đó, khi sự thật được phơi bày, một người đã nói với tôi: “Hóa ra vấn đề đó không phải lỗi của bạn.” Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Tôi nghĩ rằng mình đã thực hành nhẫn, chọn cách giải thích một cách thiện ý khi được hỏi. Tuy nhiên, bây giờ tôi thấy rằng tôi chưa thực sự buông bỏ nó. Những gì tôi thể hiện là sự bình tĩnh bề ngoài nhằm tỏ ra cao thượng, nhưng tôi chưa thực sự đạt đến tiêu chuẩn của một người tu luyện.
Tu luyện chân chính nhấn mạnh việc không có lậu (thiếu sót). Khi suy ngẫm sâu hơn, tôi đã đào ra được chấp trước bảo vệ bản thân, đó chính là linh thể trong một không gian thâm sâu. Nếu không nhổ tận gốc nó, chỉ giải quyết các vấn đề bề mặt như khối u, viêm nhiễm hoặc gai xương thì không thể đáp ứng tiêu chuẩn của một đệ tử chân chính. Tôi vô cùng biết ơn sự chỉ dẫn từ bi của Sư phụ. Tôi phải tìm kiếm sâu hơn các chấp trước và tu luyện thực sự vững chắc.
Một sự cố nhỏ gần đây khiến tôi cảm thấy rất khổ não. Trước đây, mỗi khi những cảm xúc tương tự nổi lên, tôi thường hướng nội và tin rằng tâm tật đố đang khởi tác dụng. Nhận thức được tác hại của tâm tật đố, tôi đã cảnh giác để loại bỏ nó. Mỗi khi cảm thấy mất cân bằng, không vui hoặc ghen tị với người khác trong cuộc sống hàng ngày và hướng nội, tôi luôn thấy tâm tật đố đang khởi tác dụng và lập tức bài trừ nó. Tuy nhiên lần này, sau nhiều suy ngẫm, tôi nhận ra rằng tâm tật đố không phải là nguyên nhân thực sự, điều này khiến tôi bối rối.
Tối hôm đó sau buổi học Pháp nhóm, đồng tu A đã chia sẻ với tôi về giấc mơ của cô ấy, trong giấc mơ, tôi đứng ở trước cửa nhà cô ấy và chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ. Trong khi chúng tôi nói chuyện, cô ấy nhận thấy cơ thể tôi ngày càng trong suốt cho đến khi tôi biến mất hoàn toàn trước mắt cô ấy. Để cảm nhận sự tồn tại của tôi, cô ấy nắm lấy cánh tay tôi. Cô ấy phát hiện ra rằng chỉ có thể thấy được lờ mờ đầu mười ngón tay của tôi. Cô ấy cảm nhận được trạng thái tu luyện thuần tịnh của một đệ tử Đại Pháp trong giấc mơ, và bày tỏ lòng biết ơn đối với sự từ bi vô lượng của Sư phụ. Cô ấy kể lại giấc mơ với những giọt nước mắt tuôn rơi.
Sau đó tôi không ngừng suy ngẫm về giấc mơ này. Mặc dù Sư phụ có thể đã dùng giấc mơ để động viên, khích lệ đồng tu A, nhưng không phải ngẫu nhiên mà tôi cũng được nghe. Tôi tin rằng nó không chỉ là một khảo nghiệm đối với tâm hoan hỷ của tôi. Chắc chắn Sư phụ đang điểm hóa cho tôi về một chấp trước mà tôi phải loại bỏ. Đồng tu A chỉ nhìn thấy đầu ngón tay của tôi—nghĩa là chỉ còn lại phần thịt (肚) ở đầu ngón tay của tôi. Chữ này (肚) trong tiếng Trung phát âm giống như chữ tật đố (妒). Sư phụ đang nhắc nhở tôi loại bỏ tâm tật đố.
Tôi cảm nhận được rằng Sư phụ kỳ vọng các đệ tử của Ngài tu luyện ngày càng thuần tịnh hơn. Nhìn lại, nguyên nhân gốc rễ dẫn đến sự khổ não của tôi vì những chuyện nhỏ nhặt chính là tâm tật đố. Tôi quyết định loại bỏ nó hoàn toàn. Là một sinh mệnh được cấu thành từ Chân-Thiện-Nhẫn, tôi phải tu luyện để loại bỏ yếu tố bại hoại này.
Học Pháp tốt và cấp bách giảng chân tướng
Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ vì đã ban cho tôi một công việc nhàn hạ và một gia đình luôn hỗ trợ tôi, cho phép tôi dành toàn tâm toàn ý để làm tốt ba việc. Trong vài năm qua, đồng tu A cùng tôi đã liên tục ra ngoài nói với mọi người về chân tướng của Đại Pháp. Khi cô ấy gặp ma nạn trong gia đình, chúng tôi đã phải điều chỉnh thời gian ra ngoài từ buổi sáng sang giữa trưa, rồi lại thay đổi từ giữa trưa sang buổi chiều, và lại quay lại buổi sáng, để tránh bị gián đoạn.
Mỗi ngày, chúng tôi đều gặp những người tiếp nhận chân tướng và ủng hộ Đại Pháp, có rất nhiều khoảnh khắc xúc động, điều này làm cho những hoài nghi, mắng chửi hoặc xô đẩy của người khác trở thành chuyện nhỏ.
Gần đây, cả hai chúng tôi đều cảm thấy tính cấp bách của việc giảng chân tướng và ngày càng tin tưởng rằng chỉ bằng cách học Pháp tốt và tu luyện bản thân vững chắc thì chúng tôi mới có thể chia sẻ cho mọi người một cách hiệu quả về cuộc bức hại tàn bạo. Lịch trình hàng ngày của tôi rất kín. Tôi bắt đầu luyện các bài công pháp vào lúc 3 giờ 20 sáng. Sau khi phát chính niệm lúc 6 giờ sáng, đồng tu A đi xe đạp điện đến đón tôi và chúng tôi cùng nhau ra ngoài giảng chân tướng cho mọi người. Tôi về nhà trong khoảng từ 8 giờ đến 9 giờ sáng, ăn sáng nhanh, sau đó đến đồn cảnh sát địa phương để phát chính niệm ở gần đó. Sau đó, tôi về nhà để đọc và nhẩm Pháp, đồng thời phát chính niệm mỗi tiếng một lần. Điều này tạo nên một ngày rất trọn vẹn.
Vào khoảng 6 giờ 30 tối, các đồng tu tập trung tại nhà tôi để học Pháp nhóm. Nhờ phúc báo và sự bảo hộ của Sư phụ, môi trường học Pháp nhóm của chúng tôi đã được cải thiện, tất cả chúng tôi đều vô cùng biết ơn Sư phụ và trân trọng sâu sắc môi trường này. Sau khi các đồng tu ra về, tôi tiếp tục học và nhẩm Pháp cho đến nửa đêm, sau đó phát chính niệm. Vì thường xuyên cảm thấy áp lực về thời gian, tôi đã dần dần cắt giảm các hoạt động khác trong lịch trình hằng ngày của mình.
Tôi nhận ra rằng nếu không học Pháp vững chắc, tôi không thể tu luyện tinh tấn và giảng chân tướng hiệu quả. Mặt khác, tôi dễ dàng phát triển tâm truy cầu hoàn thành công việc. Nói chuyện với mọi người về Đại Pháp là việc thiêng liêng nhất, tôi tiếp cận nó với một trái tim thuần khiết và kính trọng, điều này đến từ việc học Pháp một cách sâu sắc. Bằng cách tinh tấn học Pháp và tu luyện tốt, tôi thường xuyên có thể cảm nhận được sự hỗ trợ và an bài có trật tự của Sư phụ.
Vào một ngày mùa hè, tôi và đồng tu A khởi hành vào khoảng 2 giờ sáng để phát tờ rơi có thông tin về Đại Pháp. Thông thường, sau khi phát tài liệu vào ban đêm, sau 6 giờ sáng chúng tôi sẽ không ra ngoài nữa. Nhưng chúng tôi đã thảo luận về tính cấp bách của việc giảng chân tướng cho mọi người và quyết định luyện công sau khi về nhà và lại ra ngoài sau 6 giờ sáng. Trong chuyến đi này, chúng tôi đã thuyết phục được hơn mười người thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nhiều hơn bình thường, nhờ sự gia trì mạnh mẽ của Sư phụ.
Đồng tu A dự định về quê vào dịp Tết Trung Thu năm nay và ở lại trong ba ngày. Cô ấy vẫn muốn ra ngoài giảng chân tướng cho mọi người trong thời gian lưu lại, nên cô ấy rủ tôi đi cùng. Tôi vui vẻ đồng ý. Tuy nhiên, theo dự báo thời tiết, trong những ngày đó sẽ có mưa. Chúng tôi đã cầu xin Sư phụ an bài một ngày nắng ráo cho chúng tôi.
Trời hửng nắng vào ngày sau Tết Trung Thu. Tôi thu thập tài liệu và lái xe về quê cô ấy. Cô ấy đón tôi bằng xe đạp điện và chúng tôi đã đến một số ngôi làng lân cận. Chúng tôi trò chuyện với những dân làng đang phơi ngô dưới ánh nắng mặt trời, hơn 40 người đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Những nụ cười chân thành của họ khiến tôi tràn ngập niềm vui.
Trong những chuyến đi gần đây về quê cô ấy, đồng tu A đã nhờ một người bạn sạc xe đạp điện trước để xe sẵn sàng khi chúng tôi đến. Điều này cho phép chúng tôi lái xe về trong cùng một ngày, có nhiều thời gian hơn để học Pháp sau khi trở về. Sư phụ đã trải sẵn con đường cho chúng tôi, chỉ chờ chúng tôi bước ra.
Biến ước mơ thành hiện thực
Một ngày trước khi bài viết này được hoàn thiện, tôi đã có một giấc mơ sống động trong giấc ngủ trưa. Trong giấc mơ, tôi đang cầm một cuốn sổ nhỏ để ghi tên những người thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Tôi vội vã ghi lại các mục với cảm giác cấp bách. Sau đó một giọng nói hỏi tôi: “Chị nghĩ gì về từ trứng gà?” Tôi trả lời: “Có nghĩa là cấp bách.” Vì từ chữ “kê” có cùng cách phát âm với từ “cấp” trong tiếng Trung. Tôi tiếp tục viết tên cho đến khi hoàn thành.
Một con thuyền sau đó xuất hiện trước mắt tôi, trên đó đã đầy ắp người. Không ai trong số họ mang theo hành lý; họ đứng tay không, mỉm cười với tôi. Khi tôi chuẩn bị lên thuyền, lối đi từ đất liền đến con thuyền biến thành một cây cầu treo hẹp. Tôi chạy ngang qua cầu, ôm chặt cuốn sổ nhỏ của mình. Khi tôi nhìn lại, nhiều người bị bỏ lại phía sau, đứng trên vùng đất mù sương.
Tôi ngộ ra từ giấc mơ rằng sẽ không còn nhiều thời gian nữa và chúng ta phải buông bỏ những vấn đề người thường của mình để giúp nhiều người hơn nữa hiểu được sự nghiêm túc của cuộc bức hại đang diễn ra, để chúng ta có thể trở về nhà cùng Sư phụ.
Trên đây là những nhận thức gần đây trong quá trình tu luyện của tôi. Mong các đồng tu từ bi chỉ ra bất cứ điều gì không phù hợp với Pháp.
Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao. Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/13/502477.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/12/7/231615.html


