Bài viết của một phóng viên Minh Huệ

[MINH HUỆ 05-01-2026] Ngày 12 tháng 11 năm 2025, bà Vương Hiểu Quần, nhân viên đã nghỉ hưu của Phòng Thương mại thành phố Thường Đức, tỉnh Hồ Nam, đã bị kết án 5 năm tù cùng với chín người dân địa phương khác. Trước bản án mới nhất này, bà đã phải ngồi tù 19 năm, bao gồm hai lần thụ án tại trại lao động cưỡng bức với tổng cộng 4 năm, một bản án 7,5 năm vào ngày 18 tháng 5 năm 2006, một bản án 4 năm vào ngày 21 tháng 7 năm 2016, và một bản án 3,5 năm tuyên bố vào ngày 28 tháng 7 năm 2020.

Ngày 25 tháng 11 năm 2025, hơn mười người từ đồn công an, viện kiểm sát và tòa án địa phương đã ập vào nhà bà Chu Phượng Lan ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, và tổ chức xét xử bà lão 77 tuổi, người vừa bị liệt giường sau một cơn đột quỵ. Sau khi kết án bà ba năm tù cùng khoản tiền phạt 20.000 nhân dân tệ, thẩm phán đe dọa sẽ đưa bà đi kiểm tra sức khỏe để chuẩn bị cho việc thi hành án tù.

Đêm ngày 11 tháng 4 năm 2024, bà Hoắc Quế Lan, công nhân nghỉ hưu 75 tuổi của nhà máy linh kiện nhựa ở thành phố Bảo Kê, tỉnh Thiểm Tây, đã bị bắt giữ. Bốn cảnh sát tham gia bắt giữ không cho phép bà thay quần áo hay giày dép mà lôi thẳng bà xuống cầu thang và đưa lên xe cảnh sát. Bà bị thương nặng ở một bên mắt cá chân khiến việc đi lại khó khăn. Bà cũng cảm thấy chóng mặt, đau ngực, đau lưng, khó thở, và còn bị chảy máu âm đạo. Thính lực và thị lực của bà cũng suy giảm. Gia đình đề nghị cho bà được tại ngoại nhưng yêu cầu của họ đã bị từ chối. Ngày 18 tháng 12 năm 2025, bà bị kết án chín năm tù và bị phạt 36.000 nhân dân tệ.

Trên đây chỉ là ba ví dụ trong số 751 trường hợp kết án các học viên Pháp Luân Công mới được báo cáo trong năm 2025. 26 năm sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ra lệnh xóa sổ Pháp Luân Công, cuộc bức hại vẫn không hề suy giảm. Một số học viên đã phải ngồi tù hàng chục năm trước lần bị bắt và kết án mới nhất này. Đối với các học viên cao tuổi, ĐCSTQ cũng không hề khoan nhượng, nhiều học viên ở độ tuổi 70 như bà Hoắc đã phải nhận những bản án dài lên tới chín năm.

Trong số 751 trường hợp kết án mới được báo cáo, có 514 trường hợp diễn ra vào năm 2025 và 237 học viên bị kết án trong những năm trước đó. Sự chậm trễ trong việc báo cáo là do sự kiểm duyệt thông tin nghiêm ngặt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nhằm cố gắng che đậy cuộc bức hại để tránh sự giám sát của cộng đồng quốc tế.

I. Tổng quan về các trường hợp kết án mới được báo cáo

a. Các thủ đoạn bức hại chính được sử dụng đối với các học viên

Sau khi hệ thống trại lao động cưỡng bức bị bãi bỏ vào năm 2013, án tù trở thành một trong những thủ đoạn bức hại chính được sử dụng để chống lại các học viên Pháp Luân Công, ngoài việc sách nhiễu, các lớp tẩy não và giam giữ trong các bệnh viện tâm thần.

Để đẩy nhanh quá trình kết án, một số khu vực đã chỉ định các viện kiểm sát và tòa án cụ thể để xử lý các vụ án Pháp Luân Công. Các học viên có thể bị kết tội chỉ vài ngày hoặc vài tuần sau khi bị bắt.

Ngày 9 tháng 1 năm 2025, bà Trương Thục Cầm, cư dân 65 tuổi tại thành phố Cẩm Châu, tỉnh Liêu Ninh, bị đưa đến Nhà tù Nữ tỉnh Liêu Ninh để thụ bản án hai năm. Bà là học viên Pháp Luân Công thứ 24 bị Tòa án thành phố Lăng Hải kết án trong năm 2024; tòa án này chịu sự quản lý của Cẩm Châu và được chỉ định xử lý các vụ án Pháp Luân Công trong khu vực Cẩm Châu và các địa phương lân cận. Trong khoảng thời gian từ năm 2022 đến năm 2023, ít nhất 48 học viên khác ở Cẩm Châu và các thành phố/quận trực thuộc đã bị Tòa án thành phố Lăng Hải kết án.

Tại tỉnh Cát Lâm, vào ngày 18 tháng 8 năm 2025, bốn cư dânthành phố Du Thụ đã bị Tòa án thành phố Đức Huệ kết án; tòa án này được giao nhiệm vụ phụ trách các vụ án Pháp Luân Công ở Đức Huệ và các vùng lân cận, bao gồm cả Du Thụ. Bốn học viên này bị bắt vào tháng 12 năm 2024 vì giúp người dân lắp đặt chảo thu vệ tinh để nhận tin tức không bị kiểm duyệt từ nước ngoài phơi bày cuộc bức hại Pháp Luân Công.

b. Các trường hợp kết án trên khắp Trung Quốc

Trung Quốc có 22 tỉnh, 4 thành phố trực thuộc trung ương (Bắc Kinh, Thiên Tân, Thượng Hải và Trùng Khánh) và 5 khu tự trị (Quảng Tây, Nội Mông, Tây Tạng, Tân Cương và Ninh Hạ). Ngoại trừ Thượng Hải, Tây Tạng, Quảng Tây, Thanh Hải và Hải Nam, 26 khu vực hành chính còn lại đều báo cáo về các trường hợp bị kết án trong năm 2025. Đứng đầu là Liêu Ninh, Cát Lâm và Sơn Đông lần lượt với 98, 96 và 95 trường hợp. 16 khu vực hành chính khác cũng báo cáo số trường hợp ở mức hai con số, từ 11 – 65, và bảy khu vực còn lại có số trường hợp ở mức một con số, từ 1 – 9.

Ngày 19 tháng 9 năm 2025, Tòa án quận Thanh Dương ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, đã kết án năm người dân địa phương. Bản án dài nhất là 3 năm 8 tháng cùng khoản tiền phạt 30.000 nhân dân tệ, còn bản án ngắn nhất là 20 tháng cùng khoản tiền phạt 10.000 nhân dân tệ. Cảnh sát tiết lộ rằng trước cuộc bắt giữ, họ đã theo dõi một học viên trong nhiều tháng. Họ thậm chí còn lắp đặt thiết bị giám sát tại nơi ở của mẹ cô và chụp ảnh khi cô đi ra ngoài. Sau khi cô bị bắt, họ tiếp tục theo dõi em gái cô trong một khoảng thời gian.

Ngày 16 tháng 10 năm 2025, năm cư dân huyện Tùy Lăng, tỉnh Hắc Long Giang, đã bị kết án lên đến 5 năm tù. Các học viên bị bắt vào ngày 10 tháng 5 năm 2025, theo lệnh của Cục Công an tỉnh Hắc Long Giang. Những học viên này bị nhắm đến sau khi cảnh sát mặc thường phục phát hiện họ đang phân phát tài liệu thông tin về Pháp Luân Công. Họ đã bị quay video và chụp ảnh. Các tài liệu mà họ phân phát cũng được sử dụng làm bằng chứng chống lại họ.

Một số học viên đã bị kết án bởi các tòa án ở địa phương khác.

Bà Hàn Kim Hoa, 67 tuổi, ở huyện Hoài An, tỉnh Hà Bắc, đã bị một tòa án ở tỉnh Thiểm Tây kết án 3 năm 4 tháng tù. Trong khi đến thăm con trai ở thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, bà Hàn đã treo thông tin về Pháp Luân Công lên tay nắm cửa tại một khu dân cư. Một cư dân đã nhìn thấy bà qua camera chuông cửa và báo cảnh sát.

Ngày 30 tháng 8 năm 2024, các cảnh sát từ thành phố Tây An đã vượt hơn 600 dặm đến huyện Hoài An, tỉnh Hà Bắc, để bắt bà Hàn và đưa bà về lại Tây An. Bà bị xét xử vào ngày 22 tháng 1 năm 2025. Đến giữa tháng 7 năm 2025, luật sư của bà nhận được thông báo rằng bà đã bị kết án 3 năm 4 tháng tù.

c. Những bản án nặng tới 10 năm

Tháng 2 năm 2024, Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trung Quốc tuyên bố rằng trong những năm gần đây, 85% tội phạm bị kết án nhận mức án từ 3 năm trở xuống, trong khi vào năm 1999 là 55%. Tuy nhiên, đối với 751 trường hợp kết án học viên Pháp Luân Công được báo cáo vào năm 2025, có 418 người (55,7%) bị kết án từ 3 đến 10 năm, điều này cho thấy các học viên Pháp Luân Công phải chịu mức án nghiêm khắc hơn, trong khi họ không hề vi phạm pháp luật khi thực hiện quyền tự do tín ngưỡng theo hiến pháp.

Ngoài ra, 266 học viên đã bị phạt tổng số tiền là 3.269.400 nhân dân tệ, trung bình 12.291 nhân dân tệ mỗi người. Bà Phó Quế Cần ở huyện Y Lan, tỉnh Hắc Long Giang, và bà Lưu Anh Tuấn ở thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, mỗi người bị phạt 100.000 nhân dân tệ và chịu mức án tù lần lượt là 2 năm 10 tháng và 7 năm.

Sau khi bị bắt vào tháng 9 năm 2023, một cặp vợ chồng là ông Dương Quân Thành và bà Đinh Hương Cầm tại thành phố Lạc Hà, tỉnh Hà Nam, đều ở độ tuổi 60, đã nhận bản án 10 năm tù vào một thời điểm chưa xác định. Cảnh sát đã tịch thu 300.000 nhân dân tệ tiền mặt và các vật dụng cá nhân khác khi lục soát nhà họ. Cha của ông Dương, người đã ngoài 90 tuổi và sống nhờ vào sự chăm sóc của con trai, đã bị bỏ lại trong tình cảnh khốn cùng.

Bà Mạnh Khánh Khiết, một giáo viên tiểu học nghỉ hưu 72 tuổi ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 12 tháng 7 năm 2024, và bị kết án 8 năm tù cùng khoản tiền phạt 50.000 nhân dân tệ vào ngày 26 tháng 3 năm 2025. Trước bản án mới nhất này, bà đã bị giam cầm tổng cộng 9 năm vì đức tin của mình, và lương hưu của bà đã bị đình chỉ từ năm 2018.

Ông Khương Đức Tân, 56 tuổi, cư trú tại thành phố Phủ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, đã bị các cảnh sát từ thành phố Thừa Đức, tỉnh Hà Bắc, cách đó khoảng 650 km, bắt giữ tại nhà vào ngày 26 tháng 10 năm 2024. Ông bị xét xử tại Tòa án Quận Song Kiều ở Thừa Đức vào ngày 4 tháng 7 năm 2025. Chủ tọa phiên tòa buộc ông vào tội “kích động, tụ tập và tổ chức các hoạt động phá hoại việc thi hành pháp luật”. Thẩm phán không cho phép luật sư của ông trình bày bằng chứng bào chữa hay cho nhân chứng ra tòa để đối chất. Vài ngày sau phiên tòa, thẩm phán tuyên án ông Khương 9 năm tù cùng khoản tiền phạt 20.000 nhân dân tệ. Sau khi cuộc bức hại bắt đầu vào tháng 7 năm 1999, ông Khương đã bị kết án hai lần, với tổng cộng 14 năm tù.

d. Bị bức hại hàng chục năm

Giống như ông Khương Đức Tân đã đề cập ở trên, trước khi lại bị kết án, một số học viên đã phải chịu đựng cuộc bức hại trong hàng chục năm. Bà Vương Tiến Tiên, 69 tuổi, ở huyện Nghi Lương, tỉnh Vân Nam, đã phải nhận án tù thứ năm với thời hạn 4,5 năm, sau lần bị bắt mới nhất vào tháng 6 năm 2024. Trước đó, bà cũng đã từng ngồi tù 14 năm, và bản án thứ ba ập đến chỉ 44 ngày sau khi bà mãn hạn bản án thứ hai.

Bà Tả Tú Vân, 64 tuổi, ở thành phố Phúc Châu, tỉnh Phúc Kiến, cũng phải nhận bản án tù thứ năm là 3 năm 5 tháng vào đầu năm 2025. Bốn bản án trước đó của bà có tổng thời hạn là 17,5 năm. Chồng bà đã ly dị bà trong khi bà đang thụ án tù đầu tiên.

Ông Dương Tương Uy, 55 tuổi, cựu nhân viên Công ty Lắp đặt Điện lực Lưỡng Cẩm Đại Dương ở huyện Tùy Trung, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 19 tháng 4 năm 2024 vì dán áp phích có dòng chữ “Chân-Thiện-Nhẫn hảo” lên cột điện. Ông bị kết án 14 tháng tù vào tháng 2 năm 2025. Từ khi cuộc bức hại Pháp Luân Công bắt đầu vào năm 1999, ông Dương đã phải chịu ba án lao động cưỡng bức và một án tù 10 năm, tổng cộng là 17,5 năm. Trong 26 năm qua, ông chỉ được ở bên gia đình hơn bảy năm.

Ông Khương Vân Thiên, 58 tuổi, ở thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, bị bắt ngày 12 tháng 7 năm 2024, sau khi ông đăng thông tin về Pháp Luân Công trên Kuaishou (một nền tảng mạng xã hội kiểu TikTok). Sau đó ông bị kết án 4 năm tù, và đơn kháng cáo của ông cũng bị bác bỏ. Trước bản án mới nhất này, ông đã chịu một án lao động cưỡng bức 3 năm và một án tù 10 năm. Khi bị giam trong trại lao động, ông bị lột trần và bị sốc bằng bốn dùi cui điện cùng lúc trong hơn một giờ. Thấy ông ngất đi, lính canh đã dội nước lạnh vào người ông. Sau khi ông tỉnh lại, họ tiếp tục tra tấn ông bằng sốc điện. Một lính canh đã sốc điện vào vùng kín của ông và cười nhạo nỗi đau đớn của ông. Đến nay trên cơ thể ông vẫn còn những vết sẹo.

II. Hồ sơ của các nạn nhân

Trong số 498 trên tổng số 751 học viên đã xác định được độ tuổi tại thời điểm bị kết án, có 1 người ở độ tuổi 20, 5 người ở độ tuổi 30, 17 người ở độ tuổi 40, 105 người ở độ tuổi 50, 180 người ở độ tuổi 60, 156 người ở độ tuổi 70, 33 người ở độ tuổi 80, và 1 người ở độ tuổi 90.

Các học viên đến từ mọi thành phần xã hội, bao gồm quan chức chính phủ, giảng viên đại học, bác sỹ, nghệ sỹ, doanh nhân, y tá, kỹ sư, nông dân và công nhân nhà máy.

a. Học viên trẻ tuổi bị kết án

Cô Lý Lỵ Hà, một bác sỹ 31 tuổi ở thành phố Thạch Gia Trang, tỉnh Hà Bắc, bị bắt vào ngày 25 tháng 3 năm 2024. Cô bị kết án 1,5 năm sau ba phiên tòa vào ngày 20 tháng 11 năm 2024, ngày 1 tháng 4 năm 2025 và ngày 24 tháng 4 năm 2025.

Cô Tôn Sảng, 36 tuổi, bị bắt tại nhà riêng ở Bắc Kinh vào ngày 22 tháng 11 năm 2023, sau khi bị tố giác vì phân phát lịch vào sáng hôm đó. Cảnh sát hứa sẽ thả cô nếu cô đồng ý ký vào thông báo giam giữ và biên bản thẩm vấn. Cô đã tin họ và ký vào các văn bản, nhưng sau đó lại bị đưa đến trại tạm giam và bị truy tố. Cô bị kết án 5 năm tù cùng khoản tiền phạt 5.000 nhân dân tệ vào ngày 20 tháng 3 năm 2025. Mẹ cô, bà Vương Thục Huy, cũng là một học viên Pháp Luân Công, đã bị bắt vào giữa tháng 5 năm 2025 vì cố gắng tìm kiếm công lý cho cô.

Ông Đồng Minh Vũ, 43 tuổi, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, đã bắt đầu tuyệt thực tại Trại tạm giam quận Song Thành ngay trong ngày bị bắt, ngày 20 tháng 11 năm 2024. Lính canh ngày nào cũng bức thực ông. Ông bị xét xử vào ngày 13 tháng 2 năm 2025 và bị kết án 5 năm 3 tháng tù vào ngày 27 tháng 2.

b. Học viên trung niên bị nhắm đến

Ông Trâu Bân, cư dân 47 tuổi ở Trùng Khánh, bị bắt vào ngày 22 tháng 5 năm 2024, và bị kết án 2,5 năm tù vào tháng 2 năm 2025. Cha mẹ ông đều đã qua đời. Anh trai ông bị tàn tật ở chân và không thể tự chăm sóc bản thân. Ông Trâu đã viết thư cho cảnh sát nhiều lần, yêu cầu được thả để chăm sóc anh trai, nhưng không có kết quả.

Bà Vương Bình, cư dân 54 tuổi ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, bị đưa ra xét xử vào ngày 25 tháng 7 năm 2025. Một số người thân của bà đã tham dự phiên tòa. Các nhân viên tòa án đã chụp ảnh giấy tờ tùy thân của họ và không cho phép họ mang điện thoại di động vào phòng xử án. Ba thẩm phán đều đeo khẩu trang trong suốt phiên tòa. Con trai bà đã đại diện người thân (không phải luật sư) bào chữa cho bà và thay mặt bà tuyên bố vô tội. Kết thúc phiên tòa, các thẩm phán đã kết án bà 2,5 năm tù cùng khoản tiền phạt 10.000 nhân dân tệ.

Bà Viên Dật Quần, 55 tuổi, ở thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam, bị bắt vào ngày 8 tháng 8 năm 2024, ngay khi bà mở cửa cho người mẹ 80 tuổi vừa đi chợ về. Hơn mười cảnh sát mặc thường phục đã bắt giữ bà. Mẹ bà sợ hãi đến mức tái phát bệnh tim và phải đưa đi bệnh viện để cấp cứu. Bà Viên bị xét xử vào ngày 20 tháng 1 năm 2025 và sau đó bị kết án 3,5 năm tù.

Ngày 6 tháng 10 năm 2025, đúng Tết Trung thu (ngày lễ đoàn viên gia đình), gia đình ông Trương Chi Dung, 56 tuổi, nhận được thông báo rằng ông đã bị kết án 4 năm tù. Ông Trương, một nông dân ở thành phố Lai Tây, tỉnh Sơn Đông, bị bắt vào ngày 26 tháng 9 năm 2024. Trong khi bị giam giữ, ông trở nên tiều tụy do bị ngược đãi. Việc ông bị bắt và kết án là cú sốc lớn đối với cha mẹ ông, những người đã ở độ tuổi 80. Mẹ ông đã ngã bệnh vào năm ngoái. Còn cha ông, không có lương hưu, nên vẫn phải kiếm sống bằng nghề nhặt và bán phế liệu tái chế. Vợ ông Trương đang làm những công việc lặt vặt để trang trải chi phí học đại học cho con.

Bà Đông Tĩnh, 59 tuổi, ở thành phố Phủ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 9 tháng 8 năm 2023, khi bà đến sở cảnh sát nộp đơn xin cấp hộ chiếu để tham dự lễ tốt nghiệp của con trai ở nước ngoài. Ngày 23 tháng 8 năm 2023, bà được tại ngoại, nhưng lại bị bắt giam trở lại vào ngày 7 tháng 3 năm 2025. Vì bà từ chối tham dự phiên tòa vào ngày 24 tháng 6 năm 2025, các nhân viên tòa án đã khống chế bà trên xe lăn và đưa bà đến một phòng xử án tạm thời trong trại tạm giam. Bà đã giữ im lặng để phản đối trong suốt phiên xử. Thẩm phán sau đó đã kết án bà 3,5 năm tù.

c. Học viên cao tuổi cũng không được tha

1) Lệnh của tòa án cho phép học viên cao tuổi thụ án tại nhà bị lật ngược

Trong một diễn biến đáng lo ngại mới, nhiều học viên cao tuổi, chủ yếu ở độ tuổi ngoài 80, đã bị bắt giam trở lại để thụ án tù mà trước đây họ không bị buộc phải thi hành. Hầu hết họ đều bị từ chối tiếp nhận vào các trại tạm giam hoặc nhà tù do mắc nhiều bệnh tật. Lệnh mới về việc thi hành án tù, hoặc thậm chí là thụ án lại các bản án đã hết hạn, bất chấp tình trạng thể chất của họ, gây ra rủi ro lớn đối với sức khỏe và tính mạng của họ.

Ông Ngụy Cửu Tường, 82 tuổi, và vợ là bà Trương Ngạn Miêu, 85 tuổi, ở huyện Mông Âm, tỉnh Sơn Đông, đều bị kết án 4 năm tù vào năm 2024. Họ không bị buộc phải thụ án ngay lập tức, nhưng cảnh sát đã bắt giữ họ vào tháng 5 năm 2025 và đưa họ vào tù, mặc dù ông Ngụy bị mù và không thể làm gì.

Bà Triệu Quế Liên, 82 tuổi, ở thành phố Xích Phong, Nội Mông, bị kết án 3 năm tù treo vào một thời điểm chưa xác định trong năm 2023. Vào đầu năm 2025, các nhân viên tòa án đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà bà và ra lệnh cho bà ký vào tuyên bố từ bỏ Pháp Luân Công. Bà từ chối tuân theo. Cảnh sát đã bắt giữ bà tại nhà vào tháng 5 năm 2025 và đưa bà thẳng đến Nhà tù Nữ Nội Mông.

Hơn 10 cảnh sát trên bốn xe cảnh sát đã ập vào nhà bà Lưu Xuân Bình ở thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông vào ngày 21 tháng 7 năm 2025, và bắt giữ bà cụ 85 tuổi này. Ngay ngày hôm sau, bà bị đưa vào Nhà tù Nữ tỉnh Sơn Đông và bị từ chối thăm thân. Ngày 9 tháng 9 năm 2022, bà Lưu bị kết án một năm tù và bị trại tạm giam địa phương từ chối tiếp nhận sau khi không vượt qua được cuộc kiểm tra sức khỏe bắt buộc. Sau khi bà được thả, cảnh sát thường xuyên sách nhiễu và thúc giục bà đi kiểm tra sức khỏe thêm để xem bà có đủ sức khỏe để nhập trại hay không. Cuối cùng, họ đã tống giam bà vào tháng 7 năm 2025.

Ông Triệu Vân Cổ, 87 tuổi, công nhân đã nghỉ hưu của nhà máy máy kéo nhỏ ở huyện Tân, tỉnh Hắc Long Giang, bị kết án 3,5 năm tù vào ngày 16 tháng 8 năm 2024. Trước và sau phiên tòa xét xử, ông Triệu vẫn được tự do. Thế nhưng tới ngày 11 tháng 7 năm 2025, cảnh sát khiêng ông lên xe cứu thương và chở đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe theo lệnh của tòa án. Ông bị đưa vào một nhà tù ở Cáp Nhĩ Tân vào ngày 8 tháng 8.

Cụ bà Dụ Phương Trang, cư dân 92 tuổi ở thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây, và bà Mã Tuấn Đình, 86 tuổi ở thành phố Thái An, tỉnh Sơn Đông, đều đã qua đời sau khi bị ra lệnh phải thụ án lại các bản án đã hết hạn.

2) Nhiều trường hợp học viên cao tuổi bị kết án

Bà Lý Thục Liên, 67 tuổi, ở thành phố Diên An, tỉnh Thiểm Tây, bị một số cảnh sát lôi khỏi giường vào ngày 3 tháng 1 năm 2024. Gia đình của người phụ nữ tàn tật này không hề hay biết về tình hình của bà cho đến giữa tháng 8 năm 2025, khi họ nhận được thông báo rằng bà đã bị đưa vào tù ngày 21 tháng 7 năm 2025 để thụ bản án 6 năm. Không rõ gia đình bà có được phép thăm bà hay không.

Ông Dương Tông Lâm, 68 tuổi, ở thành phố Bình Lương, tỉnh Cam Túc, bị bắt vào ngày 21 tháng 3 năm 2025, sau khi một giáo viên tố cáo ông nói chuyện với học sinh của cô về Pháp Luân Công. Ông bị xét xử tại Tòa án quận Không Đồng vào ngày 21 tháng 7 và bị kết án một năm tù. Do bị tra tấn trong khi giam giữ, ông đã mắc các bệnh nghiêm trọng, trong đó có bệnh tim và đau dạ dày. Hiện ông rất tiều tụy và bị còng lưng.

Ông Vương Quân Hằng, cư dân 76 tuổi ở thành phố Yên Đài, tỉnh Sơn Đông, bị kết án 1,5 năm tù vào khoảng ngày 20 tháng 9 năm 2025, và bị đưa vào Nhà tù tỉnh Sơn Đông ngay sau đó. Vợ ông, người bị liệt nhiều năm nay và sống phụ thuộc hoàn toàn vào ông, đã bị bỏ mặc tự mình xoay sở.

Bà Vương Hồng Phân, cư dân 77 tuổi ở thành phố Quý Dương, tỉnh Quý Châu, bị kết án 3 năm tù vào tháng 9 năm 2025, vì từ chối ký các tuyên bố từ bỏ Pháp Luân Công. Do đăng nghiêm chính thanh minh trên trang Minghui.org để tuyên bố phủ nhận các văn bản mà trước đây họ bị ép ký nhằm từ bỏ và lăng mạ Pháp Luân Công, hai phụ nữ cao tuổi khác ở thành phố Quý Dương cũng bị kết án tù vào nửa cuối năm 2025, trong đó bà Lý Nguyên Hữu, 68 tuổi, bị kết án 4 năm, và bà Chiêm Đại Huệ, 85 tuổi, bị kết án 20 tháng.

Ông Tào Thế Bân, 85 tuổi, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, là một kỹ sư cao cấp đã nghỉ hưu, từng thiết kế và phát triển vũ khí nhỏ và vũ khí hạng nhẹ. Ông bị bắt vào tháng 1 năm 2025 vì viết thư giảng chân tướng, khuyến thiện cho huyện trưởng huyện Phú Dụ, kêu gọi ông ta không nghe theo chính quyền cộng sản bức hại Pháp Luân Công. Một tòa án địa phương đã kết án ông 3 năm tù cùng khoản tiền phạt 10.000 nhân dân tệ nhưng chưa rõ thời điểm tuyên án. Ngày 6 tháng 11 năm 2025, một nhóm cảnh sát và nhân viên y tế đã đột nhập vào nhà ông và cưỡng chế khiêng ông lên cáng mềm để đưa đi, bất chấp việc ông bị huyết áp cao đến mức nguy hiểm. Ông bị đưa vào Trại tạm giam huyện Phú Dụ. Kể từ đó, gia đình ông không nhận được bất cứ thông tin cập nhật nào khác về ông.

III. Mọi bước của quy trình truy tố đều vi phạm pháp luật

Mọi bước của quá trình truy tố và kết án các học viên đều vi phạm pháp luật. Ba cư dân thành phố Hoài Hóa, tỉnh Hồ Nam, đã xuất hiện tại Tòa án huyện Chỉ Giang trong các phiên xử riêng biệt vào ngày 16 và 17 tháng 12 năm 2024. Trong quá trình tố tụng, thẩm phán chủ tọa ba phiên tòa và công tố viên buộc tội cả ba người đều hét lên: “Đừng nói chuyện luật pháp với tôi”.

Tại huyện Thanh Nguyên, tỉnh Liêu Ninh, cảnh sát đe dọa sẽ kết án một cặp vợ chồng nặng hơn nếu gia đình họ thuê luật sư từ Bắc Kinh cho họ.

Dưới đây là các thông tin chi tiết.

a. Khi vụ án nằm trong tay công an và viện kiểm sát

1) Các học viên bị hành hung hoặc ngược đãi trong và sau khi bị bắt

Ngày 4 tháng 9 năm 2024, ông Quách Hải Thành, ở huyện Tân, tỉnh Hắc Long Giang, đã đến huyện Phương Chính gần đó để thu mua nông sản cho công việc buôn bán nhỏ của mình nhưng lại bị bắt vì nói chuyện với những người nông dân về lợi ích sức khỏe của Pháp Luân Công. Trong khi lục soát nhà ông, cảnh sát đã đánh ông trước mặt hàng xóm, khiến hai chiếc răng của ông bị gãy và ông còn bị nhiều vết thương khác. Tuy nhiên, cảnh sát cấm ông đi điều trị. Môi trường sống tồi tệ và sự ngược đãi trong trại tạm giam khiến ông khó hồi phục. Sau đó ông bị kết án 2,5 năm tù giam.

Bà Dư Mai, 58 tuổi, và bà Ngô Thiểu Xuyên, 62 tuổi, đều ở thành phố Trạm Giang, tỉnh Quảng Đông, bị bắt vào ngày 14 tháng 5 năm 2023. Trong quá trình thẩm vấn tại đồn công an, cả hai người phụ nữ đều bị còng tay, lục soát, bị cưỡng chế chụp ảnh và lấy dấu vân tay. Bà Dư từ chối tuân thủ và bị một số sỹ quan ghì xuống. Họ cắt ngón tay bà để lấy dấu vân tay. Sau 15 ngày giam giữ, hai học viên được thả rồi lại bị bắt giam trở lại vào ngày 16 tháng 9 năm 2024. Họ bị đưa ra xét xử vào ngày 19 tháng 3 năm 2025 và cả hai đều bị kết án ba năm tù vào một thời điểm chưa xác định.

Bà Cao Dĩnh, ở thành phố Bắc Trấn, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 24 tháng 5 năm 2022. Vì bà từ chối trả lời các câu hỏi của cảnh sát, cảnh sát đã tát vào mặt bà, đánh vào sườn và dùng bút đâm vào sườn bà. Phía bên trái khuôn mặt bà, cũng như nhiều chỗ trên cơ thể và cánh tay bà, đầy vết bầm tím. Trong vài ngày tiếp theo, bà liên tục bị trại tạm giam địa phương từ chối tiếp nhận do bị sốt cao. Mặc dù bà được thả ngay sau đó, cảnh sát đã bắt giam bà trở lại vào tháng 4 năm 2024 và chuyển hồ sơ của bà sang viện kiểm sát. Bà bị kết án 4,5 năm tù vào giữa tháng 1 năm 2025.

Bà Hứa Xuân Phong, cư dân 62 tuổi ở huyện Tùng Minh, tỉnh Vân Nam, bị bắt tại nhà vào lúc nửa đêm ngày 25 tháng 4 năm 2024. Do tình trạng sức khỏe kém, trại tạm giam đã từ chối tiếp nhận bà ba lần. Đến khi cảnh sát miễn cưỡng cho bà tại ngoại ba ngày sau đó, bà vẫn chưa được ăn gì kể từ khi bị bắt. Bà bị đưa ra xét xử vào ngày 23 tháng 9 năm 2025, thấy bà nói rằng bà không vi phạm pháp luật khi thực hiện quyền tự do tín ngưỡng theo hiến pháp, thẩm phán liền chỉ thị cho nhân viên tòa án tháo micro của bà không cho bà nói tiếp. Đến ngày 29 tháng 9 năm 2025, bà nhận được bản án 2 năm qua đường bưu điện.

2) Lục soát trái phép nhà của các học viên

Ông Khổng Phàm Vệ, cư dân 60 tuổi ở Thiên Tân, bị bắt tại một hội chợ cộng đồng vào ngày 3 tháng 7 năm 2024, vì trao đổi tiền giấy có in thông điệp về Pháp Luân Công. Do sự kiểm duyệt thông tin nghiêm ngặt ở Trung Quốc, các học viên Pháp Luân Công đã sử dụng các phương thức đơn giản và sáng tạo để phản đối cuộc bức hại như in các thông tin chân tướng trên tiền giấy.

Khoảng 9 giờ sáng, người từ đồn cảnh sát đã đột nhập vào nhà ông Khổng. Trong khi hầu hết các cảnh sát thực hiện việc khám xét nhà ông, hai cảnh sát còn lại đứng bên ngoài và ngăn người nhà ông vào trong. Mãi tới 3 giờ chiều, những cảnh sát này mới rời đi. Họ tịch thu của ông Khổng máy vi tính, máy in và các tài liệu chân tướng Pháp Luân Công. Tới buổi tối, ông bị đưa vào trại tạm giam.

Tòa án quận Vũ Thanh đã tổ chức một phiên tòa trực tuyến để xét xử ông Khổng vào ngày 8 tháng 11 năm 2024 mà không thông báo cho gia đình ông, và kết án ông 7,5 năm tù. Ông bị đưa vào tù ngay ngày hôm sau.

Bà Diêu Yến, một cư dân thành phố Cát Lâm, tỉnh Cát Lâm, bị bắt vào ngày 25 tháng 4 năm 2023, sau khi bị tố cáo vì phân phát tài liệu thông tin Pháp Luân Công tại một khu dân cư. Bà được tại ngoại ngay sau đó. Để tránh bị bức hại thêm, bà đã bỏ trốn và bị đưa vào danh sách truy nã.

Cảnh sát đã thuê thợ khóa đột nhập vào nhà bà Diêu sau 7 giờ tối ngày 17 tháng 4 năm 2024. Họ yêu cầu biết nơi ở của bà Diêu. Chồng bà trả lời rằng bà đã không về nhà trong một tháng. Sau đó, cảnh sát lục soát điện thoại di động của con trai bà Diêu rồi lại yêu cầu xem cả điện thoại làm việc của anh.

Ba cảnh sát đã lục soát từng ngóc ngách trong nhà, kể cả gầm giường và tủ giày. Họ đe dọa rằng nếu con trai bà từ chối tiết lộ tung tích của bà, họ sẽ tống bà Diêu vào tù. Một cảnh sát đã cho con trai bà Diêu xem thông tin về bà trên danh sách truy nã trực tuyến của họ và nói rằng bà có thể bị bắt ở bất cứ đâu.

Khi cảnh sát có ý định ở lại để đợi bà Diêu quay lại, chồng bà đã lên án về sự sách nhiễu này. Một cảnh sát trả lời: “Ông có người nhà tập Pháp Luân Công mà còn phàn nàn về việc chúng tôi ở lại nhà ông sao?”

Ngày 8 tháng 9 năm 2024, bà Diêu bị bắt và bị đưa đến Trại tạm giam thành phố Cát Lâm vào ngày hôm sau. Mãi đến tháng 5 năm 2025, gia đình mới biết tin bà bị kết án 1,5 năm tù.

Ngày 19 tháng 12 năm 2024, khi ông Doãn Hồng Vĩ, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, đang đi làm thì bị một số cảnh sát đợi sẵn dưới lầu bắt giữ và trùm đầu ông bằng một cái túi đen. Sau đó, họ giật lấy chìa khóa và lục soát nhà ông. Con gái ông, cô Doãn, mới ngoài 20 tuổi, cũng bị bắt tại nhà. Tiền mặt, thẻ ngân hàng, giấy tờ tùy thân và máy tính của ông Doãn đều bị tịch thu.

Cảnh sát cũng lục soát nhà cha mẹ ông Doãn trong cùng tòa chung cư. Khi phát hiện một cuốn sách Pháp Luân Công, họ đã đưa cha ông Doãn, đã ngoài 70 tuổi, đến đồn cảnh sát và giữ ông cụ ở đó vài giờ. Khi mẹ ông Doãn đi dạo về, bà bàng hoàng khi thấy nhà cửa bừa bộn, còn chồng, con trai và cháu gái đều đã bị bắt. Khi bà còn chưa kịp hoàn hồn, cảnh sát lại quay lại lục soát một lần nữa. Bà sợ hãi đến mức lên cơn đau tim.

Trong phiên tòa xét xử ông Doãn và cô Doãn vào ngày 19 tháng 6 năm 2025, các luật sư của họ đã bác bỏ tuyên bố của cảnh sát rằng họ bắt ông Doãn sau khi tìm thấy tài liệu Pháp Luân Công tại nhà ông trong một cuộc “kiểm tra định kỳ” và “nhận ra ông tu luyện Pháp Luân Công”. Trên thực tế, sau khi vợ ông Doãn, cũng là một học viên Pháp Luân Công, bị kết án ba năm tù vào ngày 22 tháng 4 năm 2024, cảnh sát đã theo dõi ông, và việc lục soát nhà là để thu thập “bằng chứng” chống lại ông.

Luật sư cũng đặt câu hỏi liệu cảnh sát bắt ông Doãn và con gái có phải để “duy trì ổn định” trước thềm Thế Vận hội mùa đông Châu Á được tổ chức tại Cáp Nhĩ Tân vào tháng 2 năm 2025 hay không. Thay vì giải quyết ý kiến của luật sư, thẩm phán đã ra lệnh đuổi ông ra khỏi phòng xử án. Ông Doãn bị kết án 4,5 năm tù giam còn cô Doãn bị kết án 1 năm tù vào khoảng tháng 12 năm 2025.

3) Lật lại vụ án cũ để kết án học viên

Vào lúc 7 giờ sáng ngày 11 tháng 7 năm 2024, bà Mã Tú Cầm, một giáo viên về hưu 73 tuổi ở thành phố Hà Trạch, tỉnh Sơn Đông, đã bị bắt trong một cuộc càn quét của cảnh sát nhắm vào các học viên Pháp Luân Công địa phương. Cảnh sát đã thẩm vấn bà trong ngày và đưa bà đến trại tạm giam địa phương vào buổi tối. Mặc dù ban đầu lính canh từ chối nhận bà do bà bị cao huyết áp, nhưng cảnh sát đã ép họ phải nhận. Huyết áp của bà vẫn ở mức cao. Bà không thể tự đi lại hoặc thậm chí ngồi dậy sau khi đi vệ sinh.

Để kết án bà Mã, cảnh sát đã lật lại vụ án của bà từ năm 2020, khi bà bị bắt vì phát tờ rơi Pháp Luân Công. Khi nộp hồ sơ vụ án mới nhất của bà lên viện kiểm sát, cảnh sát đã cáo buộc bà “cố gắng bỏ trốn” và ngụy tạo lời khai nhân chứng để vu khống bà. Bà bị kết án 16 tháng tù vào ngày 5 tháng 12 năm 2024.

4) Hợp pháp hóa bằng chứng phi pháp

Trong phiên tòa xét xử chung sáu học viên Pháp Luân Công ở thành phố Tô Châu, tỉnh Giang Tô, vào ngày 31 tháng 1 và ngày 22 tháng 5 năm 2024, ba học viên đã làm chứng tố cáo cảnh sát tra tấn họ trong quá trình thẩm vấn và ép họ đưa ra những lời “thú tội” sai sự thật. Ba học viên còn nói thêm rằng địa điểm nơi họ bị giam giữ hình sự không phải là cơ sở giam giữ được pháp luật công nhận, và yêu cầu loại bỏ các biên bản thẩm vấn khỏi phiên tòa.

Các luật sư của các học viên chỉ ra rằng việc sử dụng Đội An ninh Nội địa thành phố Tô Châu (trực thuộc sở cảnh sát) để xác minh và giám định bằng chứng truy tố là vi phạm thủ tục tố tụng, vì chỉ có bên thứ ba độc lập mới có thể xác minh bằng chứng truy tố và đưa ra ý kiến chính thức. Do vậy, lẽ ra tất cả các bằng chứng truy tố không được chấp nhận.

Công tố viên cáo buộc rằng việc các học viên cùng nhau đọc các bài giảng Pháp Luân Công, sản xuất và phân phát tài liệu thông tin về Pháp Luân Công, đăng ký hộp thư Minghui.org, thuê luật sư bào chữa cho các học viên bị bắt trước đó và lấy sách Pháp Luân Công từ nhà của các học viên đã qua đời mà gia đình quyết định tặng sách đi là bất hợp pháp.

Các học viên và luật sư của họ phản bác rằng không có luật nào ở Trung Quốc hình sự hóa Pháp Luân Công và tất cả những việc họ làm được liệt kê ở trên đều nằm trong quyền hiến định của họ.

Vào ngày 20 tháng 3 năm 2025, thẩm phán đã kết án các học viên với các mức án tù từ 4 đến 7 năm.

5) Ngụy tạo bằng chứng truy tố

i. Cụ ông 83 tuổi bị teo não bị lừa ký vào bản tuyên bố để buộc tội con dâu

Ngày 11 tháng 2 năm 2025, hai cư dân huyện Y Lan, tỉnh Hắc Long Giang, đã bị kết án oan sai. Bà Cao Tinh, 60 tuổi, bị kết án 4 năm tù và bị phạt 50.000 nhân dân tệ. Bà Phó Quế Cần, 74 tuổi, nhận mức án 2 năm 10 tháng tù cùng khoản tiền phạt 100.000 nhân dân tệ.

Hai người phụ nữ này bị bắt vào ngày 8 tháng 2 năm 2024. Mặc dù bà Phó được phát hiện có huyết áp tâm thu cao ở mức nguy hiểm và gặp khó khăn trong đi lại, nhưng cảnh sát đã đưa ra một video giám sát cũ quay cảnh bà đi bộ nhanh nhẹn để thuyết phục trại tạm giam tiếp nhận bà.

Sau khi viện kiểm sát hai lần trả lại hồ sơ vụ án của hai bà vì không đủ bằng chứng, cảnh sát đã lừa bố chồng của bà Cao là cụ ông Vương Phúc Hữu, ký vào các giấy tờ buộc tội bà. Cụ Vương, 83 tuổi, đã được chẩn đoán bị teo não và từng đi lạc vì không nhớ đường về nhà. Cảnh sát cũng ép chồng, con trai và người mẹ chồng 83 tuổi của bà Cao đưa ra “lời khai” chống lại bà. Đội trưởng Lưu còn ngụy tạo thêm một số bằng chứng dưới danh nghĩa các thành viên gia đình bà Cao. Với các chứng cứ “bịa đặt thêm” này, ông ta đã khiến viện kiểm sát tiếp nhận hồ sơ vụ án trong lần thứ ba.

Trong phiên tòa xét xử bà Phó và bà Cao lần thứ hai, thẩm phán đã đọc to “lời khai” chống lại bà Cao của chồng bà. Nhưng chồng bà thề rằng ông chưa bao giờ đưa ra lời khai như vậy. Vì thế nên thẩm phán đã lệnh cho các pháp cảnh đưa ông ra khỏi phòng xử án. Chỉ đến lúc đó, ông và những người nhà còn lại mới biết rằng họ bị Cục trưởng Lưu lừa đưa ra lời khai chống lại bà Cao mà họ không hề hay biết. Bà Cao và bà Phó bị kết án vào ngày 11 tháng 2 năm 2025.

ii. Đưa vào nhân chứng không tồn tại để truy tố một kỹ sư ở Liêu Ninh

Ông Trương Huệ Cường, 58 tuổi, cựu kỹ sư tại Nhà máy Hóa chất Ethylene thành phố Phủ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, đã bị kết án 4,5 năm tù giam dựa trên những bằng chứng gây tranh cãi do cảnh sát ngụy tạo.

Trong phiên tòa xét xử ông Trương vào ngày 6 tháng 3 năm 2025, công tố viên tuyên bố rằng một người đàn ông tên là Tô Tân đã “chứng kiến” cảnh sát lục soát nhà ông Trương. Luật sư của ông trả lời rằng ông đã xem toàn bộ video từ camera của cảnh sát và không thấy sự xuất hiện của Tô Tân trong đó. Tuy nhiên, thẩm phán vẫn khăng khăng rằng có Tô Tân trong video của cảnh sát và bà ta đã nhìn thấy ảnh của Tô Tân trong hồ sơ vụ án do cảnh sát cung cấp.

Con gái ông Trương, người bào chữa không phải luật sư cho ông, đã làm chứng tố cáo cảnh sát ép cung mẹ cô trong quá trình điều tra. Vào ngày ông Trương bị bắt, 21 tháng 10 năm 2024, vợ ông nhận thấy cảnh sát đã xé từng trang của một cuốn lịch có thông tin về Pháp Luân Công và tuyên bố rằng mỗi trang là một “bằng chứng” riêng biệt. Khi bà lên án họ vì ngụy tạo bằng chứng chống lại chồng mình, họ đe dọa sẽ bắt bà. Họ cũng tịch thu một số USB trắng và xé bỏ đồ trang trí cũ có chữ “Phúc” trên đó.

Cảnh sát không cho vợ ông Trương xác minh các vật phẩm bị tịch thu, cũng không đưa cho bà biên bản các vật phẩm theo quy định của pháp luật. Họ đưa bà đến đồn cảnh sát và tra hỏi xem vợ chồng bà lấy cuốn lịch ở đâu. Bà nói bà không biết vì bà không mang nó về nhà. Cảnh sát trả lời: “Nếu không phải bà, thì là chồng bà rồi”. Điều đó đã trở thành “lời khai” của bà chống lại ông Trương.

Con gái ông Trương cũng chỉ ra rằng mãi đến ngày 9 tháng 12 năm 2023, cửa hàng sửa chữa điện thoại di động đã không nhận diện được cha cô thông qua video giám sát của cửa hàng, nhưng cảnh sát đã ghi tên ông Trương trong biên bản vụ án mà cảnh sát đưa cho cửa hàng vào ngày 7 tháng 12 năm 2024 (tức là 2 ngày trước) đã ghi sẵn tên cha cô với sự khẳng định rằng ông là người phân phát lịch. Điều này cho thấy đây là vụ án đã được dàn dựng từ trước. Mặc dù cô yêu cầu tòa tuyên trắng án cho cha mình, nhưng cuối cùng ông vẫn bị kết án 4,5 năm tù giam.

Tương tự như vụ án của ông Trương, vợ của ông Lý Chính Huấn, 73 tuổi, ở thành phố Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông, cũng bị đưa vào danh sách nhân chứng truy tố, mặc dù bà không ký vào biên bản thẩm vấn. Một nhân chứng khác được liệt kê trong bản cáo trạng cũng không có mặt để đối chất trong phiên tòa xét xử ông vào ngày 21 tháng 5 năm 2025.

Các tài liệu thông tin về Pháp Luân Công bị tịch thu từ nhà ông Lý cũng được liệt kê là bằng chứng truy tố ông. Ông Lý chỉ ra rằng Tổng cục Báo chí và Xuất bản đã bãi bỏ lệnh cấm xuất bản sách Pháp Luân Công vào năm 2011. Luật sư của ông tiếp lời, nói rằng các tài liệu này là tài sản hợp pháp của ông Lý và không gây hại cho bất kỳ ai hay xã hội nói chung. Ông Lý bị kết án 1,5 năm tù giam vào ngày 3 tháng 7 năm 2025.

iii. Cựu giảng viên cao cấp bị kết án thêm một lần với “bằng chứng” đã từng được dùng để kết tội bà

Ngày 15 tháng 7 năm 2025, bà Lưu Vĩnh Anh, 62 tuổi, giảng viên cao cấp tại Trường Quản lý Dân sự Giang Tây ở thành phố Nam Xương, tỉnh Giang Tây, đã bị kết án 3 năm 3 tháng tù cùng khoản tiền phạt 10.000 nhân dân tệ. Bằng chứng truy tố bao gồm 138 tấm thẻ bình an có ghi thông tin về Pháp Luân Công thu được từ xe của bà Lưu, cũng như các vật phẩm thu giữ tại nhà bà, bao gồm 16 cuốn sách Pháp Luân Công và một bức chân dung của nhà sáng lập Pháp Luân Công.

Bà Lưu chỉ ra rằng 138 tấm thẻ bình an này bị tịch thu trong lần bà bị bắt trước đó vào ngày 2 tháng 4 năm 2018, và đã được sử dụng làm bằng chứng để kết án bà 2 năm tù, nhưng công tố viên lại sử dụng chúng một lần nữa trong vụ án mới nhất này. Những tấm thẻ bình an được đưa ra trước tòa lần này trông đã cũ nát và bị mờ chữ. Tuy nhiên, thẩm phán vẫn kết án bà.

b. Khi các học viên tham dự phiên xét xử

1) Cuộc bức hại vô pháp luật

Cô Lý Lỵ Hà, một bác sỹ 31 tuổi tại thành phố Thạch Gia Trang, tỉnh Hà Bắc, bị bắt vào đêm ngày 25 tháng 3 năm 2024. Cô đã xuất hiện tại Tòa án quận Kiều Tây vào các ngày: 20 tháng 11 năm 2024, 1 tháng 4 năm 2025 và 24 tháng 4 năm 2025, trước khi bị kết án 1,5 năm tù.

Cô Lý đã nộp đơn kháng cáo lên Tòa Trung cấp thành phố Thạch Gia Trang, yêu cầu hủy bỏ bản án oan sai. Cô cũng yêu cầu năm sỹ quan cảnh sát nêu trên và công tố viên Trương Thế Nghiêu ở Viện Kiểm sát Quận Kiều Tây, người đã truy tố cô không có căn cứ pháp lý nào, phải chịu trách nhiệm về các hành vi phi pháp của họ.

Trong đơn kháng cáo, cô Lý đã nhắc lại việc thiếu căn cứ pháp lý cho việc truy tố cô. Công tố viên Trương đã buộc tội cô vi phạm Điều 300 của Luật Hình sự, quy định bất kỳ ai sử dụng tổ chức tà giáo để phá hoại việc thực thi pháp luật đều phải được truy tố đến mức cao nhất theo pháp luật. Tuy nhiên, cơ quan lập pháp của Trung Quốc, Đại hội Đại biểu Nhân dân, chưa bao giờ ban hành bất kỳ điều luật nào hình sự hóa Pháp Luân Công hay gắn nhãn môn này là tà giáo. Do đó, không có căn cứ pháp lý nào cho việc truy tố và tuyên án sau đó.

Thêm nữa, công tố viên Trương cũng trích dẫn một giải thích làm cơ sở pháp lý theo luật định về Điều 300 của Luật Hình sự do Tòa án nhân dân tối cao và Viện kiểm sát nhân dân tối cao ban hành vào tháng 11 năm 1999. Giải thích này yêu cầu bất kỳ ai thực hành hoặc quảng bá Pháp Luân Công đều phải bị truy tố đến mức cao nhất có thể. Tuy nhiên, cô Lý đã lập luận có một thông tư mới giải thích theo luật mới thay thế phiên bản 1999 đã có hiệu lực từ ngày 1 tháng 2 năm 2017. Thông tư mới không đề cập đến Pháp Luân Công và nhấn mạnh rằng bất kỳ bản cáo trạng nào chống lại bất kỳ ai tham gia vào tà giáo đều phải dựa trên căn cứ pháp lý vững chắc. Vì không có luật nào được ban hành tại Trung Quốc gắn nhãn Pháp Luân Công là tà giáo, việc truy tố và tuyên án sau đó của cô Lý dựa trên giải thích theo luật định đã thiếu căn cứ pháp lý.

Bằng chứng được sử dụng buộc tội cô Lý bao gồm sách Pháp Luân Công và các tài liệu khác bị tịch thu từ nhà cô. Cô đã lên án công tố viên Trương vì ghi nhận mỗi tờ rơi về Pháp Luân Công gập thành hai tờ rơi để ông có thể đạt được số lượng bằng chứng tối thiểu cần thiết để nộp cáo buộc chống lại cô. Ngoài ra và quan trọng hơn, Cục quản lý báo chí và xuất bản quốc gia từ lâu đã hủy bỏ lệnh cấm xuất bản sách Pháp Luân Công vào năm 2011. Do đó, tất cả tài liệu về Pháp Luân Công của cô đều là tài sản hợp pháp của cô.

2) Can thiệp việc đại diện pháp lý

Bà Dương Xảo Lệ, mẹ của hai đứa con đang tuổi đi học ở thành phố Đồng Xuyên, tỉnh Thiểm Tây, bị bắt vào ngày 8 tháng 1 năm 2024. Hai chị em gái của bà đã bị giam giữ 15 ngày khi họ cố gắng yêu cầu trả tự do cho bà. Sau khi một luật sư ở Bắc Kinh nhận vụ án của bà, cảnh sát đã nộp đơn khiếu nại luật sư và công ty luật của ông lên Cục Tư pháp Bắc Kinh, cáo buộc ông “dám bào chữa cho một học viên Pháp Luân Công”.

Công tố viên Cao Quảng Hoa của Viện Kiểm sát quận Ấn Đài đã gọi điện cho công ty luật để hỏi liệu vị luật sư này có thực sự làm việc cho họ hay không. Ông Cao cũng hỏi liệu chủ công ty luật có biết rằng luật sư của mình đang đại diện cho một học viên Pháp Luân Công hay không.

Sau đó, ông Cao đã gọi điện trực tiếp cho vị luật sư và hỏi liệu ông có đồng ý rằng Pháp Luân Công là một tà giáo hay không. Vị luật sư trả lời rằng cả ông và ông Cao đều không đủ tư cách để trả lời câu hỏi liệu một hệ thống tín ngưỡng có phải là tà giáo hay không và điều đó không do bất kỳ cơ quan chính phủ nào quyết định. Ông cũng đã đệ trình các văn bản pháp lý chứng thực rằng không có luật nào ở Trung Quốc hình sự hóa Pháp Luân Công hay coi đó là tà giáo và lệnh cấm sách Pháp Luân Công đã được dỡ bỏ vào năm 2011.

Ông Cao từ chối tiếp nhận các tài liệu pháp lý và yêu cầu hủy bỏ vụ án của luật sư. Ông ta vẫn tiếp tục truy tố bà Dương vào một thời điểm không xác định.

Tòa án quận Ấn Đài đã xét xử vụ án của bà vào ngày 29 tháng 8 năm 2024. Em trai và các chị em gái của bà Dương không được phép tham dự phiên tòa hoặc đại diện cho bà với tư cách là người bào chữa không phải là luật sư. Sau phiên tòa, cảnh sát đã ngay lập tức đưa bà Dương ra khỏi tòa án. Bà bị kết án 6,5 năm tù giam vào ngày 8 tháng 7 năm 2025.

Ngày 26 tháng 5 năm 2025, ba cư dân ở thành phố Đông Dinh, tỉnh Sơn Đông đã bị kết án. Bà Vương Phàm, 50 tuổi, bị kết án 4 năm tù. Chồng bà, ông Đỗ Kiến Tân, 51 tuổi, và ông Phó Kiện, khoảng 47 tuổi, đều nhận mức án 3,5 năm tù.

Ba học viên này bị bắt vào ngày 29 tháng 11 năm 2023. Do quá đau buồn trước việc con trai và con dâu bị bắt, mẹ của ông Đỗ đã qua đời vào tháng 5 năm 2024. Sau khi người nhà của cặp vợ chồng thuê luật sư đại diện cho họ, trại tạm giam đã cấm luật sư vào gặp thân chủ và nói rằng ông phải xin phép cảnh sát trước. Mặt khác, cảnh sát tuyên bố rằng họ không thể cho phép bất kỳ cuộc gặp nào vì họ đang trong quá trình thẩm vấn hai vợ chồng và thu thập bằng chứng truy tố. Nhưng thực tế, cảnh sát chưa bao giờ đến trại tạm giam để thẩm vấn hai vợ chồng.

Sau đó, cảnh sát đã yêu cầu một học viên bị ngược đãi đến mức rối loạn tinh thần ký vào các tờ giấy trắng và các tài liệu ngụy tạo khác rồi dùng làm bằng chứng truy tố, công tố viên cáo buộc là đủ để chứng minh rằng ba học viên đang bị xét xử đã vi phạm pháp luật.

3) Bị kết án không qua xét xử hoặc bị kết án bí mật

Bà Vương Quân Bình, một phụ nữ 77 tuổi ở Bắc Kinh, đã bị báo cảnh sát khi bà nói chuyện với một sinh viên đại học về Pháp Luân Công vào ngày 18 tháng 10 năm 2024. Cảnh sát đã thả bà sau một cuộc thẩm vấn ngắn, nhưng lại bắt giữ bà vào ngày 18 tháng 2 năm 2025 và đưa bà đến một trại tạm giữ địa phương. Gia đình bà bị cấm thăm nom và cũng không được thông báo về tình trạng vụ án của bà.

Sau khi gia đình bà Vương biết bà bị truy tố, họ nhiều lần gọi cho thẩm phán chủ tọa, nhưng bị chuyển máy đến các phòng ban khác của tòa án địa phương. Khi cuối cùng có người nhấc máy nói chuyện với họ, họ vô cùng bàng hoàng khi biết rằng bà Vương đã bị kết án ba năm sáu tháng tù. Khi họ hỏi tại sao không được thông báo về phiên tòa, người đó nói rằng không có phiên tòa nào cả.

Tương tự như bà Vương, nhiều học viên đã bị kết án bí mật và gia đình họ không hề hay biết về tình trạng vụ án. Một số người cho đến khi bị chuyển đến nhà tù mới biết về bản án của mình. Điều này không chỉ ngăn cản gia đình thuê luật sư đại diện cho các học viên mà còn ngăn cản họ nộp đơn kháng cáo trong thời hạn quy định.

Tháng 7 năm 2025, gia đình ông Tôn Hồng Trụ nhận được thông báo rằng ông đã được đưa vào Nhà tù Tế Nam ở tỉnh Sơn Đông vào ngày 25 tháng 6 năm 2025 để thụ án 7 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công.

Ông Tôn, một cư dân 73 tuổi của thành phố Thọ Quang, tỉnh Sơn Đông, bị bắt vào ngày 9 tháng 11 năm 2024. Cảnh sát cáo buộc ông Tôn sử dụng tà giáo để phá hoại việc thực thi pháp luật và ban hành lệnh bắt giữ chính thức đối với ông. Sau đó, gia đình ông không bao giờ nhận được bất kỳ thông tin cập nhật nào về việc truy tố, xét xử hay kết án ông. Họ không biết về bản án oan sai và việc ông bị đưa vào tù cho đến khi nhận được thông báo từ nhà tù.

IV. Tác động của cuộc bức hại đến các học viên

a. Sức khỏe thể chất bị hủy hoại

Sau khi bị bắt, nhiều học viên đã bị tra tấn vì không từ bỏ đức tin của mình. Khi họ tuyệt thực để phản đối, chính quyền đã bức thực họ. Mặc dù nhiều học viên bị ngược đãi đến mức mắc các bệnh nghiêm trọng, họ vẫn bị kết án và đưa vào tù để thụ án.

Chỉ vài ngày sau khi gia đình ông Lôi Dương Phàm xác nhận về bản án tù của ông sau khi ông mất tích 10 tháng, họ vô cùng đau xót khi biết tin ông hiện đang trong tình trạng nguy kịch.

ec061e4b3eb2a5caaa49e5218715cc10.jpg

Ông Lôi Dương Phàm

Ông Lôi, 51 tuổi, ở thành phố Trường Sa, tỉnh Hồ Nam, đã không trở về nhà vào ngày 14 tháng 5 năm 2024. Vợ ông, bà Đường Mẫn, biết ngay rằng ông hẳn đã bị bắt giữ một lần nữa vì đức tin chung của họ vào Pháp Luân Công. Bà đã tìm đến nhiều cơ quan chính phủ, nhưng không ai cho bà biết chuyện gì đã xảy ra với chồng bà. Mãi đến đầu tháng 3 năm 2025, bà mới xác nhận được rằng ông đã bị kết án 1 năm tù vào ngày 25 tháng 9 năm 2024.

Tối ngày 23 tháng 3 năm 2025, một lính canh từ Nhà tù Vọng Lĩnh gọi cho gia đình ông Lôi và nói rằng ông Lôi bị tràn dịch màng phổi và não. Ông đã được đưa đến bệnh viện vào sáng hôm đó, đến tối, ông được thông báo tình trạng nguy kịch trong khi đang được điều trị tại phòng chăm sóc đặc biệt.

Gia đình đã vội vã đến bệnh viện vào chiều hôm sau và họ thấy ông Lôi đang hôn mê. Ông không có phản ứng khi họ gọi tên ông. Ông gầy hốc hác và biến dạng. Nhiều cảnh sát, một số mặc đồng phục và một số mặc thường phục, có mặt trong phòng. Gia đình không được phép mang điện thoại di động vào phòng và cũng không được phép chạm vào ông Lôi.

Chỉ sau vài phút, cảnh sát đã yêu cầu gia đình rời đi. Họ nói rằng họ cho phép gia đình đến thăm ông là một sự cho phép đặc biệt. Khi gia đình hỏi bác sỹ của ông Lôi về tình trạng của ông trước khi rời đi, bác sỹ nói rằng ông đã khá hơn nhiều. Gia đình ông Lôi yêu cầu cảnh sát thả ông. Cảnh sát nói gia đình đợi đến khi có thông báo tiếp theo.

Ông Phùng Quốc Thanh, khoảng 59 tuổi, ở thành phố Y Xuân, tỉnh Hắc Long Giang, bị bắt vào ngày 4 tháng 12 năm 2024. Hơn 200.000 nhân dân tệ tiền mặt đã bị tịch thu từ nhà ông. Vì ông từ chối hợp tác thẩm vấn và tuyệt thực, cảnh sát đã lột quần áo của ông, trói ông trên giường trong tư thế đại bàng dang cánh rồi bức thực ông. Ông bị buộc phải đi vệ sinh ngay trên giường. Bức hại đã khiến ông bị suy cả hai bên thận.

Ông Phùng bị đưa ra xét xử tại Tòa án huyện Nam Xá vào ngày 20 tháng 6 năm 2025. Ngày 5 tháng 7, luật sư của ông được thông báo rằng ông bị kết án 6 năm tù và bị phạt 10.000 nhân dân tệ. Số tiền giấy có in thông điệp Pháp Luân Công tịch thu từ nhà ông đã bị sung công.

Ông Vương Trạch Tân, 53 tuổi, cựu nhân viên Nhà máy Ổ trục thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, bị bắt tại nhà vào ngày 19 tháng 12 năm 2024. Ông bắt đầu tuyệt thực ngay ngày hôm đó và bị bức thực trong bảy ngày. Y tá đã không thể đặt ống bức thực vào dạ dày của ông và đã giật mạnh ống ra, khiến ông đau đớn tột cùng. Ông lại tuyệt thực vào ngày 28 tháng 1 năm 2025, sau khi trại tạm giam cấm ông luyện công. Mấy hôm sau, ông bắt đầu thấy đau và được phát hiện bị sỏi thận. Ông đã được phẫu thuật, sau khi xuất viện ông bị đưa trở lại trại tạm giam. Ông bị đưa ra xét xử vào ngày 4 tháng 7 và bị kết án 3,5 năm tù giam vào ngày 13 tháng 8.

Bà Phú Vân Bình, người đang làm việc tại thành phố Thai Châu, tỉnh Chiết Giang, bị bắt vào ngày 7 tháng 4 năm 2025 vì nói chuyện với ai đó về Pháp Luân Công. Cảnh sát đã lục soát nhà bà và chỉ tìm thấy một máy nghe nhạc có chứa các bài giảng Pháp Luân Công. Để thu thập thêm “bằng chứng” chống lại bà, họ đã thẩm vấn tất cả đồng nghiệp của bà tại một khách sạn và yêu cầu họ cho biết liệu bà có nói gì với họ về Pháp Luân Công hay không.

Ngày 19 tháng 6, Trại tạm giam đã gọi cho gia đình bà Phú để thông báo rằng bà bị đột quỵ và đang được điều trị tại bệnh viện. Khi gia đình đến thăm, bà bị liệt một bên người và không nói được. Bà bị trói vào giường, nhưng dường như đầu óc bà vẫn tỉnh táo. Gia đình bà đã nộp đơn xin bảo lãnh tại ngoại cho bà, nhưng thẩm phán thụ lý vụ án của bà đã bác bỏ yêu cầu của họ. Bà bị kết án 1 năm 9 tháng tù vào khoảng tháng 11 năm 2025.

Bác sỹ Triệu Tuấn Phương, một bác sỹ nội khoa 63 tuổi ở thành phố Hải Thành, tỉnh Liêu Ninh, bị kết án 3 năm tù vào ngày 23 tháng 10 năm 2025. Trong khi chờ kết quả kháng cáo, bà bị cao huyết áp cực độ, tê một phần cơ thể và đầu óc lơ mơ. Gia đình bà rất lo lắng cho bà.

b. Bức hại kinh tế sau khi mãn hạn tù

Bà Vương Vinh Quân, một nhân viên bán hàng đã nghỉ hưu 74 tuổi, và con gái bà là cô Na Diễm, một y tá ngoài 40 tuổi, ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, đã bị bắt tại nơi ở chung của họ vào ngày 13 tháng 7 năm 2021. Cả hai mẹ con đều bị kết án vào tháng 2 năm 2022, mỗi người nhận mức án 3 năm 2 tháng tù cùng khoản tiền phạt 10.000 nhân dân tệ.

Khi được thả khỏi tù vào ngày 9 tháng 8 năm 2024, cô Na biết được cô đã bị Bệnh viện Số 6 thành phố Thẩm Dương sa thải trong thời gian thụ án tù mà cô không hề hay biết. Cô yêu cầu khôi phục công việc của mình, nhưng bệnh viện này quả quyết rằng một “tội phạm bị kết án” phải bị chấm dứt hợp đồng.

Bà Vương được cấp trợ cấp hưu trí trong một khoảng thời gian không xác định khi bà ở trong tù, nhưng sau đó cục an sinh xã hội địa phương đã ngừng chi trả. Sau khi bà được thả vào tháng 8 năm 2024, Cục An sinh Xã hội vẫn không khôi phục lương hưu cho bà và yêu cầu bà phải trả lại số tiền trợ cấp đã nhận được trong thời gian ở tù, nếu không, họ sẽ tiếp tục đình chỉ việc trả lương hưu cho bà.

Ông Lưu Tấn Sinh, 50 tuổi, ở huyện An Trạch, tỉnh Sơn Tây, bị kết án 3 năm tù cùng 4 năm quản chế và bị phạt 5.000 nhân dân tệ vào ngày 25 tháng 12 năm 2024. Tòa phúc thẩm đã bác đơn kháng cáo của ông vào ngày 26 tháng 2 năm 2025 mà không tổ chức phiên điều trần. Đơn vị công tác của ông, Công ty Điện lực huyện An Trạch, đã buộc phải sa thải ông vào tháng 4 năm 2025. Hiện ông đang bị cảnh sát địa phương và Cục Tư pháp giám sát chặt chẽ và không được phép rời khỏi thị trấn.

c. Tác động đến gia đình

1) Vợ/chồng bị kết án vì tìm kiếm công lý cho người thân

Ngày 19 tháng 6 năm 2025, gia đình bà Lưu Thông, một phụ nữ 44 tuổi ở thành phố Hồ Lô Đảo, tỉnh Liêu Ninh, nhận được tin bà bị kết án 4 năm tù và bị phạt 20.000 nhân dân tệ. Bản án oan của bà bắt nguồn từ những nỗ lực tìm kiếm công lý cho chồng bà, ông Loan Trường Huy, một kỹ sư tàu thủy 55 tuổi. Bà đã đại diện là người bào chữa thân nhân trong phiên tòa xét xử ông. Sau khi ông bị kết án 4 năm tù vào ngày 30 tháng 11 năm 2021, bà đã nộp đơn kháng cáo thay cho ông. Khi đơn kháng cáo bị bác bỏ, bà đã nộp đơn đề nghị xem xét lại bản án oan này. Chính quyền đã trả thù bà và bắt giữ bà vào lúc 5 giờ sáng ngày 12 tháng 7 năm 2024.

Bà Sơ Khánh Trân, ở thành phố Lai Dương, tỉnh Sơn Đông, bị bắt vào ngày 29 tháng 10 năm 2024, sau khi cảnh sát nghi ngờ bà sử dụng máy tính mới mua để sản xuất tài liệu Pháp Luân Công. Sau khi cảnh sát nộp hồ sơ vụ án của bà lên viện kiểm sát, chồng bà, ông Tống Học Xuân, cũng là một học viên, đã nộp đơn xin đại diện cho bà với tư cách là người bào chữa thân nhân. Tuy nhiên, vào ngày 18 tháng 1 năm 2025, hai ngày trước phiên xét xử bà Sơ, tòa án đột ngột thông báo cho ông Tống rằng ông không còn được phép bào chữa cho vợ mình trước tòa nữa. Mặc dù ông vẫn quyết định đại diện cho vợ, nhưng ông đã bị bắt vào sáng ngày 20 tháng 1, ngay khi vừa rời khỏi tòa nhà chung cư với bài bào chữa. Sau đó, bà Sơ bị kết án 2 năm tù còn ông Tống bị kết án 3,5 năm tù.

2) Bi kịch của các gia đình

Bà Triệu Thái Hà, 73 tuổi, đã bị cảnh sát tiến đến và lục soát hành lý khi bà và em gái đang đợi lên tàu tại Ga tàu thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang vào ngày 25 tháng 4 năm 2025. Khi phát hiện tiền giấy có in thông tin về Pháp Luân Công, cảnh sát đã bắt giữ hai chị em và đưa họ đến đồn cảnh sát. Cảnh sát cũng lục soát nhà của cả hai chị em bà và tịch thu sách Pháp Luân Công, tài liệu thông tin cùng ảnh chân dung của nhà sáng lập Pháp Luân Công.

Trong khi em gái bà được thả sau 15 ngày, bà Triệu vẫn bị giam giữ và sau đó bị kết án 2,5 năm tù. Từ khi bà bị bắt đi, chồng và con gái bà, cả hai đều bị khuyết tật và dựa vào sự chăm sóc của bà, đã phải chật vật tự lo liệu.

Ông Vương Kiếm Anh, một cán bộ nhà nước nghỉ hưu 81 tuổi, và em gái ông, bà Vương Ngọc Anh, 68 tuổi, đều ở thành phố Công Chủ Lĩnh, tỉnh Cát Lâm, đã bị bắt lần lượt vào ngày 7 và ngày 8 tháng 8 năm 2024. Vào khoảng ngày 20 tháng 9 năm 2024, bà Vương đã qua đời trong trại tạm giam. Chính quyền đã đề nghị bồi thường cho gia đình bà 30.000 nhân dân tệ để đổi lấy sự im lặng về cái chết đầy uẩn khúc của bà.

Sau đám tang của em gái, ông Vương được bảo lãnh tại ngoại. Cảnh sát tiếp tục sách nhiễu ông thường xuyên. Họ còn lắp đặt camera giám sát tại nhà hàng xóm hướng thẳng về phía cửa chính nhà ông Vương. Ngày 5 tháng 6 năm 2025, ông bị đưa đến tòa án địa phương trên xe lăn và bị kết án 5 năm tù vài ngày sau đó. Người vợ 75 tuổi của ông hiện phải ở nhà tự xoay xở một mình, vì người con trai duy nhất của họ đã qua đời vào năm 2023.

Ông Miêu Kiến Quốc, một thợ điện 60 tuổi ở thành phố Cẩm Châu, tỉnh Liêu Ninh, đã bị bắt tại nhà vào ngày 21 tháng 8 năm 2024. Cảnh sát cáo buộc ông tuyên truyền Pháp Luân Công và phỉ báng các quan chức chính phủ trong đơn xin trợ cấp hưu trí gửi cho đơn vị công tác cũ là Chi nhánh phía Đông của Cục đường sắt Cẩm Châu.

Trong đơn, ông Miêu đã thuật lại việc mình từng bị kết án 3 năm lao động cưỡng bức vào năm 2002, 4 năm tù vào năm 2008 và 1,5 năm tù vào năm 2022. Sau khi ông bị bắt vào năm 2001, vợ ông, khi đó đang mang thai tám tháng và cũng là một học viên Pháp Luân Công, đã quá đau buồn dẫn đến bị bong nhau thai, khiến thai nhi tử vong. Bà không bao giờ có thể mang thai được nữa. Sau nhiều năm chịu đựng bức hại, bà đã qua đời vào năm 2022 , trong khi ông Miêu vẫn đang bị giam giữ. Tất cả những thông tin này đã trở thành “tội chứng” khiến ông phải nhận thêm bản án 5 năm tù do thẩm phán tuyên vào ngày 16 tháng 4 năm 2025. Ông cũng bị phạt 6.000 nhân dân tệ.

Các báo cáo liên quan:

Báo cáo tháng 11 năm 2025: 63 Học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 10 năm 2025: 32 học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 9 năm 2025: 43 học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 8 năm 2025: 69 học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 7 năm 2025: 74 học viên Pháp Luân Công bị kết án tù vì đức tin

Báo cáo nửa đầu năm 2025: 430 học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 5 năm 2025: 79 học viên Pháp Luân Công bị kết án tù vì đức tin

Báo cáo tháng 4 năm 2025: 79 học viên Pháp Luân Công bị kết án tù vì đức tin

Báo cáo tháng 3 năm 2025: 61 học viên Pháp Luân Công bị kết án tù vì đức tin

Báo cáo tháng 2 năm 2025: 68 học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Báo cáo tháng 1 năm 2025: 97 Học viên Pháp Luân Công bị kết án vì đức tin

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/5/504787.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/7/232220.html