Bài viết của Cao Tư Vũ, phóng viên Minh Huệ tại Thụy Sỹ

[MINH HUỆ 01-05-2026] “Họ trông rất an hòa. Điều đó khiến tôi cảm thấy thanh thản”, cô Vianne, một sinh viên đại học, chia sẻ khi cô nhìn thấy các học viên Pháp Luân Đại Pháp ngồi thiền. “Nhất là ở khu vực hối hả và nhộn nhịp này trong thành phố, ai nấy đều rất căng thẳng và bận rộn, nhưng nhìn họ thiền định khiến tôi cảm thấy bình yên và thư thái.”

Chiều ngày 25 tháng 4 năm 2026, các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã trình diễn năm bài công pháp tại quảng trường Kornhaus Platz ở Bern, Thụy Sỹ, … Âm nhạc êm dịu và các động tác luyện công khoan thai đã thu hút sự chú ý của nhiều người qua đường.

3b6b2ef62cb796d45ab1c9fde9e38792.jpg
2a8e18c4a83df546f665d8d32c058311.jpg
51ddd59a2d5661b4b25077471258b411.jpg
4787e052bd356822c4406256472499b5.jpg
fea51f5245512da88688d5f1214b0ecd.jpg
bdca710ffa638cc70210756c1dfcd3ae.jpg
91c656faa569be2f4240909b3cfb8610.jpg
2c5d0f174ab1e71f8c3b1d72ca8801b9.jpg
cd14849e097844ad5c11d9de86d121ea.jpg
Các học viên đã trình diễn các bài công pháp của Pháp Luân Đại Pháp tại Kornhaus Platz ở Bern, Thụy Sỹ, hôm 25 tháng 4.

Một số người hỏi xin tờ rơi và bày tỏ họ muốn biết thêm thông tin. Những người khác lặng lẽ xem các học viên luyện công và lắng nghe một học viên giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp là gì và cuộc kháng nghị ôn hòa ở Bắc Kinh 27 năm trước.

Cách đây 27 năm ở Trung Quốc, hơn 10.000 học viên Pháp Luân Đại Pháp đã đến Bắc Kinh để yêu cầu chính quyền trung ương cho phép họ tự do tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công). Trước đó vài ngày, các học viên ở Thiên Tân đã bị bắt vì đến một tòa soạn sau khi tờ tạp chí đăng bài viết vu khống Pháp Luân Đại Pháp. Thủ tướng Trung Quốc đương thời đã tiếp kiến các đại diện học viên ở Bắc Kinh, và nói sẽ thả các học viên ở Thiên Tân, cho phép các học viên có một môi trường hợp pháp để tu luyện. Sau đó, các học viên đang đợi gần khu phức hợp chính quyền trung ương đã trở về nhà.

1e7c242ad2c773772808111d084481a6.jpg
672762eefb697c928f43975de541bbc3.jpg
Các học viên chia sẻ về những lợi ích sức khỏe của việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và kể lại cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25 tháng 4 năm 1999.

f9819de324eed7573cc2c0dbf2a9296d.jpg
Các học viên đọc một bản tuyên bố trước Đại sứ quán Trung Quốc vào sáng ngày 25 tháng 4 năm 2026. Họ hy vọng các nhân viên đại sứ quán có thể hiểu sự thật về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp và không đồng lõa trong việc giúp ĐCSTQ thực hiện tội ác.

Cuộc thỉnh nguyện ôn hòa

“Đây là lần đầu tiên tôi nghe về cuộc bức hại,” cô Vianne cho biết, “Các học viên chống lại bạo lực một cách ôn hòa và đứng lên phản bức hại, họ rất dũng cảm. Cách kháng nghị bất bạo động này rất tốt.” Cô chia sẻ về nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn của Pháp Luân Đại Pháp, “Chúng thật tốt. Tôi nghĩ đây chính là những giá trị mà xã hội hiện đại đang thiếu. Rất ít người chia sẻ và thực hành những giá trị như vậy.”

Bà Baerbel Gekeler là tổng giám đốc của một công ty trước khi nghỉ hưu. Màn trình diễn các bài công pháp của các học viên đã thu hút sự chú ý của bà, “Tôi rất ấn tượng với những động tác khoan thai của họ.” Sau khi nghe kể về cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ở Bắc Kinh 27 năm trước, bà bày tỏ: “Những yêu cầu của họ là chính đáng, quan trọng và đúng đắn. Ngoài ra, họ luôn kiên định làm những gì mà họ tin là đúng, tôi tôn trọng điều này.”

Các học viên đã không ngừng nâng cao nhận thức cho công chúng về cuộc bức hại một cách ôn hòa, điều này đã khiến bà Gekeler cảm động. Bà nói, “Họ rất dũng cảm. Họ đã cho công chúng biết sự thật và luôn kiên trì làm việc này.”

Ông Pascal Grossen, một nhân viên xã hội, cho rằng sẽ không có bất kỳ hậu quả nào nếu người dân kháng nghị hòa bình trước chính phủ Thụy sỹ. “Nếu cuộc kháng nghị diễn ra ôn hòa, những người tham gia sẽ không gặp vấn đề gì. Các phương tiện truyền thông sẽ đưa tin về điều đó, và cảnh sát sẽ đảm bảo mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Ngay cả khi những người tham gia kháng nghị không xin phép trước, nếu diễn ra một cách ôn hòa, cũng sẽ không có bất kỳ hậu quả nào.”

Tuy nhiên, dưới sự cai trị của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), lãnh đạo Trung Quốc khi đó là Giang Trạch Dân đã không tán thành cuộc thỉnh nguyện ôn hòa của các học viên. Theo quan điểm của Giang, các học viên tuân theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn chứ không phải hệ tư tưởng của ĐCSTQ. Ba tháng sau, vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, ĐCSTQ đã thất hứa trong việc cho phép các học viên tự do tu luyện, và phát động một cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp trên toàn quốc. Một trong những lý do mà họ sử dụng để hợp lý hóa cuộc bức hại là các học viên đã “bao vây” chính quyền trung ương ở Bắc Kinh vào hôm 25 tháng 4.

Thỉnh nguyện ủng hộ Pháp Luân Đại Pháp và chấm dứt cuộc bức hại

a489b59b82f303d9e24789adb28104d9.jpg
549d895bec796d265aebea12fb09e51a.jpg
b0b2e2aca9286dea00d8fe89adacb01c.jpg
Mọi người ký tên vào bản kiến nghị để yêu cầu chấm dứt cuộc bức hại.

Trong cuộc bức hại đang diễn ra, ĐCSTQ đã bắt giữ các học viên một cách phi pháp và tra tấn họ trong tù để buộc họ từ bỏ đức tin của mình. Trong khi bị giam giữ, nội tạng của một số học viên đã bị thu hoạch khi họ vẫn còn sống và bán cho cấy ghép nội tạng. Nhiều học viên đã qua đời do bị bức hại.

Nhà thần kinh học Julia Muellner đã ký bản kiến nghị vì cô thấy rằng đây là về việc chấm dứt tội ác thu hoạch nội tạng sống. “Tôi đã từng nghe về điều này trên mạng xã hội, và biết rằng ở Trung Quốc, các tù nhân bị cưỡng bức mổ lấy nội tạng để bán, tôi chỉ không biết rằng nó phổ biến đến vậy. Điều đó khiến tôi rất sốc, do vậy tôi muốn tìm hiểu thêm.”

Cô Muellner lên án tội ác thu hoạch nội tạng sống tàn bạo, “Điều này thật khủng khiếp, hoàn toàn là một thảm họa, hoàn toàn vô nhân đạo.” Cả cô và bạn của mình đều ký tên vào bản kiến nghị.

Ông Grossen chia sẻ rằng hành vi thu hoạch nội tạng khi người ta vẫn còn sống là “vô nhân đạo và không thể chấp nhận được về mặt đạo đức. Không có lý do gì để làm điều đó.” Bạn của ông, bà Donata, một giáo viên, tiếp lời, “Đây là một sự vi phạm nhân quyền và tự do cá nhân. Mạng sống bị coi thường và có thể bị tước đoạt vì lợi nhuận. Thật không thể dung thứ.”

Sau khi ký bản kiến nghị, bà Grossen nói, “Tôi nghĩ đây là một bước khởi đầu. Tôi hy vọng điều này sẽ thúc đẩy sự thay đổi. Tôi muốn chấm dứt sự tàn bạo này.” Bà Donata cho biết thêm: “Chúng tôi mong rằng ít nhất bản kiến nghị này có thể tạo ra một số tác động. Mong rằng sẽ có nhiều người hơn chú ý đến lý do của vấn đề đang xảy ra và làm thế nào để ngăn chặn nó.”

27 năm bền bỉ

e3b1b6f31ffc45aeb4aaa9a46bdda3c6.jpg
283d4f4e31fbd8855412bf0b96948486.jpg
Các học viên Pháp Luân Đại Pháp muốn nhiều người hơn biết đến cuộc bức hại tà ác ở Trung Quốc.

Cô Anja, một cố vấn nghề nghiệp, lặng lẽ cầm tấm biểu ngữ đứng sau người học viên đang phát biểu trước công chúng trên micrô. Cô muốn cho mọi người biết đến Pháp Luân Đại Pháp và ký đơn kiến nghị. “Mục tiêu cuối cùng là chấm dứt cuộc bức hại, và đó là mong muốn của tôi. Tôi hy vọng một ngày nào đó sự thật sẽ hiển lộ, và có đông người dân công khai lên tiếng phản đối cuộc bức hại, để ĐCSTQ phải chấm dứt cuộc bức hại này.”

Mặc dù là người Thụy sỹ, nhưng cô Anja cũng từng bị tuyên truyền của ĐCSTQ lừa dối khi cuộc bức hại mới bắt đầu. Năm 1999, khi truyền thông Thụy sỹ đăng tải lời vu khống của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Đại Pháp, cô mới là một thiếu niên. Một trong những người bạn cùng lớp của cô đã nói với cô về điều đó, và cô đã tin theo. Cô thậm chí còn cố tình tránh mặt các học viên khi nhìn thấy các hoạt động của họ tại Zurich.

Mãi 8 năm sau, qua huấn luyện viên kungfu của mình, cô Anja mới biết các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã bị tra tấn và giết hại như thế nào trong cuộc bức hại. Đặc biệt khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của môn tu luyện, cô đã nhận ra đó chính là những gì cô cần. “Việc tu luyện Pháp Luân Đại Pháp khiến tôi cảm thấy rất hạnh phúc và tự do. Khi đọc cuốn sách này, tôi không cảm thấy mình bị ép buộc hoặc phải tuân theo những hạn chế nhất định. Đây mới là tu luyện chân chính, và cho phép tôi từ từ cải thiện bản thân.”

“Ví dụ như, tôi đã học được rằng khi gặp vấn đề, tôi cần suy xét lại bản thân thay vì đổ lỗi cho người khác. Ngoài ra, bằng cách tuân theo nguyên tắc phổ quát Chân-Thiện-Nhẫn, tôi có thể không ngừng hoàn thiện bản thân.” Phần thưởng lớn nhất mà cô có được sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp là sự bình yên và thoải mái trong nội tâm. “Nhiều lần tôi đã ngừng tìm kiếm và thôi cố gắng thay đổi hoàn cảnh bên ngoài. Tôi không ngừng chính lại bản thân và thực tu – đây là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề.”

Sau đó, cô nghe nói về cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25 tháng 4 năm 1999. “Tôi rất ấn tượng với cách tiếp cận ôn hòa mà các học viên đã sử dụng để cho người khác hiểu về Pháp Luân Đại Pháp. Giờ đây, tôi cũng tham gia vào các hoạt động ôn hòa của Đại Pháp, đây là một cách tuyệt vời để phổ biến sự thật cho mọi người. Đây là cách đúng đắn để thúc đẩy sự thay đổi, không phải đấu tranh mà là giảng rõ sự thật cho công chúng và cho thấy sự tốt đẹp của môn tu luyện.”

Trong 27 năm qua, các học viên ở Trung Quốc và trên khắp thế giới đã sử dụng những phương cách ôn hòa để phổ biến cho công chúng về cuộc bức hại và kêu gọi chấm dứt nó. Sự bền bỉ của họ đã gây ấn tượng với cô Vianne. Cô chia sẻ:, “Tôi rất cảm kích việc các học viên duy trì điều này trong thời gian dài như vậy, và khi họ tiếp tục, họ vẫn hy vọng. Đặc biệt là các học viên ở Trung Quốc, họ phải đối mặt với nhiều nguy hiểm hơn. Tôi vô cùng cảm phục họ.”

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/1/509333.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/2/233854.html