Yêu cầu khôi phục lương hưu của một nữ giáo sư đại học nghỉ hưu liên tục bị từ chối, không có trợ cấp hưu trí trong 14 năm trước khi bà qua đời
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-02-2026] Trước đây, trang mạng Minh Huệ đã đưa tin về sự ra đi của bà Đường Húc Trân vào ngày 18 tháng 12 năm 2025, cùng với việc bà bị đình chỉ lương hưu trong 14 năm trước khi mất. Bài viết này cung cấp những thông tin mới thu thập được về hành trình đấu tranh đầy gian nan nhằm khôi phục lương hưu của bà.
Bà Đường, giáo sư tế bào học đã nghỉ hưu thuộc Khoa Giải phẫu Bệnh lý của Đại học Y khoa Tây Nam ở thành phố Lô Châu, tỉnh Tứ Xuyên, đã qua đời ở tuổi 88 trong khi đang chờ xét xử vì kiên định đức tin vào Pháp Luân Công. Trong 14 năm trước khi mất, lương hưu của bà bị đình chỉ vì đức tin của mình. Đơn vị công tác cũ của bà cho biết họ đã giữ lại tiền lương hưu và sẵn sàng trả lại cho bà ngay khi bà viết tuyên bố từ bỏ đức tin.
Không có bất kỳ đạo luật nào ở Trung Quốc quy định tu luyện Pháp Luân Công là phạm tội, do đó bà Đường đã từ chối viết bản tuyên bố. Lương hưu của bà không bao giờ được khôi phục. Trước lần bị bức hại gần đây nhất, vào tháng 4 năm 2001, bà bị kết án ba năm lao động cưỡng bức và tiếp đó là ba năm sáu tháng tù giam sau một vụ bắt giữ vào tháng 10 năm 2009.
Tháng 10 năm 2011, trường học của bà Đường đã đình chỉ lương hưu của bà trong khi bà đang thụ án tù ba năm sáu tháng vì đức tin của mình. Sau khi được trả tự do vào tháng 12 năm 2012, bà đã nhiều lần đến trường để yêu cầu khôi phục lương hưu nhưng lần nào cũng bị từ chối. Bắt đầu từ tháng 6 năm 2020, bà thậm chí còn không được phép bước vào tòa nhà ban giám hiệu.
Tháng 10 năm 2020, bà Đường đã đệ đơn khiếu nại hành chính nhà trường lên phòng tiếp dân thành phố Lô Châu, chính quyền thành phố Lô Châu, tòa án trung cấp thành phố Thành Đô, tòa án cấp cao tỉnh Tứ Xuyên, chính quyền tỉnh Tứ Xuyên, Sở Giáo dục tỉnh Tứ Xuyên và Bộ Giáo dục. Tất cả các cơ quan này đều phớt lờ bà.
Khoảng tháng 8 năm 2021, bà Đường tiếp tục gửi yêu cầu khôi phục lương hưu lên nhà trường. Trong văn bản trả lời đề ngày 2 tháng 9 năm 2021, nhà trường cho biết hiệu trưởng đã ban hành một thông báo vào ngày 3 tháng 6 năm 2013, nêu rõ rằng nhà trường sẽ cấp cho bà một khoản trợ cấp hàng tháng dựa trên mức lương trung bình của nhân viên chính quyền thành phố, với điều kiện bà phải viết bản tuyên bố từ bỏ Pháp Luân Công.
Vì bà Đường từ chối viết bản tuyên bố này, nhà trường cho biết họ không còn cách nào khác là phải cắt các khoản trợ cấp hưu trí của bà.
Sau đó, bà Đường lại đệ trình một đơn khiếu nại khác lên nhà trường. Trong văn bản trả lời, nhà trường đã trích dẫn hai tài liệu: Thông tư số [2003] 150 do Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên ban hành và Thông tư số [2012] 69 do Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ban hành.
Cả hai tài liệu này đều quy định rằng những người đã nghỉ hưu từng phải thụ án tù sẽ không được nhận trợ cấp hưu trí. Bà Đường đã đặt câu hỏi về tính hợp pháp của hai tài liệu này vì Hiến pháp, Luật Bảo hiểm Xã hội hay Luật Lao động của Trung Quốc không hề có quy định nào như vậy. Bà đã nộp đơn yêu cầu công khai thông tin lên Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên. Cơ quan này đã từ chối giải quyết yêu cầu. Sau đó, bà đã đệ đơn khiếu nại lên chính quyền tỉnh Tứ Xuyên.
Chính quyền tỉnh đã ra văn bản phản hồi, trong đó nêu rằng Thông tư số [2003] 150 thực chất được dựa trên Thông tư số [1979] 22, một văn bản được ban hành trong thời kỳ Đại Cách mạng Văn hóa (1966-1976). Tuy nhiên, trong Thông tư số [1979] 22 có một điều khoản bảo lưu quy định rằng chính quyền nên tuân theo bất kỳ chính sách mới nào được ban hành sau này.
Luật Bảo hiểm Xã hội có hiệu lực từ ngày 1 tháng 7 năm 2011 quy định rằng không được tước bỏ các khoản trợ cấp hưu trí. Bà Đường tin rằng quy định này có hiệu lực cao hơn Thông tư số [1979] 22 và Thông tư số [2003] 150. Sau đó, bà tiếp tục đệ đơn yêu cầu công khai thông tin lần thứ hai lên Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên. Cơ quan này trả lời rằng Thông tư số [2003] 150 liên quan đến quy trình làm việc nội bộ và không thuộc phạm vi phải công khai thông tin đại chúng.
Bà Đường lại đệ đơn khiếu nại lên chính quyền tỉnh Tứ Xuyên. Trong văn bản phản hồi đề ngày 26 tháng 7 năm 2022 gửi cho bà có nêu: “Thông tư số [2003] 150 là văn bản trả lời của Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên đối với thắc mắc về trợ cấp hưu trí của một người nghỉ hưu họ Phùng, từng làm việc tại chính quyền thành phố Lạc Sơn. Đây không phải là chính sách do chính phủ ban hành và được miễn các yêu cầu công khai thông tin. Văn bản này thuộc danh mục thông tin hành chính nội bộ theo quy định tại Điều 16 của quy chế công khai thông tin chính phủ. Thêm vào đó, văn bản này liên quan đến quyền riêng tư của bà Phùng, và việc công khai sẽ làm tổn hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người này. Hơn nữa, cấp trên đã ban hành các quy định mới để thay thế văn bản này; do đó, việc công khai nó cũng sẽ gây ra sự hiểu lầm trong công chúng, làm suy yếu tính thống nhất của hệ thống pháp luật và gây rủi ro cho ổn định xã hội. Quyết định không công khai thông tin của Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên là hoàn toàn phù hợp”.
Sau đó, Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội đã phản hồi bà Đường và cho biết Thông tư số [2012] 69 không thuộc phạm vi phải công khai thông tin. Nếu được công bố rộng rãi, văn bản này sẽ gây ra những đồn đoán trong dư luận và ảnh hưởng đến ổn định xã hội.
Nếu Thông tư số [2003] 150 và Thông tư số [2012] 69 không thuộc diện phải công khai, thì chúng không phải là các chính sách chính thức, lại càng không phải là các văn bản quy phạm pháp luật có thể được sử dụng làm căn cứ để cắt trợ cấp hưu trí của người lao động. Bà Đường đã đưa vụ việc này lên tận Quốc vụ viện, cơ quan hành chính tối cao của Trung Quốc.
Ngày 3 tháng 10 năm 2023, quốc vụ viện đã ra văn bản phản hồi, xác nhận rằng Thông tư số [2012] 69 không phải là một tài liệu công khai vì nó không do bất kỳ cơ quan chính phủ nào ban hành, cũng không trải qua các quy trình lưu chiểu theo quy định. Cơ quan này khẳng định quyết định từ chối yêu cầu công khai thông tin của Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội đối với bà Đường không có gì là sai trái.
Dựa trên tất cả những phản hồi nhận được, bà Đường đã đệ trình nhiều yêu cầu nhằm bãi bỏ hai thông tư mà nhà trường đã vin vào làm cơ sở pháp lý để đình chỉ lương hưu của bà.
Bà đã nộp “Yêu cầu bãi bỏ Thông tư số [2003] 150” lên Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên, chính quyền tỉnh Tứ Xuyên và Sở Tư pháp tỉnh Tứ Xuyên.
Đồng thời, bà cũng đệ đơn “Khiếu nại về việc sử dụng trái phép Thông tư số [2003] 150” lên Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân tỉnh Tứ Xuyên và Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (Nhân đại Toàn quốc); đệ trình “Yêu cầu bãi bỏ Thông tư số [2012] 69” lên Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội; và nộp “Yêu cầu chỉ đạo Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội bãi bỏ Thông tư số [2012] 69” lên quốc vụ viện.
Bà Đường cũng gửi các bản sao đơn khiếu nại và yêu cầu của mình tới nhiều cơ quan ban ngành các cấp khác.
Bà Đường cũng đã đệ đơn khiếu nại hành chính đối với Cục Nhân lực và An sinh Xã hội tỉnh Tứ Xuyên lên tòa án Quận Cẩm Giang ở thành phố Thành Đô, tòa án trung cấp thành phố Thành Đô và tòa án cấp cao tỉnh Tứ Xuyên. Các cơ quan này không bao giờ hồi đáp bà.
Tháng 9 năm 2022, bà Đường đã đệ đơn tố cáo hình sự nhà trường lên tòa án trung cấp thành phố Lô Châu. Dù bà đã nhiều lần kiến nghị, vụ án của bà vẫn không bao giờ được thụ lý. Cuối cùng, tòa án thông báo với bà rằng họ đã tiếp nhận vô số vụ việc tương tự và sẽ phải mất nhiều năm mới giải quyết đến hồ sơ của bà. Vụ án này vẫn đang bị treo vào thời điểm bà qua đời.
Bà Đường đã đệ đơn khiếu nại hành chính Bộ Nhân lực và An sinh Xã hội lên phân viện số 2 của tòa án trung cấp Bắc Kinh. Đơn khiếu nại liên tục bị trả lại. Phân viện số 2 không bao giờ thụ lý hồ sơ của bà cũng như không đưa ra bất kỳ lý do nào cho việc từ chối này. Thẩm phán được phân công thụ lý vụ án thậm chí còn viết nguệch ngoạc lên phong bì của tờ giấy báo trả lại đơn cho bà. Không rõ tại sao ông ta lại hành xử như vậy.
Bà Đường tiếp tục khiếu nại phân viện số 2 lên tòa án cấp cao Bắc Kinh, nhưng cơ quan này lại gửi trả đơn khiếu nại của bà mà không kèm theo bất kỳ văn bản giải thích nào. Sau đó, bà gửi đơn khiếu nại lên Tòa án Nhân dân Tối cao và Viện kiểm sát Nhân dân Tối cao. Cả hai cơ quan này đều không phản hồi bà.
Ngày 18 tháng 12 năm 2025, bà Đường đã qua đời, và lương hưu của bà không bao giờ được khôi phục.
Các báo cáo liên quan:
Cựu nữ giáo sư đại học qua đời ở tuổi 88 trong khi chờ xét xử vì tu luyện Pháp Luân Công
Ích lợi của Pháp Luân Công (Phần I): Những nhà trí thức
Giáo sư đại học bị ngừng cấp lương hưu trong chín năm do đức tin của bà vào Pháp Luân Công
Báo cáo liên quan bằng tiếng Anh:
Ms. Tang Xuzhen, a Retired Associate Professor from Luzhou Medical Institute, Secretly Sentenced
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/16/506709.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/27/233126.html



