Trải nghiệm tu luyện của tôi khi tham gia diễu hành ở Hồng Kông với tư cách là thành viên của Đoàn nhạc Tian Guo
Bài viết của một thành viên Đoàn nhạc Tian Guo ở Melbourne, Úc
[MINH HUỆ 18-02-2026] Tôi đã vô cùng xúc động trước màn trình diễn của Đoàn nhạc Tian Guo trong lần đầu tham gia cuộc diễu hành Pháp Luân Đại Pháp, và tôi mong muốn được tham gia đoàn nhạc. Đoàn nhạc Tian Guo là một phần không thể thiếu trong các cuộc diễu hành vì màn trình diễn của họ thể hiện sự uy nghiêm và tráng lệ của Pháp Luân Đại Pháp. Vì vậy, khi một đồng tu rủ tôi tham gia đoàn nhạc vào năm 2010, tôi đã lập tức đồng ý.
Trong chớp mắt, 15 năm đã trôi qua. Khi mới gia nhập đoàn nhạc, tôi vẫn còn là sinh viên đại học, nhưng giờ tôi đã là cha của hai đứa trẻ. Tôi cảm thấy rất may mắn khi được tham gia các cuộc diễu hành trên khắp thế giới, bao gồm Hồng Kông, Đài Loan, New York và New Zealand. Con xin cảm tạ Sư phụ vì sự bảo hộ từ bi của Ngài và cảm ơn các đồng tu vì chính niệm của các bạn. Năm nay, con gái tôi cũng chính thức gia nhập đoàn nhạc và chơi sáo flute. Cháu là thành viên nhỏ tuổi nhất trong đoàn nhạc của chúng tôi.
Tôi chơi trống bass. Khi mới tham gia đoàn nhạc, khả năng giữ nhịp của tôi còn yếu, nhịp trống của tôi luôn bị sai. Nhờ vào quyết tâm của mình, tôi mới có thể kiên trì tiếp tục. Các buổi tập của chúng tôi được tổ chức tại phòng thể dục của một trường tiểu học, vì vậy điều kiện không được lý tưởng. Chúng tôi cũng gặp khó khăn trong việc mua trống. Nhưng sau một thời gian, chúng tôi đã tiến bộ hơn.
Bản nhạc “Tống Bảo” bắt đầu bằng một nhịp nhẹ nhàng, nhưng tôi thường có xu hướng bắt đầu sớm hơn một nhịp. Các đồng tu khác luôn giúp tôi sửa lại nhịp điệu. Tôi không hiểu tại sao mình lại đánh trống mạnh như vậy mặc dù đã đánh sai nhịp. Chúng tôi thực sự không biết giới hạn của mình—chúng tôi chỉ có tâm nguyện trợ Sư chính Pháp. Với sự dẫn dắt của Sư phụ và sự khích lệ từ bi của các đồng tu, tôi đã vượt qua nhiều ma nạn tưởng chừng như không thể vượt qua.
Tham gia các cuộc diễu hành ở Hồng Kông
Khi tôi bắt đầu viết về những trải nghiệm tu luyện của mình sau khi gia nhập đoàn nhạc, nhiều cảnh tượng lướt qua tâm trí tôi như một bộ phim. Những gì để lại ấn tượng sâu sắc nhất với tôi là các cuộc diễu hành tại Hồng Kông.
Tà ác hoành hành rất dữ dội, và Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã cử người đến can nhiễu mọi sự kiện liên quan đến Pháp Luân Đại Pháp ở Hồng Kông. Các học viên ở đó đã nhờ các học viên từ các quốc gia khác đến giúp đỡ. Khi chúng tôi lắng nghe các học viên trở về từ các cuộc diễu hành ở Hồng Kông kể về trải nghiệm của họ, tôi đã rất xúc động trước trạng thái tu luyện của họ. Mặc dù đoàn nhạc ở Úc có ít thành viên, chúng tôi vẫn đăng ký tham gia các cuộc diễu hành. Việc ký gửi chiếc trống bass của tôi để lên máy bay rất khó khăn. Bây giờ khi nhớ lại những trải nghiệm của mình, tôi thực sự cảm ơn những học viên đã kể cho chúng tôi nghe về trải nghiệm của họ ở Hồng Kông.
Con gái tôi lúc đó còn rất nhỏ. Nhưng sau khi bàn bạc với gia đình, vốn đều là học viên, chúng tôi đã quyết định đưa cháu đi cùng. Chúng tôi đã đăng ký tham gia cuộc diễu hành ngày 25 tháng 4. Thời tiết ở Hồng Kông vào tháng 4 rất nóng và ẩm ướt, và đó cũng là mùa mưa. Nếu không tạo dựng một nền tảng tốt bằng cách liên tục luyện tập nhạc cụ của mình, chúng tôi sẽ không có đủ thể lực và sức chịu đựng cho cuộc diễu hành kéo dài hàng giờ đồng hồ. Cuộc diễu hành ở Hồng Kông là một thử thách rất lớn.
Sau khi máy bay hạ cánh, chúng tôi vội vã đến khách sạn. Chúng tôi cần bắt xe buýt đến địa điểm được chỉ định để có thể luyện công. Ban đầu tôi không hiểu tại sao chúng tôi cần luyện công trước cuộc diễu hành. Nhưng sau khi sự kiện kết thúc, tôi nhận ra rằng bản thân có thể đã không vượt qua được nếu chúng tôi không luyện công.
Sau khi luyện công, chúng tôi bắt đầu luyện tập các bản nhạc. Ba người chỉ huy đoàn nhạc xếp thành một hàng ngang và gậy chỉ huy của họ đồng loạt vung lên theo nhịp điệu của bản nhạc Pháp Luân Đại Pháp hảo. Bộ gõ vang lên và khi chúng tôi chơi bản “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, tôi cảm thấy như giai điệu vang vọng khắp bầu trời. Những chiếc loa phóng thanh của ĐCSTQ đã cố gắng lấn át tiếng nhạc của chúng tôi. Mặc dù sinh ra ở Trung Quốc, tôi đã sống ở Úc nhiều năm, do đó tôi không quen với việc ở quá gần tà ác như vậy. Trải nghiệm này khiến tôi cảm nhận sâu sắc những khó khăn của các học viên Hồng Kông vì họ sống trong một môi trường căng thẳng như vậy.
Sau khi luyện tập, chúng tôi tiến đến điểm xuất phát của đoàn diễu hành. Chúng tôi cần đi xe buýt và vợ chồng tôi bị tách ra. Tôi cảm thấy không yên tâm nhưng khi nhìn thấy các đồng tu đội chiếc mũ xanh và mọi người nhìn giống những người lính đang chờ ra chiến trường, chính niệm của tôi đã khởi tác dụng. Vào khoảnh khắc đó, tôi thấy vợ và con gái vẫy tay chào tôi từ một chiếc xe buýt khác. Nước mắt lăn dài trên má tôi. Không từ ngữ nào có thể diễn tả được sự xúc động của tôi khi ấy. Tôi thầm cảm tạ Sư phụ. Con xin cảm tạ Sư phụ vì đã an bài mọi thứ thật hoàn hảo. Điều này cũng nhắc nhở tôi rằng tôi chỉ cần duy trì chính niệm.
Khi chúng tôi đến điểm xuất phát, người giáo viên âm nhạc từ Đài Loan đã giúp chúng tôi chỉnh lại nhạc cụ và khởi động. Sau khi xếp hàng, tôi thấy có hơn 20 chiếc trống bass và gần 70 thành viên bộ gõ. Đây sẽ là một cuộc diễu hành hoành tráng. Có năm hàng trống bass, và đồng tu đứng trước tôi đến từ Malaysia. Nhịp trống của anh ấy rất mạnh mẽ và chính xác. Trong khi tham gia cuộc diễu hành này, tôi đã học được cách đánh trống bằng cả hai tay và tôi đã học thuộc các bản nhạc trống.
Sau khi cuộc diễu hành bắt đầu, rất khó để nghe thấy giai điệu từ các nhạc cụ phía sau chúng tôi. Tôi luôn dán mắt vào gậy chỉ huy của người chỉ huy đoàn nhạc trong suốt cuộc diễu hành. Tôi nhận thấy nhiều nhóm người đang chụp ảnh dọc hai bên đường. Những người đang đi qua các cây cầu vượt phía trên cũng dừng lại để xem và chụp ảnh. Chúng tôi dừng lại sau khoảng 50 phút, các học viên được phân công hỗ trợ đoàn nhạc đã đưa nước và dành những lời động viên cho chúng tôi.
Tôi cứ nghĩ chúng tôi đã đi được nửa chặng đường diễu hành, tuy nhiên, đây mới chỉ là phần mở đầu. Sau đó, người chỉ huy đoàn nhạc thổi còi và tiếp theo là bốn giờ diễu hành không ngừng nghỉ. Sau khi chúng tôi đi bộ và biểu diễn trong khoảng ba giờ, vai tôi đau đến mức tôi nghĩ mình đã đạt đến giới hạn. Tôi chỉ đánh trống một cách máy móc và tất cả những gì tôi có thể nghe thấy là âm thanh mà nó tạo ra. Khi tôi cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, chúng tôi đi qua một cầu vượt và tiếng vang của nhịp trống rất lớn và rõ ràng. Tôi cũng có thể nghe thấy âm nhạc uy nghiêm và tráng lệ được chơi bởi các bộ phận nhạc cụ khác nhau phía sau chúng tôi khi họ đi qua cầu vượt. Thật vô cùng xúc động khi được trở thành một phần của đoàn diễu hành hoành tráng này khi nó đi qua trung tâm thành phố nhộn nhịp của Hồng Kông.
Tôi cảm thấy tinh thần phấn chấn trở lại—chúng tôi đang thể hiện sự tuyệt vời của Đại Pháp cho người dân Hồng Kông. Thậm chí vai tôi cũng không còn đau nữa.
Cuộc diễu hành kết thúc tại Lãnh sự quán Trung Quốc. Tôi cảm thấy đây cũng là đỉnh điểm của cuộc chiến giữa thiện và ác. Người chỉ huy đoàn nhạc dừng lại ngay trước Lãnh sự quán Trung Quốc và chúng tôi điều chỉnh đội hình một cách đồng điệu hoàn hảo. Chúng tôi xếp thành hàng ngang, và chúng tôi không ngừng chơi nhạc. Cảm giác như thể cơ thể chúng tôi có sức mạnh vô hạn. Sau khi tất cả các bộ phận đến nơi, bầu trời tối sầm lại và đèn LED trên gậy chỉ huy dường như vô cùng sáng tỏ. Chúng tôi đã biểu diễn tại đó trong gần hai giờ đồng hồ.
Khi sự kiện kết thúc, đồng tu phụ trách xe buýt đã giúp chúng tôi xếp nhạc cụ lên xe. Chỉ đến lúc đó tôi mới thực sự nhìn thấy có bao nhiêu thành viên trong đoàn nhạc. Đó là một cảnh tượng rất cảm động. Khi tôi đặt trống xuống, vai tôi có cảm giác như sắp trật khớp. Tôi không còn sức để cất trống của mình. Một nữ đồng tu lớn tuổi đã nhanh chóng cất nhạc cụ của bà và sau đó giúp đỡ những người khác. Là một thanh niên, tôi cảm thấy xấu hổ. Tôi cảm thấy điều này đã thể hiện sự cao thượng của một người tu luyện chân chính và sự kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp.
Tôi muốn nói với các cựu thành viên đoàn nhạc rằng: “Các đồng tu đã rời đoàn nhạc vì nhiều lý do khác nhau, tôi đã có thể kiên trì vì tôi thấy các bạn đã tu luyện tinh tấn và chính niệm của các bạn. Sự kiên trì của các bạn đã mang lại cho tôi, một người mới, cảm giác về trách nhiệm và sứ mệnh khi tham gia đoàn nhạc. Ngày càng có nhiều học viên mới tham gia cùng chúng tôi. Tôi hy vọng sẽ được bước cùng các bạn trên con đường tu luyện này—đoàn nhạc của chúng ta—trong tương lai.”
Mười lăm năm có vẻ rất dài nhưng nó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua trước tiến trình Chính Pháp vĩ đại. Không từ ngữ nào có thể diễn tả được lòng biết ơn của tôi đối với Sư phụ và sự tôn trọng của tôi đối với các đồng tu.
(Bài chia sẻ được chọn đăng nhân dịp Kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/18/506641.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/15/233303.html


