Bài viết của một học viên Pháp Luân Công ở tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc

[MINH HUỆ 14-12-2025] Từ khi ĐCSTQ bắt đầu cuộc bức hại Pháp Luân Công vào tháng 7 năm 1999, họ sử dụng nhà tù nữ tỉnh Cát Lâm làm một trong những cơ sở giam giữ và tra tấn các học viên Pháp Luân Công. Dưới đây là một số phương thức tra tấn các học viên Pháp Luân Công trong Khu nhà giam số 8 và số 10.

Khu nhà giam số 8, còn gọi là “Khu chuyển hóa giáo dục”

Sau khi bị kết án, các học viên bị chuyển từ trại tạm giam vào nhà tù. Ở đây, họ phải mặc đồng phục tù nhân và được chuyển tới khu tiếp nhận. Mỗi phòng giam có một tù nhân phụ trách tuần tra. Những tù nhân này thường có thời hạn thi hành án ngắn hoặc sắp được thả. Họ ở tầng 3 hoặc tầng 4 của Khu nhà giam số 8.

Mỗi phòng giam trong khu tiếp nhận có 6 chiếc giường tầng và mỗi tù nhân được phát một thìa nhựa và hai bát nhựa cho các bữa ăn. Tất cả tù nhân phải ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bằng nhựa và phải cung cấp thông tin cá nhân, như tên tuổi, tiền sử bệnh lý và tội danh được cho là phạm phải. Họ còn phải trả lời một số câu hỏi tâm lý để nhà tù xác định khu vực giam giữ phù hợp đối với từng người. Các học viên Pháp Luân Công và những người theo các tôn giáo khác được đưa vào Khu chuyển hóa giáo dục, hay còn gọi là Khu nhà giam số 8. Những người có tiền sử bệnh tật bị đưa vào Khu nhà giam số 10, khu nhà giam này dành cho những người cao tuổi, người bệnh và người khuyết tật.

Đầu tiên, các học viên Pháp Luân Công được đưa tới trong phòng họp để đo huyết áp. Sau đó, họ trả lời các câu hỏi về tuổi tác và thời gian bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công. Nhà tù sử dụng thông tin này để xác định mức độ kiên định tu luyện của học viên và xem liệu có chuyển hóa được họ không. Sau đó, các học viên bị chuyển vào các phòng giam khác nhau ở các tầng khác nhau. Cựu trưởng khu nhà giam là Tiền Vĩ nói với các học viên rằng, Khu nhà giam số 8 không cho phép kháng án.

Khi các học viên chuẩn bị rời khu tiếp nhận để vào Khu nhà giam số 8, khu này bắt đầu sắp xếp các tù nhân để tiếp nhận họ. Dựa vào số lượng tù nhân trong phòng giam, điều kiện sức khỏe của các học viên và mức độ kiên định trong tu luyện, tổ trưởng phòng giam chọn ra các tù nhân có khả năng chuyển hóa họ. Sau một thời gian, cai ngục sẽ thay người để tránh việc tù nhân trở nên thân thiện với các học viên.

Mỗi phòng giam có 6 chiếc giường tầng, mỗi bên tường 3 chiếc. Khoảng giường phía dưới của giường tầng ở giữa dành cho các học viên mới được tiếp nhận. Mỗi phòng giam có một tù nhân làm trưởng phòng. Các học viên bị chuyển hóa bị ép phải phối hợp với trưởng phòng để chuyển hóa các học viên khác.

Các học viên mới đến bị kiểm soát nghiêm ngặt. Trong khi các tù nhân giám sát họ, họ phải đứng quay mặt vào tường mọi lúc để đảm bảo họ không nhìn người khác. Các học viên cũng bị hạn chế số lần sử dụng nhà vệ sinh, lượng giấy vệ sinh sử dụng và số tiền được chi tiêu cho các nhu yếu phẩm hàng ngày. Họ bị bắt phải hoàn thành các việc cá nhân một cách nhanh chóng, chẳng hạn như đi vệ sinh và rửa mặt. Những ai từ chối chuyển hóa không được sử dụng nhà vệ sinh, tắm rửa hay đánh răng.

Ngoài hai cái bát, một cái thìa và một số đồ dùng cơ bản như chăn, đệm, giày dép và bốn bộ quần áo theo mùa, các học viên không được cấp thêm bất cứ thứ gì. Họ phụ thuộc vào người thân gửi tiền vào tài khoản để mua nhu yếu phẩm. Trưởng phòng giam thu gom quần áo và nhu yếu phẩm của các tù nhân đã rời nhà tù để lại, rồi cung cấp cho những ai đã chuyển hóa sử dụng. Những người không chịu chuyển hóa sẽ bị hạn chế quyền và bị trừng phạt.

Những người bị quản lý nghiêm ngặt chỉ được nói chuyện với người nhà 5 phút, trong khi những người khác được phép nói chuyện 10 phút trở lên. Người bị gán thẻ đỏ biểu thị rằng người này bị quản lý nghiêm ngặt và bị giới hạn chi tiêu 100 Nhân dân tệ một tháng. Những người thẻ xanh thì đang trong giai đoạn kiểm tra và chỉ được chi tiêu 200 Nhân dân tệ một tháng. Những người thẻ vàng được chi tiêu 300 Nhân dân tệ một tháng. Trong các ngày nghỉ lễ, mọi người được chi tiêu thêm 300 Nhân dân tệ nữa.

Khu nhà giam số 8 nằm trong một tòa nhà 4 tầng. Tầng 1 được chỉ định là khu “nghiêm quản”, gồm có các phòng giam từ 101 đến 107. Phòng giam 107, được biết đến là “Phòng giam bão tố”, được sử dụng để giam giữ các học viên từ chối từ bỏ đức tin của mình. Các học viên thường bị bắt ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhỏ mỗi ngày. Họ chỉ được phép sử dụng nhà vệ sinh 2 hoặc 3 lần mỗi ngày. Các tù nhân mang đồ ăn cho các học viên và lấy đĩa đi khi họ ăn xong. Khi một học viên muốn sử dụng nhà vệ sinh, họ phải hỏi người tù nhân: “Tôi có thể đứng dậy được không?” Họ chỉ được đứng dậy khi tù nhân kia đồng ý. Họ phải xin phép mỗi khi chuyển động, nếu không họ sẽ bị mắng chửi.

Khu nhà giam số 8 cũng có các tù nhân giúp các cai ngục làm các việc, như tuần tra từng phòng giam trong khu nhà giam. Mỗi tầng có một tù nhân được quyền đề xuất việc thay đổi nhân sự cho các cai ngục. Còn có các tù nhân phụ trách quản lý việc mua sắm hàng hóa và chi phí hàng tháng, trong khi đó các tù nhân y tế thì hỗ trợ việc điều trị bệnh. Bất cứ khi nào một học viên cố gắng phản bức hại, vài tù nhân sẽ mang học viên này đến phòng giam 107 và thực hiện tra tấn.

Hàng ngày, cựu trưởng khu nhà giam là Tiền Vĩ sẽ dẫn theo các cai ngục tới từng phòng giam để kiểm tra “quá trình chuyển hóa” các học viên. Các học viên bị ép học, ép viết “báo cáo tư tưởng” và xem các video nói xấu Pháp Luân Công. Trong lớp học, các tù nhân hỏi các câu hỏi về Pháp Luân Công để xem các học viên đã thực sự bị chuyển hóa chưa. Các cai ngục cũng quay video các học viên để nghiên cứu biểu cảm khuôn mặt họ và xác định xem họ đã thực sự bị chuyển hóa hay chưa. Các cuộc họp chỉ trích được tổ chức, trong các cuộc họp này các học viên bị bắt nói xấu Pháp Luân Công. Các cai ngục quay video các cuộc họp này và trình chiếu cho các học viên tiếp theo xem. Mục đích là để đáp ứng các tiêu chí đánh giá do Ủy ban Chính trị và Pháp luật đặt ra. Các học viên chuyển hóa bị bắt phải tham dự một cuộc đánh giá và bị thẩm vấn để xem họ đã thực sự bị chuyển hóa chưa.

Các trường hợp bức hại

Bà Lý Xuân Hoàn mắc bệnh viêm gan B khi bị bỏ tù và ngay lập tức bị chuyển vào Khu nhà giam số 10. Sau 1,5 năm, bà chuyển sang Khu nhà giam số 8.

Bà Từ Bân từ chối chuyển hóa và bị các tù nhân ngược đãi trong thời gian nghiêm quản. Bà hét lên cầu cứu các cai ngục nhưng đã bị họ lờ đi.

Bà Mục Hoa không được phép dùng nhà vệ sinh và phải đi vệ sinh trong phòng giam.

Bà Phó Yên Phi trở nên tiều tuỵ gầy gò sau khi bị tra tấn.

Bà Khưu Lâm bị các tù nhân đánh đập, đá và véo vì từ chối chuyển hóa. Các tù nhân đe dọa nhốt bà trong phòng biệt giam vĩnh viễn và không cho bà ra ngoài hay nói chuyện với bất cứ ai. Bà thường xuyên nôn mửa và không được ăn uống đầy đủ. Bà phải nhập viện nhiều lần và bị suy nhược nghiêm trọng.

Bà Vu Kiện Lợi bị bắt ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ nhiều ngày và không được phép rửa mặt. Vài ngày sau, khi rời khỏi phòng giam, bà trông tiều tụy.

Bà Hoàng Tĩnh Như bị chuyển vào Khu nhà giam số 10 sau khi bà hô “Pháp Luân Đại Pháp hảo” trong khi bị nghiêm quản.

Đối với các học viên cao tuổi từ chối chuyển hóa, các tù nhân sẽ cấm họ ngủ và hạn chế họ uống nước hay sử dụng nhà vệ sinh. Chỉ khi các học viên bị huyết áp cao, tù nhân kia mới dừng việc ngược đãi. Khi các học viên được đưa vào bệnh viện, các tù nhân sẽ đi cùng họ để đảm bảo rằng họ không với bất cứ ai về việc bị ngược đãi. Với các học viên trẻ tuổi, họ bị cấm ngủ, bị bắt ngồi trên ghế đẩu nhỏ, bị làm nhục và bị đe dọa.

Tầng 2 là nơi giam giữ các học viên và những người khác có tín ngưỡng. Tiếng khóc và la hét có thể nghe thấy phát ra từ phòng giam 202 và phòng giam 206 suốt ngày đêm. Thế nhưng, các tù nhân lại tuyên bố rằng những âm thanh này là do một người bệnh tâm thần phát ra.

“Nhóm giám sát lẫn nhau” và các phương thức chuyển hóa khác

Khu nhà giam số 8 có một trưởng khu nhà giam, ba đội trưởng và mỗi phòng giam đều có trưởng phòng. Hai trưởng phòng thay phiên nhau trực trong một khoảng thời gian trước khi có hai người khác thay thế. Các cai ngục thì không cố định và sẽ được điều chuyển tới các khu nhà giam khác. Tuy nhiên, trưởng khu nhà giam là Cao Dương, là một giáo viên, luôn ở lại khu nhà giam sau khi cựu trưởng khu nhà giam là Tiền Vĩ được chuyển tới khu an ninh.

Nhà tù có một “nhóm giám sát lẫn nhau”, trong đó ít nhất 3 tù nhân phải ở cùng nhau mọi lúc, kể cả đi vệ sinh, nếu không họ sẽ bị trừ điểm. Nếu các học viên nhập viện, ít nhất sẽ có một tù nhân sẽ ở với họ trong bệnh viện và ngăn họ nói chuyện với người ngoài. Các tù nhân chịu trách nhiệm giám sát các học viên thường là những người phạm tội lừa đảo hay tội phạm bạo lực.

Các học viên không được nói chuyện hay nhìn vào mắt nhau. Nhà tù cũng bôi nhọ danh tiếng của các học viên bằng cách lan truyền tin đồn rằng họ là người xấu.

Khu nhà giam này có các sách và video mang nội dung nói xấu Pháp Luân Công. Nếu có dàn cai ngục mới, các tù nhân sẽ đưa những tài liệu tẩy não này cho họ.

Khu nhà giam số 10, hay còn gọi là Khu nhà giam dành cho người già, ốm yếu hay tàn tật

Nhiều học viên cao tuổi bị chuyển đến Khu nhà giam số 10 do tuổi cao và có vấn đề về sức khỏe. Trưởng khu nhà giam là Thôi Nham, từng cố gắng ép một học viên người Hàn Quốc là bà Lý Kim Hi tiêm thuốc vào năm 2023 và đe dọa chuyển bà trở lại Khu nhà giam số 8. Bà Hoàng Ngọc Như bị các tù nhân tra tấn vì từ chối dùng thuốc và thường xuyên bị nôn mửa.

Bà Triệu Hồng Diễm, hiện bị giam giữ trong Khu nhà giam số 10, đang trong tình trạng gầy gò và suy dinh dưỡng. Nhà tù bắt bà dùng thuốc hạ huyết áp và thuốc rifampicin mặc dù bà không có bệnh.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/24/503971.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/18/232352.html