Mít-tinh tại Toronto kỷ niệm cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 và kêu gọi chấm dứt cuộc bức hại
Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Toronto, Canada
[MINH HUỆ 27-04-2026] Để kỷ niệm 27 năm cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 ở Bắc Kinh, các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã tổ chức một cuộc mít-tinh trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại Toronto hôm 25 tháng 4 năm 2026. Hai học viên từng tham gia cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 hiện đang sống tại Canada đã chia sẻ câu chuyện của họ.
Vào buổi chiều, các học viên đi bộ đến phố Bloor và căng các biểu ngữ để phổ biến cho mọi người về cuộc thỉnh nguyện. Trong suốt 27 năm qua, các học viên chưa bao giờ ngừng đấu tranh cho quyền tự do tín ngưỡng ở Trung Quốc, và họ tiếp tục kêu gọi chấm dứt cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).
Mít-tinh trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại Toronto, ngày 25 tháng 4 năm 2026
Những người tham gia cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 năm xưa chia sẻ câu chuyện của họ
Sau khi một bài báo vu khống được đăng trên tạp chí của Học viện Giáo dục Thiên Tân, bà Phùng Tú Mẫn và một số học viên khác đã nói chuyện với biên tập viên để làm rõ Pháp Luân Đại Pháp là gì. Bà Phùng hiện đang sống tại Canada và đã chia sẻ trải nghiệm của mình trong cuộc mít-tinh.
Bà Phùng kể: “Nhiều xe quân sự đến và nhiều học viên đã bị bắt. Cảnh sát vũ trang cầm dùi cui điện đánh đập mọi người. Nhiều học viên bị thương ở đầu và chảy máu đầm đìa, trong khi những người khác bị trật khớp tay. Chúng tôi đã đến chính quyền thành phố để báo cáo tình hình, nhưng một quan chức nói với chúng tôi: ‘Chúng tôi không thể giải quyết vấn đề này; ngày mai các vị nên đến Bắc Kinh để nộp đơn thỉnh nguyện.’”
Do đó, vào ngày 25 tháng 4 năm 1999, bà cùng một số học viên khác đã đến Bắc Kinh. Họ hỏi đường một cảnh sát và được chỉ đến Văn phòng Khiếu nại Quốc gia. Khi họ đến nơi, đã có hơn 10.000 học viên xếp hàng trên vỉa hè gần văn phòng kháng cáo.
Bà Phùng nói: “Khi được thông báo rằng chúng tôi có thể tự do tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, ai nấy đều lặng lẽ rời đi. Nhưng ba tháng sau, ĐCSTQ lại bắt đầu bức hại Pháp Luân Công. Tôi đã bị bắt nhiều lần, bị giam trong các trại lao động cưỡng bức hai lần và bị sa thải khỏi nơi làm việc.”
Một học viên khác cũng họ Phùng, cũng tham gia cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 năm xưa, cho biết sau khi hay tin hơn 40 học viên bị bắt ở Thiên Tân, ba thành viên trong gia đình bà đã đến Bắc Kinh.
Bà Phùng nhớ lại: “Khi chúng tôi đến Bắc Kinh, các học viên đã xếp hàng dọc theo bức tường phía Tây của Trung Nam Hải, để chừa lại lối đi trên vỉa hè. Một số người lặng lẽ đọc sách, một số nói chuyện thì thầm, và một số người ngồi đả tọa; bầu không khí vô cùng ôn hòa và tĩnh lặng. Những người tập trung ở đó bao gồm sinh viên, quan chức chính phủ, cha mẹ đi cùng con cái và cả những người già ở độ tuổi 80. Tôi đã đi dọc theo toàn bộ hàng người, uốn lượn từ con hẻm này sang con hẻm khác. Khi nhìn ra xa, tôi không thể thấy điểm cuối của hàng người đó.”
Bà nói thêm: “Với rất đông người có mặt như vậy, mà không một ai ồn ào, cũng không ai vứt rác bừa bãi trên mặt đất; tất cả các lối ra vào—và mọi khu vực người đi bộ đi qua—đều được giữ thông thoáng. Tối hôm đó, chúng tôi được thông báo rằng vấn đề đã được giải quyết. Mọi người dần dần giải tán mà không hề có sự hỗn loạn.”
Các học viên căng biểu ngữ trên phố Bloor vào chiều ngày 25 tháng 4.
Các học viên nói chuyện với người qua đường về sự kiện và sự đàn áp xuyên quốc gia của ĐCSTQ.
Mọi người hy vọng cuộc bức hại sớm chấm dứt
Em Tobias, một học sinh trung học, kêu gọi chấm dứt ngay lập tức cuộc bức hại.
Sau khi nhìn thấy các biểu ngữ và đọc một tờ rơi, cậu thiếu niên Tobias nói: “Pháp Luân Đại Pháp nghe có vẻ là một môn tu luyện rất ôn hòa. Người ta nên đối xử với người khác bằng sự chân thành và tình yêu thương.” Khi nghe về cuộc bức hại đang diễn ra của ĐCSTQ ở Trung Quốc, cậu nói: “Pháp Luân Đại Pháp nên được cho phép ở Trung Quốc. Cuộc bức hại này là sai trái và cần phải dừng lại ngay lập tức.”

Cô Alexandra ca ngợi sự kiên cường của các học viên.
Cô Alexandra nói chuyện với các học viên và cho biết cô đã trông thấy sự kiện của họ vào năm ngoái: “Tôi nghĩ các bạn vô cùng kiên cường. Thật là một điều tuyệt đẹp khi thấy các bạn sát cánh cùng nhau, ngay cả trong cơn mưa, để đấu tranh cho đức tin của mình.”
Cô cho biết cô đã sống tại Hồng Kông 12 năm cùng với cha mẹ. Cô đã nghe nói về Pháp Luân Đại Pháp khi đi học ở đó. Cô chia sẻ: “Tôi đã tìm hiểu một chút và biết về cuộc bức hại. Tôi cảm thấy buồn.” Cô nói thêm: “Tôi hy vọng mọi thứ sẽ chuyển biến tốt đẹp hơn; hy vọng người dân Trung Quốc có thể sống tự do và thực hành tín ngưỡng của họ. Tôi tin rằng chính phủ không nên hình sự hóa bất kỳ đức tin chân chính nào.”
Bối cảnh: Khái quát về cuộc Thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4
Pháp Luân Đại Pháp (còn được gọi là Pháp Luân Công) được Đại sư Lý Hồng Chí bắt đầu truyền xuất ra công chúng ở Trường Xuân, Trung Quốc vào năm 1992. Môn tu luyện này hiện được thực hành tại hơn 100 quốc gia và khu vực trên toàn thế giới. Hàng triệu người đã học các bài giảng về Chân-Thiện-Nhẫn và năm bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp, và đã có những chuyển biến tích cực về sức khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần.
Ngày 23 và 24 tháng 4 năm 1999, cảnh sát ở Thiên Tân, một thành phố gần Bắc Kinh, đã hành hung và bắt giữ hàng chục học viên tụ họp bên ngoài trụ sở của một tòa soạn để trao đổi về những sai lệch trong một bài báo mới đăng nhằm công kích Pháp Luân Đại Pháp. Khi tin tức về cuộc bắt giữ lan rộng, nhiều học viên hơn nữa đã tới hỏi thăm các cán bộ ở đây và được chỉ dẫn phải đến Bắc Kinh khiếu nại.
Ngày hôm sau, ngày 25 tháng 4, khoảng 10.000 học viên Pháp Luân Đại Pháp đã tự phát tập trung tại Văn phòng Kháng cáo Trung ương tại Bắc Kinh theo chỉ dẫn của các quan chức Thiên Tân. Cuộc tụ họp này diễn ra hết sức ôn hòa và trật tự. Một số đại diện của các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã được mời vào gặp Thủ tướng Chu Dung Cơ và các cán bộ của ông. Chiều tối cùng ngày, khi những quan ngại của các học viên đã được giải đáp, những học viên bị bắt giữ ở Thiên Tân đã được thả, các học viên liền trở về nhà.
Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nhìn nhận sự phổ biến ngày càng rộng của Pháp Luân Đại Pháp là mối đe dọa đối với hệ tư tưởng vô thần của Đảng, nên đã ra lệnh cấm môn tu luyện này vào ngày 20 tháng 7 năm 1999.
Minh Huệ Net (Minghui.org) đã xác nhận hàng nghìn học viên bị bức hại đến chết trong những năm qua. Con số tử vong thực tế được cho là cao hơn nhiều. Số người bị cầm tù và tra tấn chỉ vì kiên định tu luyện còn cao hơn nữa.
Có bằng chứng xác thực cho thấy ĐCSTQ đã hậu thuẫn cho tội ác thu hoạch nội tạng từ các học viên bằng cách sát hại các học viên bị giam giữ để cung cấp cho ngành công nghiệp ghép tạng ở Trung Quốc.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/27/509194.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/29/233814.html















