Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại Nhật Bản

[MINH HUỆ 27-06-2026] Để kỷ niệm Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới, hàng năm Minh Huệ đều đăng các bài chia sẻ tâm đắc thể hội của các đệ tử Đại Pháp thuộc các dân tộc, các tầng lớp, và ở các lứa tuổi khác nhau trên toàn thế giới về những thụ ích về cả thân lẫn tâm sau khi tu luyện Đại Pháp, quá trình không ngừng đề cao bản thân thông qua hướng nội và tu tâm, cũng như chứng thực sự mỹ hảo của Đại Pháp, v.v. Mỗi bài chia sẻ đều cảm động lòng người. Các bài chia sẻ năm nay khiến các học viên Nhật Bản cảm thấy chấn động sâu sắc, thông qua tỉ học tỉ tu mà thấy được khoảng cách của mình, từ đó khích lệ bản thân càng thêm tinh tấn.

Nhớ lại sơ tâm tu luyện

Bà Hasegawa cho biết bà vô cùng cảm động khi đọc các bài chia sẻ mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới. Các đồng tu đã nghiêm túc chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, thái độ tự kỷ luật nghiêm khắc đó, cùng nội tâm thuần tịnh thể hiện khi đối mặt với các vấn đề, thực sự khiến người ta khâm phục.

Bà cho biết: “Đặc biệt là cảnh tượng Sư phụ giảng Pháp tại Nhà thi đấu Thành phố Quảng Châu được miêu tả trong bài viết “Chúng tôi năm đó vào khoảnh khắc ấy lệ rơi như mưa”, đã in sâu vào tâm trí tôi. Khi buổi giảng Pháp sắp kết thúc, đến lúc phải rời khỏi hội trường, Sư phụ bước xuống bục giảng đi một vòng dọc theo hội trường, Sư phụ vừa đi vừa giơ cao cánh tay làm đả đại thủ ấn. Đồng tu trong bài viết: ‘Tuy không hiểu được ý nghĩa thủ ấn của Sư phụ, nhưng tôi có thể cảm nhận được trường năng lượng cường đại bao trùm toàn bộ nhà thi đấu, từng luồng năng lượng mạnh mẽ bao phủ toàn thể học viên. Tôi không nhìn thấy gì cả, chỉ có được một chút cảm nhận như vậy, nhưng lúc đó nước mắt tôi tuôn rơi như mưa, không sao kìm lại được’.

Đó là lòng biết ơn sâu sắc khó có thể diễn tả bằng lời đối với tất cả những gì Sư phụ đã ban cho. Các đồng tu ở Trung Quốc đại lục và các đồng tu chúng ta ở hải ngoại môi trường tu luyện khác nhau, quan nạn cần đối mặt và bước qua cũng khác nhau, nhưng tôi cảm nhận vô cùng sâu sắc rằng, sự từ bi hồng đại của Sư phụ, bất kể là khi nào, bất kể là ở đâu, đều soi rọi cho tất cả chúng ta như nhau. Nghĩ đến đây, trong tâm tôi lại tràn ngập lòng biết ơn”.

Ngoài ra, khi bà đọc bài viết “Ước mơ trở về ngôi nhà đích thực nơi thiên thượng”, bà Hasegawa ngạc nhiên phát hiện ra rằng, trải nghiệm của đồng tu trong bài có rất nhiều điểm tương đồng với mình. Bà cho biết: “Từ nhỏ, tôi cũng rất khó hòa nhập với mọi người xung quanh, không biết nên nói gì với người khác, vì vậy luôn đọc tiểu thuyết một mình, hoặc đắm chìm trong thế giới mộng tưởng. Tôi luôn thực sự tin rằng: Mình đến từ mặt trăng, một ngày nào đó sẽ trở về cố hương trên thiên thượng, vì vậy, cha mẹ luôn gọi tôi là ‘đứa trẻ thích mơ mộng’”.

Chính vì vậy, khi lần đầu tiên đọc Chuyển Pháp Luân, tôi cảm thấy giống như đắc được một cuốn “cổ thư ghi chép lại bí kíp luyện kim thuật”, xúc động nhận ra: “Mình đã phát hiện ra một điều thật tuyệt vời”. Suy nghĩ “mình kỳ thực sẽ không thực sự chết đi” mà tôi lờ mờ cảm nhận được từ thuở nhỏ, cũng nhờ đó mà được kiểm chứng, khiến tôi cảm thấy vô cùng vui sướng.

Đến nay tôi đã tu luyện được 16 năm. Thế nhưng, trong vòng xoáy ồn ào và hỗn loạn của xã hội người thường, tôi dần quên đi những cảm thụ thần thánh thuở ban đầu, cũng quên đi sự thuần chân giống như đồng tu trong bài viết. Cho đến tận bây giờ, tôi cũng không dám nói rằng ngày nào mình cũng thực sự làm tốt ba việc. Những mâu thuẫn và quan nạn mà Sư phụ an bài cốt để giúp tôi đề cao, nhưng tôi đã không thể coi đó là cơ hội để thăng hoa bản thân, ngược lại hết lần này đến lần khác đã bỏ lỡ những cơ hội trân quý.

Nhưng lần này, thông qua các bài chia sẻ của đồng tu, tôi đã nhớ lại một niệm thuở ban đầu của mình — lúc đó tôi từng phát nguyện: “Mình sẽ tinh tấn tu luyện, theo Sư phụ trở về cố hương thực sự của mình.” Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải một lần nữa quy chính lại cái tâm của mình, tìm lại sơ tâm, tinh tấn thực tu!“

Học hỏi chữ Nhẫn của người tu luyện từ đồng tu

Sau khi đọc các bài chia sẻ mừng ngày 13-5, bà Ishibashi cho biết bài viết nào cũng khiến bà cảm động và qua đó có thể nhìn ra sự thiếu sót của bản thân. Trong đó có một số bài viết đã để lại ấn tượng sâu sắc cho bà.

Đặc biệt là bài viết ”Xưa có hẻm sáu thước, nay có tường một mét“ đã giúp bà Ishibashi lần đầu tiên biết đến điển cố “hẻm sáu thước”. Trong đó có bài thơ như sau:

“Thiên lý tu thư chỉ vi tường
Nhượng tha tam xích hựu hà phương
Trường Thành vạn lý kim do tại
Bất kiến đương niên Tần Thủy Hoàng.

Tạm dịch :

Gửi thư ngàn dặm chỉ vì tường
Nhường họ ba thước có sao đâu
Trường Thành vạn lý nay vẫn đó
Nào thấy Thủy Hoàng của năm xưa.”

Những câu từ ngắn gọn trong bài thơ này đã phác họa cảnh giới của người xưa. Còn tác giả, với tư cách là một người tu luyện Đại Pháp, trước sự bất công tưởng chừng như hết sức vô lý, đã có thể thản nhiên nhường nhịn. Trong mâu thuẫn, bà ngộ ra: “Sư phụ yêu cầu chúng ta làm người tốt trong những người tốt ở nơi người thường, mình chỉ là ở tạm vài ngày nơi thế gian, không nên để tâm đến chuyện này.” “Sư phụ dạy chúng ta phải thiện lương, nhẫn nhường mà! Nhà họ không nghĩ cho nhà mình, mình cũng phải nghĩ cho nhà họ, đây là vấn đề bản thân làm người như thế nào.” Có thể thấy Pháp Luân Đại Pháp là Đại Pháp cao đức có thể cải biến nhân tâm, tịnh hóa tâm linh, quy chính hành vi. Tác giả đã dùng hành động thực tế để chứng thực sự vĩ đại của Đại Pháp, sự vĩ đại của Sư phụ.

Bà Ishibashi chia sẻ rằng: “Đối chiếu với bài viết, bản thân về mặt lợi ích tuy cũng coi như là có thể buông bỏ được, nhưng khi lợi ích đó bị xâm phạm, thì quả thực vẫn rất khó để làm được chữ Nhẫn của người tu luyện – hoàn toàn không sinh ra oán hận, không cảm thấy ủy khuất. Dẫu bản thân cũng đang học Pháp, nhưng tình trạng học Pháp mà không đắc Pháp cũng thường xuyên xảy ra. Quá trình đọc bài chia sẻ, cũng là quá trình tỷ học tỷ tu, tìm ra khoảng cách và đề cao bản thân. Từ nay về sau tôi nhất định sẽ chú trọng thực tu, làm một đệ tử Đại Pháp đạt tiêu chuẩn”.

Cảm nhận được ngôn hành của đệ tử Đại Pháp chính là chân tướng

Bà Tanaka đã chia sẻ cảm ngộ sau khi đọc bài viết ”Hành trình vượt qua nghịch cảnh, gian truân, và đắc phúc báo của một chủ doanh nghiệp“. Nhân vật chính thời niên thiếu luôn phải chịu sự dày vò của bệnh tật, đau khổ và gian truân. Bài viết có đoạn: “Sau này, nhân viên công ty có không ít học viên Pháp Luân Đại Pháp. Họ đều là những tinh anh trong xã hội, năng lực chuyên môn rất giỏi, làm việc tận tụy, đầy chính khí, không bao giờ tư lợi, ngay chính và trung thực trong cư xử cũng như công việc. Dù ở bộ phận bán hàng hay quản lý, họ đều được đồng nghiệp tôn trọng. Trong công ty không còn ai bàn tán sau lưng về Pháp Luân Công nữa. Mọi người đều thấy các học viên Pháp Luân Đại Pháp là những tấm gương sáng để mọi người học tập. Khách hàng cũng hoàn toàn tin tưởng vào năng lực, thái độ phục vụ và chất lượng sản phẩm của họ. Phản hồi luôn rất tích cực. Trong xã hội thực dụng ngày nay, các học viên Pháp Luân Đại Pháp như một dòng suối trong vắt chảy giữa khe núi, thanh mát và thuần khiết đến vậy, như những bông hoa lặng lẽ nở trên cánh đồng, tô điểm thêm cho thế giới sắc màu tươi sáng của sự sống”.

Bà Tanaka chia sẻ: “Đọc đến đây, nước mắt tôi trào dâng, tôi cảm nhận sâu sắc rằng ngôn hành của đệ tử Đại Pháp chính là chân tướng. Nhân vật chính đã đắc Pháp, Chân-Thiện-Nhẫn mà Pháp Luân Công giảng, đều thực hiện được, thân thể khỏe mạnh, người thân bạn bè và những người xung quanh đều thông qua tác giả mà thấy được sự thuần chính và mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp, rất nhiều người đã làm tam thoái, những người hữu duyên lần lượt đắc Pháp”.

Bà nói thêm: “Bài viết này khiến tôi rất xúc động, bởi vì khi tôi bắt đầu đọc ‘Chuyển Pháp Luân’ còn chưa hết một lượt thì Trung Cộng đã bắt đầu bức hạiPháp Luân Công, tôi đã đặt sách xuống. Tết Dương lịch năm 2000, tôi về nước tham dự lễ cưới của người thân. Tham dự tiệc cưới có rất nhiều khách, trong đó có hai đệ tử Đại Pháp. Sự thiện lương, chân thành, chính trực và những phẩm hạnh tốt đẹp của họ làm tôi lay động, để lại trong tôi ấn tượng rất sâu sắc, khiến tôi vô cùng cảm động. Lúc đó tôi liền nghĩ mình cũng phải tu luyện Pháp Luân Công, mình phải giống như họ. Thế là sau khi trở về Nhật Bản, tôi không thể chờ đợi thêm mà tìm ngay đến Pháp Luân Công, cùng chồng bước lên con đường phản bổn quy chân thần thánh này”.

Đại Pháp có thể cải biến hoàn toàn một người

Cảm nghĩ đầu tiên của bà Hứa sau khi đọc xong bài chia sẻ ”Hành trình vượt qua nghịch cảnh, gian truân, và đắc phúc báo của một chủ doanh nghiệp“ chính là một lần nữa cảm nhận được sự kỳ diệu của việc tu Đại Pháp, có thể cải biến hoàn toàn một người, từ trong ra ngoài. Là bởi vì sau khi đồng tu bắt đầu tu Đại Pháp, những “oán hận” tích tụ nhiều năm từ nhỏ đến lớn đối với cha mẹ, người tài xế gây tai nạn năm xưa cũng như những người khác bất tri bất giác được tiêu trừ, không còn oán trời trách người nữa, mà thực sự bước ra khỏi tâm oán hận, đề cao tâm tính và đạt được sự giải thoát trong tâm.

Cảm nghĩ thứ hai là cho dù không tu Đại Pháp, chỉ cần thiện đãi Đại Pháp và đệ tử Đại Pháp, đứng về chính nghĩa, thì đều sẽ có kết quả tốt đẹp. Bởi vì trước khi tu Đại Pháp, trong khoảng thời gian làm lãnh đạo công ty, tác giả đã thiện đãi đệ tử Đại Pháp, từ đó đắc được phúc báo, cũng trải đường cho bản thân cơ duyên đắc Đại Pháp.

Cảm nghĩ cuối cùng chính là nhìn xem đồng tu trong bài viết đã làm thế nào để không bị suy sụp trong nghiệp bệnh, nỗ lực tinh tấn thực tu vượt qua quan nghiệp bệnh. Sau khi đắc Đại Pháp, với trải nghiệm ma nạn trên thân thể của chính mình, đồng tu đã làm thế nào để từ trạng thái vừa học Pháp luyện công vừa nắm chắc thuốc mà không buông, đến khi thực sự lĩnh ngộ được mà kiên tu Đại Pháp, kiên tín vào Sư phụ để tiêu trừ ma nạn, vượt qua quan nghiệp bệnh. Không chỉ bệnh tật đều được tiêu trừ, mà đạo đức còn thăng hoa, do đó đồng tu đã dùng trải nghiệm của bản thân để chứng thực Đại Pháp, còn trợ Sư cứu độ nhiều chúng sinh hơn nữa. Những điều này đều vô cùng đáng quý.

Sau khi đọc bài tâm đắc thể hội này, bà Hứa bất giác nghĩ: Nếu hôm nay mình gặp phải ma nạn giống như đồng tu này, liệu mình có thể tín Sư tín Pháp, tinh tấn thực tu giống như đồng tu đó không? Cảm ơn chia sẻ của đồng tu, đã giúp tôi tìm ra những thiếu sót trong tu luyện của bản thân, hy vọng từ nay về sau thực sự có thể làm được:

“Học Pháp đắc Pháp
Tỉ học tỉ tu
Sự sự đối chiếu
Tố đáo thị tu”
(Thực tu – Hồng Ngâm)

Học hỏi tín tâm kiên định vào Đại Pháp của đồng tu

Bà Shinohara đã chia sẻ cảm nhận khi đọc bài viết ”Triết lý kinh doanh của tôi“. Bà cho biết: “Trong quá trình làm kinh doanh, đồng tu coi mỗi một khách hàng đều là sinh mệnh cần được cứu độ. Không chấp trước vào việc kiếm tiền, có thể đứng trên lập trường của đối phương, thường xuyên suy nghĩ xem nên hành xử thế nào cho tốt. Không chấp trước vào danh và lợi, khi đối phương bày tỏ sự cảm ơn, cũng không để tâm đến lợi ích, mà trả lời rằng, bản thân chỉ đang tuân theo lời dạy của Sư phụ Đại Pháp. Đồng thời lan tỏa sự mỹ hảo của Đại Pháp đến mọi người. Chân-Thiện-Nhẫn được đồng tu thực hành một cách tự nhiên và bình hòa. Đồng tu không mảy may có chút hoài nghi, bất luận xảy ra chuyện gì cũng không dao động, và tận dụng cơ hội đó để chứng thực Pháp”. Ngoài ra, bà cũng bày tỏ cảm nhận khi xem tác phẩm ”Thư pháp: Thánh ân“. Bà nói “văn hóa truyền thống Trung Hoa thể hiện qua những chữ này. “Thánh ân”, “Ân điển của Sư phụ” — khi nhìn thấy tác phẩm thư pháp này, tôi cảm nhận được nét bút uyển chuyển và phóng khoáng, thể hiện cảm giác về không gian rộng lớn, bao la. Thật xuất sắc.

Học hỏi cách suy nghĩ vấn đề theo hướng chính diện của đồng tu

Bà Kiyomitsu đã chia sẻ cảm nhận sau khi đọc ”Bốn lần kỳ ngộ của một lão già ở tuổi 90”. Bà cho biết: “Đây là tâm đắc thể hội của một đồng tu 90 tuổi ở Trung Quốc đại lục. Bà ấy kể lần đầu tiên được gặp Sư phụ tại Hội chợ Sức khỏe Thành phố Đông Phương ở Bắc Kinh, không chỉ căn bệnh viêm dạ dày mắc phải nhiều năm đã khỏi ngay lập tức, mà ngay cả nghiệp bệnh của người nhà cũng được tịnh hóa. Bài viết có đoạn: ‘Những bạn học, đồng nghiệp, người thân bạn bè cùng tuổi với tôi, đa số đều đã qua đời, còn tôi tinh thần vẫn minh mẫn, cuộc sống tự tại’. Sau khi đọc xong bài chia sẻ này, tôi cảm nhận sâu sắc tấm lòng biết ơn thuần khiết của bà đối với Sư phụ, tôi đã xúc động mà rơi lệ.

Trong quá trình tu luyện, tôi thường xuyên bị can nhiễu bởi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng thông qua bài viết này, tôi lại nhớ đến cảm xúc của mình khi đắc Pháp, cũng nhớ lại rằng từ trước khi tu luyện Sư phụ đã luôn bảo hộ tôi. Tôi hy vọng bản thân cũng có thể giống như vị đồng tu cao tuổi này, tham gia các hoạt động hồng Pháp, lan tỏa sự mỹ hảo của Đại Pháp đến nhiều người hơn nữa, để nhiều người hơn nữa cũng có thể được Đại Pháp cứu độ”.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/27/511748.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/1/234922.html