Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Nội Mông Cổ, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-02-2026]

Họ và tên:Trương Lệ Mai
Tên tiếng Trung: 张丽梅
Giới tính:Nữ
Tuổi: 52
Thành phố:Xích Phong
Tỉnh: Nội Mông
Nghề nghiệp:Không rõ
Ngày mất: Ngày 29 tháng 11 năm 2016
Ngày bị bắt gần nhất:Mùa xuân năm 2001
Nơi giam giữ gần nhất: Nhà tù Nữ Thành phố Hô Hòa Hạo Đặc

Họ và tên:Trương Quế Bình
Tên tiếng Trung: 张桂平
Giới tính:Nữ
Tuổi: 70
Thành phố:Xích Phong
Tỉnh: Nội Mông
Nghề nghiệp:Không rõ
Ngày mất: Ngày 18 tháng 5 năm 2024
Ngày bị bắt gần nhất:Tháng 8 năm 2015
Nơi giam giữ gần nhất: Đồn công an địa phương

Do kiên định đức tin vào Pháp Luân Công, hai chị em gái ở thành phố Xích Phong, Nội Mông, đã bị bức hại đến chết, lần lượt vào năm 2016 và năm 2024.

45bd46736efc20206d35a0db409ad0be.jpg

Bà Trương Lệ Mai

3ef5d6456378b543f3c24f23e1a37e52.jpg

Bà Trương Quế Bình

Cả bà Trương Lệ Mai và bà Trương Quế Bình đều bước vào tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1997. Hai năm sau, khi Đảng Cộng sản Trung Quốc phát động cuộc bức hại môn tu luyện này trên toàn quốc, hai chị em vẫn kiên định với đức tin, và nhiều lần bị bắt giữ vì giảng chân tướng về cuộc bức hại.

Năm 2001, người em gái, bà Trương Lệ Mai, bị kết án 7 năm tù khi con của bà vẫn đang trong thời kỳ bú mẹ. Mặc dù sống sót qua những màn tra tấn tàn bạo trong tù, nhưng sau khi được thả, bà đã phải sống lưu lạc để tránh bị cảnh sát sách nhiễu. Ngày 29 tháng 11 năm 2016, bà qua đời ở tuổi 52, khi đó con của bà mới 17 tuổi.

Người chị, bà Trương Quế Bình, đã bị giam trong trại lao động cưỡng bức với thời hạn không rõ, và cũng phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc trong thời gian bị giam giữ. Ngày 18 tháng 5 năm 2024, bà qua đời ở tuổi 70.

Bức hại đối với bà Trương Lệ Mai

Mùa xuân năm 2001, bà Trương Lệ Mai bị bắt và bị kết án 7 năm tù. Bà là học viên Pháp Luân Công đầu tiên tại khu vực Xích Phong bị kết án oan sai.

Trong thời gian thụ án tại Nhà tù Nữ Thành phố Hô Hòa Hạo Đặc, bà Trương đã bị cấm ngủ vì từ chối nhận “tội” tu luyện Pháp Luân Công. Viên Tích Mai, tù nhân được giao nhiệm vụ giám sát bà, đã tát vào mặt, giật tóc, giẫm đạp lên người bà, và dùng một thanh tre đánh vào đầu, bàn tay, ngực và cánh tay của bà. Viên còn lăng mạ bà.

Khi bà Trương tuyệt thực để phản đối, tù nhân Viên đã tra tấn bà tàn bạo hơn nữa, bằng cách dùng những cây kim dài đâm vào cánh tay và đùi bà. Viên nói với bà Trương rằng lính canh đã chỉ đạo cô ta tra tấn bà, miễn là vẫn giữ cho bà sống. Cô ta nói: “Bà coi như đã chết rồi. Từ giờ trở đi bà sẽ không có lấy một phút bình yên nào đâu. Đây là cách tôi sẽ đối xử với bà mỗi ngày.”

Mặc dù bà Trương sống sót sau tra tấn, nhưng sau khi bà trở về nhà, cảnh sát vẫn tiếp tục sách nhiễu bà. Bà buộc phải sống lưu lạc, nhưng cảnh sát vẫn tìm ra tung tích và giám sát cuộc sống hàng ngày của bà.

Tháng 8 năm 2015, bà bị bắt vì đệ đơn kiện hình sự Giang Trạch Dân, cựu độc tài của Đảng Cộng sản Trung Quốc, kẻ đã ra lệnh bức hại Pháp Luân Công. Bà bị giam tại một đồn công an trong vài giờ, và được thả vào buổi tối.

Áp lực tinh thần từ cuộc bức hại đã làm sức khỏe của bà Trương suy sụp. Ngày 29 tháng 11 năm 2016, 14 tháng sau lần bị bắt cuối cùng, bà đã qua đời ở tuổi 52.

Bức hại đối với bà Trương Quế Bình

Cuối năm 1999, khi nghe tin một số học viên địa phương bị bắt, bà Trương Quế Bình cùng một vài người khác đã đến Trại tạm giam Bình Trang để thỉnh nguyện thả người, nhưng kết quả là họ lại bị bắt giữ và bị hơn 30 cảnh sát đánh đập.

Để giảng chân tướng về cuộc bức hại, bà Trương đã dán các áp phích về Pháp Luân Công vào ngày 29 tháng 12 năm 1999, và bị trưởng đồn cùng 2 cảnh sát của Đồn Công an Hồng Vệ Khoáng bắt giữ. Cảnh sát Từ Tử Chương vừa thẩm vấn vừa đánh đập bà. Hắn ta đá và làm tổn thương xương sườn của bà. Sau đó bà bị đưa đến Trại tạm giam Nguyên Bảo Sơn.

Các lính canh của trại tạm giam thường xuyên ép bà Trương quỳ nhiều giờ liền. Đôi khi, họ ép bà ngồi, chạy hoặc đi bộ trên tuyết mà không mang giày. Sau 3 tháng bị tra tấn, bà bị chuyển đến Trại tạm giam Thành phố Xích Phong. Bà bị giam ở đó 7 ngày, và sau đó bị chuyển đến Trại Lao động Nữ Đồ Mục Cát để thụ án với thời hạn chưa xác định.

Lính canh tại trại lao động được nhận phần thưởng và tiền thưởng khi “chuyển hóa” được một học viên Pháp Luân Công. Họ thường xúi giục các tù nhân hoặc các học viên đã bị “chuyển hóa” giám sát những người mới đến. Những ai kiên trì tu luyện Pháp Luân Công không được phép nói chuyện với nhau. Họ phải xin phép trước khi đi vệ sinh. Ban ngày, họ bị ép xem các video phỉ báng Pháp Luân Công, và đến đêm phải viết báo cáo tư tưởng.

Ngày 30 tháng 5 năm 2001, bà Trương đã tuyệt thực để phản đối. Lính canh đã lột áo bà và dùng dùi cui điện chích khắp người bà trong hơn 10 phút. Toàn thân và cổ của bà bị sưng tấy và bầm tím.

Từ tháng 8 năm 2001, các lính canh ép bà Trương làm lao động nô lệ hơn 10 giờ mỗi ngày. Vào ban đêm, khi bà trở về phòng giam, họ tiếp tục tra tấn và không cho bà ngủ.

Tháng 8 năm 2015, bà Trương bị bắt lần cuối cùng, cũng vì đệ đơn kiện hình sự Giang Trạch Dân. Bà được thả ngay sau đó do tình trạng sức khỏe kém.

Bà Trương đã phải chịu một cú sốc lớn khi em gái qua đời 1 năm sau đó. Sức khỏe của bà cũng liên tục suy giảm qua từng năm. Ngày 18 tháng 5 năm 2024, bà đã qua đời.

Bài viết liên quan bằng tiếng Trung:

内蒙赤峰市两善良女士含冤离世

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/19/506928.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/21/233050.html