Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại New Zealand

[MINH HUỆ 20-04-2026] Ngày 18 tháng 4 năm 2026, nhiều người đã dừng chân để theo dõi hoạt động luyện công tập thể tĩnh lặng tại Commercial Bay ở trung tâm thành phố Auckland. Các học viên Pháp Luân Công (Pháp Luân Đại Pháp) đã tổ chức sự kiện này để kỷ niệm 27 năm cuộc Thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 tại Bắc Kinh. Họ đã trình diễn các bài công pháp và nâng cao nhận thức về cuộc bức hại đang diễn ra ở Trung Quốc. Một số người cho biết việc chứng kiến sự kiện này khiến họ suy nghĩ về quyền tự do tín ngưỡng và các chủ đề liên quan đến nhân quyền.

6a0a71c317fa431c3117f7c5cd8314ff.jpg

4cdf4d50e67690b4cc2c3e4ea83f0ee8.jpg

Các học viên luyện công tại Commercial Bay ở trung tâm thành phố Auckland vào ngày 18 tháng 4 năm 2026, để kỷ niệm 27 năm Cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4.

dabfc5b89095e392d5a4640efaca36f8.jpg

Cuộc mít-tinh được tổ chức vào ngày 16 tháng 4 năm 2026, để kỷ niệm 27 năm Cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4.

e83fedbea35429b07c0017a756b6a0bd.jpg

Đoàn nhạc Tian Guo biểu diễn trong sự kiện.

335c357cba54416f9eedb36a2afdc66b.jpg

120c8e5a1b83ea784c84106c7fb56229.jpg

Các học viên căng biểu ngữ mang thông điệp về Pháp Luân Đại Pháp và cuộc bức hại ở Trung Quốc trong khuôn khổ các hoạt động được tổ chức tại trung tâm thành phố Auckland.

Các học viên đã nói với mọi người về cuộc bức hại kéo dài hơn hai thập kỷ của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) diễn ra sau cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 năm 1999 tại Bắc Kinh. Điều này đã thu hút sự chú ý của nhiều người dân và khiến họ lưu tâm hơn về vấn đề này.

Khung cảnh tĩnh lặng của các học viên luyện công tại khu thương mại sầm uất ven biển này đã cho mọi người thấy vẻ đẹp của Pháp Luân Đại Pháp và nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của pháp môn. Nó cũng giúp mọi người hiểu lý do tại sao các học viên đã thỉnh nguyện vào ngày 25 tháng 4, và hiểu được ý nghĩa của sự kiện.

Tiếp tục lên tiếng

409a7d9d0ed5dbddba474ca4bd9023bf.jpg

Ông Malcolm Macrae cho rằng các học viên làm đúng khi nói lên sự thật về cuộc bức hại.

Ông Malcolm Macrae, một thợ đóng tàu đã nghỉ hưu, cảm thấy xúc động sau khi xem màn luyện công tường hòa của các học viên. Khi được kể về cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 năm 1999, ông nói: “Khi đối mặt với sự đối xử bất công, họ [các học viên Pháp Luân Công] phải làm điều này, nhưng vẫn cần giữ hy vọng. Trong quá trình ấy sẽ có nhiều trở ngại, có thể không có tiến triển rõ rệt nhưng điều quan trọng là phải kiên trì vì họ đang nói lên sự thật và điều đó là chính đáng.”

Ông cho rằng xã hội nên tiếp tục theo đuổi các tiêu chuẩn đạo đức cao, “Ở bất kể quốc gia nào, mọi người đều hy vọng trở nên tốt hơn, tử tế hơn, và lý trí hơn. Điều này thường đi ngược lại với một số người cầm quyền.”

Ông chỉ ra rằng sự kiên cường mà các học viên thể hiện rất mạnh mẽ: “Nếu ĐCSTQ đàn áp các bạn vì đức tin của các bạn, điều đó cho thấy các bạn đã làm họ lo sợ, và cho thấy những gì các bạn đang làm là có ý nghĩa.“

“Các bạn phải kiên trì, hãy để nhiều người hơn nữa biết điều này. Việc giúp mọi người nhận ra sự thật là một điều tốt.”

Điều này sẽ thay đổi tương lai

e835672d22a493f19d26a74806fac6f4.jpg

Anh Dugy cho rằng việc nói với mọi người về cuộc bức hại là rất quan trọng.

Anh Dugy nói rằng nếu nói với trẻ em về việc ĐCSTQ bức hại Pháp Luân Công, theo bản năng, chúng sẽ nghĩ những hành động như vậy thật phi lý: “Làm sao một người có thể bị tước đoạt quyền sống và bị bức hại chỉ vì đức tin của họ? Điều này rõ ràng là trái với lẽ thường.”

Anh cho rằng việc các thế hệ tương lai biết đến cuộc bức hại là vô cùng quan trọng: “Khi trẻ em nhận ra những điều này là vô lý, chúng sẽ đứng lên và thay đổi mọi thứ.”

Anh cũng nói rằng thế hệ tiếp theo đang thức tỉnh: “Nếu có đủ những người trẻ tuổi nhận ra điều này, họ sẽ hành động và thúc đẩy sự thay đổi.”

Anh Dugy chỉ ra rằng trên thực tế, nhiều người coi nhẹ vấn đề này vì nó diễn ra ở một nơi xa xôi: “Khi những điều này không xảy ra hàng ngày trước mắt bạn, mọi người thường phớt lờ nó. Nhưng thực ra, điều này có tác động trên toàn cầu.”

Anh cho rằng việc đưa sự thật ra công chúng là rất quan trọng: “Khi bạn trình bày những điều này cho mọi người, họ sẽ phải suy nghĩ lại, và điều này rất quan trọng. Mọi người cần được nhắc nhở – đây là một vấn đề phải được chú ý.”

Anh bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự kiên trì của các học viên trong việc phản bức hại: “Là một con người, tôi tự hào về điều này. Dù trước áp lực to lớn, các bạn vẫn tiếp tục bước ra. Bản thân điều này đã là một loại sức mạnh.”

Anh nói: “Mọi người không thể hành động nếu họ không hiểu. Các bạn đang làm cho nhiều người nhận thức được điều này—vì vậy điều đó rất quan trọng. Có lẽ thế hệ này khó có thể thay đổi hoàn toàn, nhưng thế hệ tiếp theo sẽ làm tốt hơn và có một tương lai tươi sáng hơn.”

Tiếp tục phơi bày sự thật cho thế giới

715374eca99caccd3387f1a8b4e924cd.jpg

Ông Savio Roy và vợ là bà Ivana đã ký bản kiến nghị nhằm chấm dứt cuộc bức hại.

Ông Savio Roy và vợ là bà Ivana, hai du khách người Úc đang đi nghỉ, đã bàng hoàng và phẫn nộ khi biết đến cuộc bức hại mà các học viên đang phải gánh chịu. Ông Savio thốt lên: “Điều này thật kinh khủng. Không thể chấp nhận được và vô cùng chấn động.”

Khi biết về nạn thu hoạch nội tạng, ông nói: “Nếu điều này do ĐCSTQ hậu thuẫn, thì lại càng đáng lo ngại hơn. Nhưng trong thế giới ngày nay, có nhiều điều mà người ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng chúng có thể đang xảy ra.”

Khi các học viên kể cho ông nghe về cuộc thỉnh nguyện ôn hòa ngày 25 tháng 4 năm 1999 tại Bắc Kinh, ông nói: “Mọi người nên được phép bày tỏ niềm tin của mình một cách ôn hòa.”

Ông khích lệ các học viên: “Hãy tiếp tục nỗ lực nâng cao nhận thức của công chúng bằng nhiều phương thức khác nhau như mạng xã hội, v.v., để nhiều người hơn nữa biết được sự thật. Đồng thời, các bạn cũng nên thúc giục chính phủ ở các quốc gia hành động theo luật pháp quốc tế.”

Ông cho biết ông tin rằng chỉ cần các học viên tiếp tục nỗ lực, cuối cùng điều đó sẽ mang lại sự thay đổi: “Mặc dù không dễ dàng gì, nhưng chỉ cần các bạn tiếp tục nỗ lực, các bạn sẽ có cơ hội thấy được những thay đổi diễn ra.”

Chân-Thiện-Nhẫn nên được phát huy

Sau khi xem các học viên luyện công, bà Robin, một người đã nghỉ hưu, cho biết: “Cảm giác rất tĩnh lặng và thư giãn. Tôi rất thích.”

Bà chia sẻ rằng mặc dù chưa bao giờ thử các môn tu luyện như vậy, nhưng gần đây bà rất quan tâm đến việc cải thiện tâm trí và cơ thể của mình: “Tôi luôn bị thu hút bởi những bài tập nhẹ nhàng như thế này. Loại hình luyện tập này giúp tôi tĩnh tâm.”

Bà cho biết, trong khi xem trình diễn các bài công pháp, bà có thể cảm nhận được một loại năng lượng: “Nó rất bình yên và tốt cho sức khỏe. So với các bài tập như chạy bộ gây ảnh hưởng đến xương bánh chè, đây là một phương pháp nhẹ nhàng hơn.” Bà cho hay bà đồng tình với quan niệm của Pháp Luân Công rằng “tâm và thân có sự kết nối”. Bà nói: “Đúng vậy, sức khỏe thể chất thực sự không thể tách rời khỏi sự cân bằng nội tâm.”

Khi biết Pháp Luân Công giảng nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn, bà nói: “Tôi yêu những giá trị này. Mọi người đều nên tuân theo chúng.”

Khi các học viên mô tả cách họ bị bức hại, bà bày tỏ sự đồng cảm và tầm quan trọng của việc thể hiện quyền lợi của một người một cách ôn hòa: “Mọi người đều có quyền bày tỏ suy nghĩ của mình một cách ôn hòa, và họ không nên bị đàn áp vì điều này.”

Các học viên chia sẻ trải nghiệm về cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4

Ba học viên tại cuộc mít-tinh đã chia sẻ về những trải nghiệm của chính họ. Họ hồi tưởng lại cuộc thỉnh nguyện ôn hòa vào ngày 25 tháng 4 năm 1999 tại Bắc Kinh từ những góc độ khác nhau. Bà Thân cho biết sau khi biết tin các học viên ở Thiên Tân bị bắt giữ bất công, bà và các học viên khác đã đến Văn phòng Kháng cáo Quốc gia trên phố Phủ Hữu ở Bắc Kinh. Các học viên từ khắp mọi miền Trung Quốc đã tập trung tại đó. Mọi người đều giữ trật tự, một số người đọc các bài giảng, trong khi những người khác đứng lặng lẽ. Mặc dù có lúc bầu không khí trở nên căng thẳng, các học viên vẫn tiếp tục giữ bình tĩnh, và cuối cùng khi vấn đề được giải quyết vào tối hôm đó, mọi người đều rời đi. Bà sẽ không bao giờ quên khung cảnh ôn hòa ấy.

Bà Vưu bắt đầu bằng việc kể lại cơ duyên bà bước vào tu luyện Pháp Luân Công và những thay đổi tích cực đối với thể chất và tinh thần của bà. Bà rất biết ơn Pháp Luân Đại Pháp vì những lợi ích mà pháp môn đã mang lại cho bà. Bà nhớ lại rằng vào ngày 25 tháng 4 năm 1999, khung cảnh của cuộc thỉnh nguyện rất trang nghiêm và ôn hòa. Các học viên lặng lẽ chờ đợi, và khi họ rời đi, mặt đất rất sạch sẽ. Tiêu chuẩn cao và tính tự kỷ luật của họ đã giành được sự tôn trọng của các cảnh sát có mặt hôm đó, và điều này khiến bà càng kiên định hơn trong việc tu luyện.

Bà Vương, người cũng có mặt ở đó, chỉ ra rằng trong suốt cuộc thỉnh nguyện, không có khẩu hiệu nào được hô vang, không có biểu ngữ và không có sự phản đối nào. Các học viên đã bày tỏ nguyện vọng của mình một cách hòa bình, bao gồm việc thả những học viên bị bắt, quyền được tiếp tục xuất bản các sách Pháp Luân Công, và quyền được luyện công ngoài trời, v.v… Bà cho rằng toàn bộ quá trình diễn ra rất lý trí và có trật tự, đồng thời thể hiện sự thiện lương cũng như kiên cường của các học viên.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/4/20/508978.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/23/233754.html