Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc

[MINH HUỆ 08-04-2026] Minghui.org từng đưa tin về việc một cụ ông 94 tuổi ở thành phố Kê Tây, tỉnh Hắc Long Giang, đang phải đối mặt những đe dọa liên tục nhằm tống giam ông để thụ án 3 năm tù mà ông bị tuyên án vào năm 2021 vì tu luyện Pháp Luân Công, mặc dù ông đã nằm liệt giường và đại tiểu tiện không tự chủ do bị bức hại.

Thẩm phán kết án ông Từ Thụ Quân thậm chí còn cố gắng yêu cầu một bác sỹ viết chứng nhận rằng ông vẫn có thể sống ít nhất 5 năm nữa, đủ dài để ông thụ án.

Ngày 24 tháng 2 năm 2026, thẩm phán Cái Thu Hải của Tòa án Huyện Kê Đông đã đề cập tuyên bố này với con gái của ông Từ trong cuộc điện thoại. Con gái ông Từ hỏi Cái rằng bác sỹ nào đã nói với ông ta về tuổi thọ của cha cô, và yêu cầu được xem chữ ký của bác sỹ. Cái liền cúp máy.

Ông Từ không phải là người duy nhất trong gia đình bị bức hại vì tu luyện Pháp Luân Công. Vợ ông, bà Vương Truyền Vân, đã qua đời vào ngày 16 tháng 9 năm 2025 do suy sụp tinh thần.

Chi tiết về bản án của ông Từ

Khổ nạn của ông Từ bắt đầu vào ngày 30 tháng 8 năm 2017, khi cả ông và người vợ quá cố bị bắt giữ vì treo biểu ngữ mang thông điệp về cuộc bức hại Pháp Luân Công của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Sau vài giờ, hai vợ chồng ông đã được bảo lãnh tại ngoại, nhưng sau đó bị công tố viên Ấn Thiểu Đạc của Viện Kiểm sát Huyện Kê Đông truy tố. Biểu ngữ được tìm thấy tại huyện Kê Đông, thuộc quyền quản lý của thành phố Kê Tây.

Đầu tháng 9 năm 2021, thẩm phán Cái đã kết án hai vợ chồng mỗi người 3 năm tù cùng với 10.000 Nhân dân tệ tiền phạt. Không lâu sau, con gái của họ nhận thấy tài khoản ngân hàng chung của họ đã bị phong tỏa. Cô được thông báo rằng điều này là do cha mẹ cô “không nộp phạt cho tòa án”. Khi cô vội vã đến tòa án để nộp phạt, cô được thông báo rằng toàn bộ số tiền đã bị trừ thẳng vào tài khoản ngân hàng của cha mẹ cô.

Không lâu sau khi họ bị kết án, Phòng An sinh Xã hội Thành phố Kê Tây cũng đã đình chỉ lương hưu của hai vợ chồng ông. Để tránh bị cầm tù, hai vợ chồng ông đã phải sống phiêu bạt. Đội An ninh Nội địa Huyện Kê Đông theo dõi chặt chẽ con gái họ, người đã chăm sóc họ trong thời gian họ phiêu bạt, và cuối cùng đã tìm ra vị trí của họ.

Ngày 14 tháng 8 năm 2025, cảnh sát đến ngôi nhà thuê của hai vợ chồng ông, nói rằng họ dự định cho họ được bảo lãnh y tế và khép lại vụ án. Ngày 25 tháng 8, họ quay lại và đưa hai vợ chồng đến Bệnh viện Nhân dân Thành phố Kê Tây để khám sức khỏe. 6 cảnh sát đã ghi hình toàn bộ quá trình. Sau đó, hai vợ chồng ông được đưa về nhà, nhưng cảnh sát lại kéo đến vào ngày 27 tháng 8 để thẩm vấn họ. Cảnh sát Vương Khánh nói với con gái của hai vợ chồng: “Thời gian của bà Vương Truyền Vân không còn nhiều nữa. Tốt nhất cô nên bảo người thân về gặp bà ấy lần cuối đi.”

Ngày 16 tháng 9 năm 2025, bà Vương qua đời, hưởng thọ khoảng 86 tuổi. 9 ngày sau, cảnh sát lại đến sách nhiễu chồng bà.

Ngày 20 tháng 10 năm 2025, Viện Kiểm sát Huyện Kê Đông, Đồn Cảnh sát Nam Sơn ở quận Kê Quan, thành phố Kê Tây và Ủy ban khu dân cư Nam Sơn đã cùng thông báo cho ông Từ rằng họ cần hồ sơ bệnh án của ông để bảo lãnh. Ngày 24 tháng 10, con gái ông đã đưa ông đến Bệnh viện Trung y Thành phố Kê Tây, và ông đã phải nhập viện 13 ngày.

Ngày 19 tháng 12, thẩm phán Cái đã chỉ đạo người đưa ông Từ đến Bệnh viện Thành phố Kê Tây để “đánh giá y tế”. Ngày 26 tháng 12, cảnh sát lại kéo đến lần nữa. Ông đã sụt 6 kg sau khi vợ qua đời và phải chịu đựng sự sách nhiễu không ngừng của thẩm phán và cảnh sát. Ông nằm liệt giường và phải mặc bỉm. Ông còn bị mất thính lực và chỉ có thể ăn cháo trắng. Ngay cả cảnh sát cũng bị sốc khi thấy ông trong tình trạng tồi tệ như vậy. Một cảnh sát thốt lên: “Sao ông cụ này lại sụt cân nhiều thế?”

Ngày 12 tháng 1 năm 2026, thẩm phán Cái đã tiết lộ những thông tin sau cho con gái ông Từ:

– Phòng Kỹ thuật của Tòa án Trung cấp Thành phố Kê Tây cho biết ông cụ không đáp ứng các yêu cầu bảo lãnh y tế.

– Hồ sơ bệnh án do Bệnh viện Trung y Thành phố Kê Tây cấp chỉ ra rằng ông vẫn có thể sống thêm 5 hoặc 6 năm nữa, vì vậy ông không đủ điều kiện để được bảo lãnh.

– Không bác sỹ nào tại Bệnh viện Nhân dân Thành phố Kê Tây chịu ký vào các giấy tờ cần thiết chứng nhận ông đủ điều kiện bảo lãnh, do vậy ông cần đến Cáp Nhĩ Tân (thủ phủ của tỉnh Hắc Long Giang) để làm thêm đánh giá y tế. Nếu ông từ chối, cảnh sát sẽ tống giam ông.

Cáp Nhĩ Tân cách đó hơn 300 dặm. Ông Từ không thể chịu đựng được chuyến đi dài như vậy khi hoàn toàn mất khả năng đi lại. Ngày 22 tháng 1, cảnh sát của Công an Huyện Kê Đông đã đến chụp hình ông và cảnh báo họ sẽ đến mỗi tháng một lần.

Ngày 24 tháng 1, thẩm phán Cái đã đe dọa con gái ông Từ rằng: “Nếu cha cô từ chối đến Cáp Nhĩ Tân, tôi có thể mời người từ Cáp Nhĩ Tân đến đây và cô sẽ phải chi trả mọi chi phí cho họ. Mặc dù cha cô không thể tự chăm sóc bản thân, tôi vẫn có thể tống giam ông ấy, miễn là ông ấy còn ăn được.”

Sức khỏe thể chất và tinh thần của ông Từ tiếp tục suy giảm do sự sách nhiễu và đe dọa không ngừng. Vụ đe dọa cuối cùng của thẩm phán Cái vào ngày 24 tháng 2 năm 2026 càng làm tình trạng của ông thêm trầm trọng. Con gái ông lo sợ cô có thể mất ông bất cứ lúc nào.

Bài viết liên quan:

Thẩm phán đe dọa đưa cụ ông 94 tuổi đang nằm liệt giường vào tù để thụ bản án 3 năm tù giam đã tuyên vào năm 2021

Hắc Long Giang: Hai vợ chồng ngoài 80 tuổi bị cầm tù vì kiên định đức tin

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/8/508609.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/17/233676.html