Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-01-2026] Từ khi bắt đầu biết đến Pháp Luân Công cho đến khi thực sự đắc Pháp bước vào tu luyện, tôi đã trải qua một chặng đường dài 26 năm. Bản thân tôi đã trải nghiệm 26 năm đầy khó khăn của việc đắc Pháp và sự gian nan để thoát khỏi mê mờ.

Đầu năm 1994, tôi đến thăm một người bạn, anh ấy hồng Pháp cho tôi, và nói rằng anh ấy đã bắt đầu tu luyện. Anh ấy còn nói không ít những người nổi tiếng trong nước đều đang tu luyện, lúc đó anh ấy đã biểu diễn đả tọa song bàn cho tôi xem, đồng thời giới thiệu rất nhiều công năng đặc dị của Pháp Luân Công. Vì cơ thể tôi khá dẻo, nên khi anh ấy biểu diễn song bàn, tôi nói cái này có gì khó đâu, và tôi cũng ngồi song bàn một cách dễ dàng. Anh ấy kinh ngạc thốt lên: Ồ, cậu có thể làm ngũ tâm triều thiên kìa! Căn cơ của cậu rất tốt đó! Tôi không hiểu những thuật ngữ như ngũ tâm triều thiên hay căn cơ là gì. Anh ấy cũng nói qua về ý nghĩa của việc tu luyện, và liên tục khuyên tôi cũng hãy tu luyện Pháp Luân Công. Vì lúc đó tôi đang vướng bận chuyện chuyển công tác, nên đành nói rằng hãy để sau này. Cái “sau này” ấy, chớp mắt đã 26 năm trôi qua nhưng Pháp Luân Công đã bén rễ sâu trong tâm tôi.

Sau này, ở cơ quan tôi thường nghe các đồng nghiệp nhắc đến một số Pháp lý của Pháp Luân Công. Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy có đạo lý, nhưng vẫn chưa thực sự chú tâm. Năm 1994, ngay sau khi bắt đầu chuyển công tác, lúc rời khỏi cơ quan cũ, tôi lại đến thăm người bạn tốt của mình một lần nữa, cũng là để từ biệt. Anh ấy lại khuyên tôi tu luyện Pháp Luân Công, đồng thời kể về những cảnh tượng thần kỳ mà mình đã thấy. Lúc đó tôi vẫn chưa có suy nghĩ muốn tu luyện Pháp Luân Công ngay, chính cơ duyên lướt qua nhau này, đã khiến tôi bỏ lỡ mất 26 năm.

Trong suốt 26 năm ấy, vì công việc thuyên chuyển luôn không được như ý, cuộc sống của tôi trải qua đầy rẫy những thăng trầm, vấp váp và những trắc trở không ngừng. Khi Trung Cộng phát sóng vụ “tự thiêu trên Thiên An Môn”, tôi đã biết Trung Cộng bức hại Pháp Luân Công, nhưng vẫn giữ thái độ hoài nghi về vụ tự thiêu, cho rằng điều đó không thể nào là sự thật.

Khoảng năm 2001, khi biết tin một đội trưởng của Cục An ninh Nội địa ở địa phương tự lái xe bị tai nạn chết và gặp quả báo, tôi cảm thấy Pháp Luân Công không hề đơn giản. Tôi rất muốn biết tình hình của người bạn tốt từng hồng Pháp cho mình, hồi ấy chưa có điện thoại di động, mãi về sau, trải qua nhiều trắc trở, cuối cùng tôi cũng liên lạc được, biết anh ấy vẫn bình an vô sự, tôi mới yên tâm.

Năm 2018, khi đang đón con ở cổng trường mẫu giáo, có một người đã giảng chân tướng cho tôi, người ta chưa kịp nói rõ, tôi đã cho rằng đó là tín đồ của tôn giáo nào đó đi truyền đạo, nên bèn thẳng thừng từ chối. Mấy tháng sau, ở đầu bờ ruộng rau, một đệ tử Đại Pháp đã chân thành giảng chân tướng cho tôi, đưa cho tôi cuốn sách nhỏ, đĩa CD, và khuyên tôi tam thoái. Tâm tôi vẫn bất động, chỉ nói cứ để mình tìm hiểu thêm. Lại thêm một lần nữa lướt qua nhau. Nhưng tôi đã nghiêm túc đọc nội dung cuốn sách nhỏ, hiểu được một số chân tướng, đọc cho các nông dân trồng rau ở ruộng cùng nghe, biết được chính tên ma đầu họ Giang đã bức hại Pháp Luân Công.

Vào một buổi sáng năm 2019, vợ tôi kể cô ấy có một giấc mơ rất rõ ràng, trong mơ có một người mặc áo vàng đến nhà mình, không biết có ý nghĩa gì. Xưa nay tôi luôn tin tưởng sâu sắc vào Thần, nhưng lại không hiểu người mặc áo vàng đó là ai. Lúc ấy tôi không biết rằng Sư phụ đã tìm thấy chúng tôi giữa biển người mênh mông, và thấy chúng tôi gặp nạn nên đã tới để cứu cả gia đình.

Cuối năm 2019, đầu năm 2020, con gái tôi đổ bệnh, qua kiểm tra mới biết cháu bị u não, điều này giáng cho tôi một đòn chí mạng, tôi vội vã chạy chữa khắp nơi. Tây y chữa không khỏi thì tìm đến Đông y, Đông y chữa cũng không khỏi, thì lên thành phố lớn tìm bác sĩ có tay nghề rất cao ở bệnh viện ngoại khoa thần kinh sọ não hàng đầu Trung Quốc, nhưng họ cũng không dám phẫu thuật. Tôi chỉ có duy nhất một cô con gái, lại mắc phải căn bệnh này, thực sự đã đến bước đường cùng, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay. Lúc đó còn đúng vào thời kỳ dịch bệnh nghiêm trọng, gầm trời này dường như không còn con đường nào cho tôi đi nữa.

Vào đúng lúc ấy, các đệ tử Đại Pháp trong vùng biết đến bệnh tình của con gái tôi đã dang tay giúp đỡ, mang đến cho chúng tôi tấm thẻ bình an, dạy chúng tôi niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Trong tình cảnh tuyệt vọng, tôi khuyên con gái mau chóng niệm và tín tâm. Các đệ tử Đại Pháp lại mang máy nghe nhạc tới để chúng tôi nghe băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ, lại giúp phát chính niệm, cả gia đình tôi đã làm tam thoái. Khi họ phát chính niệm, tôi cũng học theo các đệ tử Đại Pháp kết ấn phát chính niệm (tôi chỉ bắt chước chứ chưa biết khẩu quyết phát chính niệm, chỉ cầu Sư phụ mau cứu người).

Khẽ mở mắt, tôi nhìn thấy rõ ràng phía trên đầu đệ tử Đại Pháp có những tòa lâu đài giống như cung điện, những cây tùng cây bách xanh biếc, tôi đang ở ngoài bức tường cao của cung điện. Một đệ tử Đại Pháp nói: Đây là Sư phụ khai mở thiên mục cho anh, để anh nhìn thấy cảnh tượng thù thắng nhằm khích lệ anh đó.

Nhưng con gái tôi không tin, bệnh tình ngày một yếu đi, tôi vẫn tiếp tục liên hệ với người thân, bạn bè để tìm bác sĩ. Có một người bạn đã liên hệ được với một bác sĩ ở thành phố lớn có thể làm phẫu thuật. Chúng tôi vô cùng cảm tạ và nhanh chóng tới đó.

Trong quá trình này, hai vợ chồng già chúng tôi lúc nào cũng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”. Lúc không có người thì lớn tiếng niệm, lúc có người thì nhẩm trong tâm. Trong suốt hơn 8 tiếng phẫu thuật chúng tôi không ngừng niệm. Sau khi phẫu thuật xong, bác sĩ nói ca phẫu thuật vô cùng thành công, tỷ lệ cắt bỏ đạt 95%.

Phẫu thuật xong, con gái tôi vẫn cần hóa trị. Đến lúc này, cháu chỉ bán tín bán nghi. Trong khoảng thời gian nửa năm con gái điều trị và phục hồi ở thành phố lớn này, các triệu chứng tức ngực, đánh trống ngực, ngoại tâm thu… của tôi đều biến mất hoàn toàn. Chứng huyết áp cao của vợ tôi cũng giảm. Trong một lần giặt khăn mặt, sau khi giặt xong và vắt khô, tôi chưa dùng sức mấy mà chiếc khăn đã bị tôi vắt rách, nát bươm (sau này mới biết đây là biểu hiện của công năng, là Sư phụ đang khích lệ tôi).

Sau khi trở về từ thành phố lớn đến bệnh viện địa phương tiếp tục hóa trị, hóa trị xong, chúng tôi có thể về nhà nghe băng ghi âm giảng Pháp của Sư phụ, đồng tu lại dạy chúng tôi cách vào trang mạng Minh Huệ, gửi đến cho chúng tôi cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”. Cả gia đình chúng tôi nghe Pháp, đọc Pháp, lên mạng đọc các bài viết giao lưu trên Minh Huệ, đọc thể ngộ tu luyện của các đồng tu và những câu chuyện thần kỳ. Đến lúc này, con gái tôi mới thực sự bắt đầu tín tâm vào Sư phụ và Đại Pháp, bước vào tu luyện, đồng thời bắt đầu luyện năm bài công pháp. Tôi cũng hiểu ra rằng Pháp Luân Công chính là một môn tu luyện.

Vào một buổi sáng nửa cuối năm 2020, tôi nghiêm túc định nói với con gái mình: “Bố muốn nghiêm túc tu luyện”, nhưng chưa kịp nói gì, đã cảm thấy một dòng năng lượng chạy từ đỉnh đầu xuống đến gót chân, như thể có một vật chất thuần tịnh trong nháy mắt tẩy tịnh hoàn toàn, thân thể trong suốt sạch sẽ vô cùng, đó là cảm giác chưa từng có. Tôi “ai da” hai tiếng, nói với con gái rằng bố cảm nhận được rồi. Sau này nghe đồng tu nói, đó chính là Sư phụ đang quán đỉnh cho tôi. Từ giây phút đó tôi mới có cảm giác thực sự bước qua cửa, thực sự bắt đầu tu luyện. Từ khi bắt đầu biết đến với Pháp Luân Công cho tới lúc này, nhẩm tính đã 26 năm trôi qua.

Con gái tôi khá hướng nội, không nói gì, nhưng có thể nhận ra, cháu cũng đã bắt đầu nghiêm túc tu luyện, mức độ tín Sư tín Pháp cũng tăng lên nhiều. Có một lần, cháu cần đi tái khám tình trạng u não, trong thời gian nằm viện, tôi nhìn thấy rất chân thực ở khoảng cách tầm một mét phía trên đỉnh đầu cháu, có hình ảnh của một vị Bồ Tát, chỉ có khuôn mặt, không phải toàn bộ đầu, không búi tóc, trong suốt như pha lê, nhưng đường nét rất rõ ràng, khuôn mặt ấy từ bi và thánh thiện đến mức thế nhân không lời nào tả xiết. Bồ Tát ở ngay phía trên đầu cháu, lặng lẽ nhìn, cháu không động tâm, tôi cũng bất động tâm, chỉ nhìn, không nghĩ ngợi gì cả. Một lát sau, tôi mới sực nhớ ra đây chẳng phải là Bồ Tát sao? Mình phải nhìn cho kỹ mới được. Ý niệm vừa xuất lai, nhìn lại thì đã biến mất rồi, dù có cố gắng nhìn thế nào, tìm khắp nơi cũng không thấy nữa.

Chuyện này tôi không kể với ai, chỉ nghĩ: Chúng ta do Sư phụ quản, sao Bồ Tát cũng đến xem cháu thế nhỉ? Rất nhiều câu hỏi cuộn trào trong tâm tôi.

Khi có kết quả tái khám của cháu, tôi nhờ bác sĩ phẫu thuật xem, hình ảnh vừa gửi đi được một lát, bác sĩ phẫu thuật đã gọi video tới chúc mừng bảo: Chúc mừng gia đình, phim chụp rất tốt, rất sạch, không cần hóa trị nữa. Cả gia đình chúng tôi bái tạ Sư phụ, cảm ân Sư phụ đã cứu cả gia đình.

Nhưng điều khiến tôi không thể lý giải được là, khuôn mặt Bồ Tát phía trên đầu cháu mà tôi nhìn thấy, lẽ nào là Bồ Tát cũng quản chúng ta sao? Lẽ nào Sư phụ đã an bài? Lẽ nào…? Rất nhiều câu hỏi “lẽ nào” cứ mãi khiến tôi không lý giải được. Cho đến một ngày đọc loạt bài giảng Pháp tại các nơi của Sư phụ, tôi mới bừng tỉnh. Hóa ra tất cả đều là Sư phụ, là Sư phụ đã nhổ tận gốc rễ nghiệp bệnh của con gái. Cả gia đình chúng tôi cảm tạ đại ân đại đức của Sư phụ.

Những chuyện thần kỳ xảy ra trong gia đình chúng tôi còn rất nhiều rất nhiều, vì khuôn khổ bài viết có hạn nên không kể chi tiết từng chuyện một.

Viết bài viết này, tôi muốn nhắn nhủ với thế nhân rằng, chúng ta đang ở trong mê, đắc Pháp chẳng hề dễ dàng, hãy mau chóng tỉnh ngộ! Đừng như tôi đã lãng phí mất 26 năm, các đệ tử Đại Pháp đã mạo hiểm nguy cơ bị tố giác, bị bắt cóc, bị bức hại để giảng chân tướng cứu người chẳng hề dễ dàng gì! Bởi vậy, xin khuyên thế nhân hãy sớm bừng tỉnh khỏi cơn mê, thực sự bước vào Đại Pháp, mới có thể cảm nhận được sự mỹ hảo của Đại Pháp, giống như bước vào một thế giới mới.

Tôi thường hối hận vì sự chậm trễ suốt 26 năm qua của mình, cũng thường lo lắng cho những chúng sinh vẫn chưa tỉnh ngộ, hy vọng thông qua câu chuyện của tôi, sẽ giúp nhiều chúng sinh hơn nữa tỉnh ngộ, đắc Pháp, bước ra khỏi mê mờ, cùng nhau bước theo Sư phụ hướng tới tương lai tốt đẹp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/23/501868.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/20/233026.html