Tôi đã vượt qua một căn bệnh nan y hiếm gặp
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 08-04-2026] Hiện tại tôi đã ngoài 80 tuổi, cơ thể khỏe mạnh và không có bệnh tật. Nhưng trước đây tôi không có được sức khoẻ như vậy—tháng 4 năm 1996 là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi. Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi, Sư phụ từ bi đã kéo tôi về từ cõi chết, ban cho tôi sinh mệnh thứ hai.
Tuyệt vọng trước căn bệnh nan y hiếm gặp
Trước đây tôi từng mắc nhiều chứng bệnh, bao gồm lao, viêm mủ màng phổi (có mủ giữa phổi và thành ngực, cần thực hiện đại phẫu để cắt bỏ năm xương sườn), sỏi mật, sỏi thận, thoái hóa đốt sống cổ và chứng sa thận. Sau này tôi còn mắc thêm bệnh tăng sinh võng mạc ác tính—một căn bệnh hiếm gặp khi các tế bào lưới trong tủy xương biến thành tế bào ung thư. Căn bệnh này thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả khối u ác tính hay bệnh bạch cầu. Tôi đã tham vấn các chuyên gia và điều trị ở những bệnh viện lớn, nhưng đều vô ích và tôi vẫn phải chịu đựng những cơn đau dữ dội. Tôi thường cuộn tròn trên giường và khóc. Tôi có cảm giác như cuộc đời mình sắp đi đến hồi kết và tôi sẽ phải để lại bốn đứa con thơ.
May mắn thay, một người bạn tốt bụng đã giới thiệu với tôi về Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi đọc cuốn sách Chuyển Pháp Luân, tôi đã hiểu lý do vì sao chúng ta đến thế giới này, tại sao chúng ta lại mắc bệnh, cũng như tầm quan trọng của việc đề cao tâm tính và làm một người tốt. Tôi nhận ra rằng mục đích chân chính của sinh mệnh là phản bổn quy chân. Thông qua việc học các bài giảng và luyện công, tâm trí tôi trở nên thanh tỉnh hơn và sức khỏe của tôi cũng được cải thiện. Trong vòng chưa đầy một tháng, hơn mười căn bệnh mãn tính của tôi đã hoàn toàn biến mất. Tôi đã lấy lại được sức lực—tôi cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khi bước đi và có thể leo cầu thang mà không thấy mệt. Tôi cảm thấy thật hạnh phúc và thực sự trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời khi thân thể vô bệnh.
Pháp Luân Đại Pháp đã cứu tôi và tôi vô cùng biết ơn Sư phụ đã ban cho tôi sinh mệnh thứ hai. Chồng tôi rất vui khi thấy tôi thay đổi và nói với mọi người rằng: “Vợ tôi đã thay đổi rồi—sức khoẻ của bà ấy tốt hơn, tâm tính cũng tốt hơn rồi. Pháp Luân Đại Pháp thực sự rất tuyệt vời!” Ba cô con gái của tôi cũng bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi cùng nhau học Pháp và luyện công. Chúng tôi chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt. Không khí trong gia đình trở nên ấm áp và hòa thuận. Hàng xóm và người thân cũng nhận thấy sự thay đổi của tôi và khen ngợi Pháp Luân Đại Pháp thật kỳ diệu. Nhờ đó, hơn mười người cũng đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Thiện duyên
Sau khi bắt đầu tu luyện và lấy lại được sức khỏe, tôi đã mở một cửa hàng bán ngũ cốc nhỏ để trang trải tài chính cho gia đình. Tôi không chạy theo những xu hướng kinh doanh tiêu cực mà luôn nghiêm ngặt tuân theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi rất cẩn thận về chất lượng của tất cả các loại ngũ cốc, dầu và bột mì mà mình bán ra. Vì sinh mệnh của tôi đã được Sư phụ kéo dài, tôi biết mình phải nghe theo lời dạy của Ngài, làm một người tốt và ngay thẳng, không lợi dụng người khác, kinh doanh công bằng, giữ chữ tín và luôn nghĩ cho người khác trong mọi việc mình làm. Thông qua những hành động của mình, tôi hy vọng có thể triển hiện được sự tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp.
Ngay trước dịp Tết truyền thống, các gia đình đều tất bật chuẩn bị đồ ăn cho ngày lễ nên cửa hàng của tôi rất bận rộn. Một buổi tối sau khi đóng cửa, con gái tôi đếm tiền và phát hiện hai tờ tiền mới dính vào nhau. Dựa trên số lượng hàng hóa đã bán, chúng tôi nhận thấy mình có dư 200 nhân dân tệ. Tôi nghĩ: “Mình phải trả lại số tiền này. Mình không thể giữ nó.” Chúng tôi không biết ai đã trả dư tiền, vậy làm sao để tìm được người đó? Con gái tôi và tôi đã thảo luận về các giải pháp. Chúng tôi nghĩ rằng việc dán thông báo có thể dẫn đến việc có người nhận bừa. Sau đó tôi chợt nghĩ đến một cặp vợ chồng trông coi bãi gửi xe đạp gần đó. Tôi nhờ họ hỏi thăm các khách hàng của mình xem có ai mới ghé qua cửa hàng ngũ cốc thì đến gặp chúng tôi.
Ngày hôm sau, một người đàn ông sống gần đó đã đến cửa hàng và con gái tôi đã trả lại 200 nhân dân tệ cho ông ấy. Ông giải thích rằng vợ chồng ông đã rút 700 nhân dân tệ từ ngân hàng, tất cả đều là tiền mới, ông đã đi thẳng đến cửa hàng của tôi để mua ngũ cốc và dầu. Sau khi về nhà, họ mới nhận ra số tiền bị thiếu. Vợ ông muốn quay lại để hỏi chúng tôi, nhưng ông nói: “Thôi quên đi. Nếu họ không thừa nhận thì chỉ thêm rắc rối thôi.” Ông ấy vô cùng biết ơn khi chúng tôi đã chủ động trả lại tiền, thậm chí còn mua cho tôi một lon nước ngọt để cảm ơn.
Sau khi câu chuyện này lan truyền, mọi người đều khen chủ cửa hàng ngũ cốc là người đáng tin cậy và không lợi dụng người khác. Họ đều biết tôi là một học viên và Pháp Luân Đại Pháp rất tốt. Tôi nói rằng tôi chỉ đơn giản là đang làm theo lời dạy của Sư phụ để trở thành một người tốt.
Tôi thường mở các video bài giảng của Sư phụ trong cửa hàng. Có lần, một vị khách đến mua đồ nhưng lại say sưa xem bài giảng đến mức quên mất việc mua hàng. Ngày hôm sau, ông ấy quay lại để xin video bài giảng đó. Sau khi xem các video bài giảng trong cửa hàng của tôi, một vài người đã bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Vào tháng 7 năm 1999, sau khi chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc bắt đầu đàn áp Pháp Luân Đại Pháp, tôi đã liên tục bị sách nhiễu, bị giam giữ phi pháp, bị đưa đến các trung tâm tẩy não, phải chịu ba án lao động cưỡng bức và bị tra tấn. Trong nhiều năm, tôi đã phải sống cơ cực và không thể trở về nhà. Tôi đã phải chịu đựng những đau khổ tột cùng, cả về thể xác lẫn tinh thần. Dẫu vậy, tôi vẫn kiên định trên con đường tu luyện của mình—tôi bước theo sự dẫn dắt của Sư phụ và làm những gì mà một người tu luyện nên làm. Sinh mệnh của tôi là do Đại Pháp ban cho, nếu không có sự cứu độ từ bi của Sư phụ, tôi đã không có mặt ở đây ngày hôm nay, cũng sẽ chẳng thể sống đến năm 80 tuổi.
Thoát khỏi hiểm nguy
Năm đó, tôi đã 72 tuổi, vào một buổi tối, tôi cùng ba đồng tu khác (hai nữ và một nam tài xế) ra ngoài để treo các tài liệu thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi treo các tấm bảng thông tin đã được buộc sẵn dây lên những hàng cây dọc theo tuyến đường cao tốc nối giữa thành phố của chúng tôi với thủ phủ của tỉnh. Khi tìm thấy những vị trí thích hợp, người tài xế sẽ dừng xe, ba người chúng tôi sẽ xuống xe để treo các tấm bảng lên, và sau đó lại tiếp tục lên đường.
Khi chúng tôi chỉ còn lại ba, bốn tấm bảng, một chiếc xe ô tô đen có dán chữ “Cảnh sát Đặc nhiệm” đột nhiên lao tới và dừng lại trước mặt chúng tôi. Bốn người đàn ông bước ra, cố gắng túm lấy chúng tôi và lệnh cho chúng tôi phải gỡ những tấm bảng xuống. Chúng tôi tháo dây ra nhưng thay vì giao nộp những tấm bảng cho họ, chúng tôi lại đặt chúng xuống đất. Chúng tôi từ chối lên xe của họ, vì vậy họ đã cố gắng cưỡng chế chúng tôi, nhưng một đồng tu đã chạy thoát được. Một người đàn ông tóm lấy cánh tay tôi và cố kéo tôi vào xe. Sau khi tôi giảng chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp cho anh ấy, anh ấy bất ngờ buông tôi ra để nghe một cuộc điện thoại. Tôi thầm cầu xin Sư phụ đừng để họ bức hại tôi hay phạm tội vì bắt giữ chúng tôi. Tôi cũng nghĩ đến ba cô con gái của mình—tôi không thể để điều gì xảy ra với mình thêm một lần nữa. Người đàn ông đang nghe điện thoại hỏi tôi bao nhiêu tuổi. Khi tôi nói rằng mình 72 tuổi, anh ấy trả lời: “Bác đã già thế này rồi, đừng ra ngoài làm những việc này nữa. Bác có thể đi, nhưng đừng làm thế này nữa nhé.” Sau đó, cả bốn người họ nhanh chóng lên xe và lái đi.
Hai người chúng tôi nhặt các tấm bảng lên, đi bộ thêm một đoạn rồi lại treo chúng lên. Lúc đó không có một bóng người. Chúng tôi gọi người đồng tu đã chạy thoát và đã tìm thấy cô ấy. Chúng tôi không còn sợ hãi nữa, ba người chúng tôi cùng nhau trở về nhà. Người tài xế thì đã rời đi ngay khi cảnh sát vừa xuất hiện.
Sau đó, chúng tôi xem xét lại sự việc đã xảy ra và hướng nội tìm. Chúng tôi nhận ra điểm mình còn làm chưa tốt: khi họ yêu cầu chúng tôi gỡ các tấm bảng xuống, chúng tôi đã có chút sợ hãi và nghe theo, mặc dù chúng tôi không giao nộp. Tuy nhiên, vào thời khắc then chốt, chúng tôi đã nhớ cầu xin Sư phụ bảo hộ và không để những viên cảnh sát đó làm điều sai trái. Điều này thể hiện sự tín Sư tín Pháp của chúng tôi, đó là lý do vì sao họ để chúng tôi đi. Sư phụ từ bi vĩ đại đã bảo hộ chúng tôi, giúp chúng tôi thoát khỏi hiểm nguy một cách an toàn. Con xin cảm tạ Sư phụ!
Xin Sư phụ hãy yên tâm. Trong khoảng thời gian tu luyện hữu hạn còn lại của thời kỳ Chính Pháp, con sẽ tinh tấn hơn, làm tốt ba việc mà Sư phụ yêu cầu, để xứng đáng với sự cứu độ từ bi của Sư phụ.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/8/508558.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/1/233843.html