Bác sĩ: Pháp Luân Đại Pháp siêu thường, ai tin người ấy được thụ ích
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-03-2026] Tôi đắc Pháp năm 1996, năm ấy tôi 26 tuổi. Lúc bấy giờ, tôi hướng dẫn một thực tập sinh có luyện Pháp Luân Công, khi trò chuyện lúc trực ban, chúng tôi có nói về Pháp Luân Công. Vừa nghe đến ba chữ Pháp Luân Công, nội tâm tôi liền chấn động, tôi liền hỏi: Em cho cô mượn sách xem thử nhé. Thực tập sinh nói: Em cũng đang đọc, để em dẫn cô đi mua một cuốn ạ. Hai cô trò liền lên phố mua một cuốn Chuyển Pháp Luân. Nữ sinh ấy còn dạy tôi động tác luyện công, nhưng vì lúc đó tôi đang ở giai đoạn cuối thai kỳ nên không luyện.
Sau khi sinh con được đầy tháng, tôi về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. Thấy nhà mẹ có sách Chuyển Pháp Luân, tôi liền hỏi: “Mẹ ơi, mẹ cũng đọc sách này à? Con cũng đọc rồi!” Mẹ tôi nói: “Không chỉ đọc sách không đâu, còn phải luyện công nữa. Cứ như vậy, mẹ tôi dạy tôi luyện công, mỗi sáng tôi cùng mẹ ra điểm luyện công trường trung học X luyện công, về nhà lại cùng mẹ học Pháp. Hết thời gian nghỉ thai sản, tôi đi làm ở bộ phận ngoại trú”.
Một hôm, đột nhiên tôi bị sốt cao, sốt đến mê man, biểu hiện là triệu chứng của bệnh cảm cúm. Nhưng tôi biết, Sư phụ đang tịnh hóa thân thể cho tôi, tôi cứ cố chịu đựng, vừa đúng ba ngày đột nhiên khỏi hẳn, cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì. Tịnh hóa thân thể quả thật kỳ diệu như thế!
Mỗi ngày sau khi đắc Pháp, tôi thực sự cảm thấy vô cùng thoải mái tự tại, ngày nào cũng rất đỗi vui vẻ! Đi bộ trên vỉa hè ngoài phố, ánh nắng xuyên qua những tán lá lớn bên đường tạo nên những vệt sáng lốm đốm, chiếu rọi xuống như qua sàng vậy; lá cây mang một màu xanh tươi mới như vừa được gột rửa sau trận mưa, trái tim tôi như đang ca hát, tôi muốn nhảy cẫng lên, tôi muốn bay lên… chính là cảm giác như thế, niềm vui sướng, hạnh phúc phát ra từ sâu thẳm sinh mệnh, ngày nào tôi cũng vui vui vẻ vẻ như vậy, đắc Pháp quả thật rất vui!
Dưới đây tôi xin kể một vài ví dụ thực tế về việc Đại Pháp triển hiện thần tích cứu mạng sau khi tôi giảng chân tướng trong công việc.
Đầu tiên xin kể câu chuyện của một nữ sinh viên của tôi. Sau khi kết thúc khóa học, cô ấy rời bệnh viện, trưởng thành lập gia đình rồi, cô ấy đến bệnh viện sinh con, không may bị sinh khó. Dự tính sinh vào buổi sáng, nhưng lại không sinh được, chiều tôi phải đi công tác, tôi phải xử trí xong cho cô ấy, nếu không thì đi cũng chẳng thể yên tâm. Tôi liền nói với cô ấy: “Em có nhớ chị từng nói với em về “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” không? “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” có thể cứu mạng đó! Có thể giúp ích cho chúng ta! Bây giờ bị sinh khó rồi, nếu phải mổ đẻ thì gây hại cho em quá nhiều”. Cô ấy gật đầu nói: “Em nhớ ạ”. Tôi nói: “Chỉ cần niệm thầm thôi, không cần niệm to đâu”. Một lúc sau, chưa đầy nửa tiếng, từ sinh khó đã chuyển thành sinh thường! Đứa trẻ trào đời vừa đúng thời điểm tôi buộc phải rời bệnh viện để kịp bắt xe!
Chỉ cần là sinh viên do tôi hướng dẫn, tôi đều giảng chân tướng cho từng người, tôi và họ cũng rất hòa hảo vì có thời gian tiếp xúc lâu dài, có nhiều thời gian để giảng thanh chân tướng. Tất cả họ đều có thể minh bạch Pháp Luân Đại Pháp hảo.
Xin kể thêm một thần tích của Đại Pháp triển hiện trên con của một đồng nghiệp của tôi. Một buổi trưa, tôi và đồng nghiệp đang làm việc, cô con gái học cấp hai của cô ấy đến tìm mẹ, cháu ở trường đang tập đội hình thì bị đau bụng đến mức không đứng dậy nổi, thầy giáo liền bảo cháu đến gặp mẹ. Cháu nói với mẹ là bụng đau lắm rồi, nhưng đồng nghiệp đang đỡ đẻ không thể bỏ dở công việc để lo cho con gái, tôi liền dẫn cháu đi khám bệnh. Bác sĩ ngoại khoa cấp cứu khám xong nói cháu bị viêm ruột thừa, kết quả xét nghiệm máu cũng xác nhận là viêm ruột thừa, bác sĩ nói phải mổ cấp cứu. Tôi liền dẫn cháu về, vừa đi vừa an ủi cháu: Đừng sợ, cô đi cùng cháu, dù có lên bàn mổ cô cũng đi cùng cháu, cô sẽ ở bên cạnh cháu, nắm tay cháu, đừng sợ, phải mổ thôi, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Cháu rất sợ và nói: “Cô ơi cháu không mổ, cháu không mổ đâu”. Tôi liền nói với cháu: “Cô còn một cách, nếu cháu thực sự tin lời cô thì cháu hãy thử xem nhé, cháu hãy thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’”. Cháu hỏi: “Cháu có cần niệm thành tiếng không ạ?” Tôi bảo cháu: “Cháu có thể niệm thành tiếng, cũng có thể niệm thầm”. Cháu không nói gì nữa. Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cháu đi về khoa. Cháu không còn đau đớn như trước nữa, cũng không còn khó chịu như vậy nữa. Về đến khoa, đồng nghiệp cũng đã đỡ đẻ xong, hỏi tôi: “Tình hình sao rồi em?” Tôi nói: “Viêm ruột thừa, chị làm thủ tục đi, chiều nay mổ”. Cháu liên tục nói: “Cháu không mổ đâu, cháu không mổ đâu, cháu hết đau rồi. Mẹ ơi, con hết đau rồi, con không mổ đâu.” Đồng nghiệp trách cháu: “Sao con lại không nghe lời thế hả? Không được, cô lấy thuốc tiêu viêm ra truyền tĩnh mạch cho cháu đi”. Cháu vẫn bảo: “Con thật sự hết đau rồi, không mổ đâu”.
Lúc ấy tôi nghĩ vì sợ nên cháu mới nói hết đau, tôi cũng có công việc phải làm nên rời khỏi hai mẹ con. Đến chiều gặp đồng nghiệp, tôi hỏi: “Chị G ơi, cháu nhập viện chưa? Đã mổ chưa?” Đồng nghiệp đáp: “Con bé sống chết không chịu mổ, cứ bảo là hết đau rồi. Chuyện này cũng qua đi, quả thật là hết đau, bệnh viêm ruột thừa cũng khỏi luôn, không bao giờ tái phát nữa”.
Vài tháng sau, khoa có buổi liên hoan, đồng nghiệp và mọi người trong khoa đều đang bận rộn, tôi thấy con gái chị ấy đang nằm một mình trên giường ở phòng trực ban, tôi sờ trán cháu thấy sốt, liền hỏi chị G: “Con bé bị ốm rồi, sao chị không lo cho cháu?” Đồng nghiệp nói: “Không sao đâu, nó đang niệm đó, con bé này bây giờ có chuyện hay không có chuyện cũng đều niệm (Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo)”. Đồng nghiệp cũng tiếp nhận chân tướng, khi cùng trực ban, luôn kéo tôi lại nói: “Bác sĩ X, cảm ơn cô, cảm ơn cô nhé!” Tôi nói: “Chị cảm ơn em vì điều gì chứ?” “Con gái tôi rất nghe lời cô, lần trước cô nói với nó xong, nó hết đau ruột thừa, nên nhớ kỹ rồi, sau này sốt hay gì đó, con bé đều tự mình nhẩm niệm!” đồng nghiệp đáp.
Cháu bé này từ từ trưởng thành, cháu tin vào Đại Pháp nên đắc phúc báo: làm việc gì cũng rất thuận lợi, quả thực là mỗi bước đều thuận lợi, xuôi chèo mát mái. Mọi người đều biết thi công chức khó như thế nào, cháu này học hành bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học không chỉ thi đỗ công chức ở thành phố trực thuộc tỉnh, mà còn đúng chuyên ngành, cả nhà đều rất vui mừng.
Tôi xin kể thêm một thần tích cứu mạng của Đại Pháp: đó là đồng nghiệp của tôi sinh con. Cô ấy là sản phụ lớn tuổi, mà cứ muốn sinh thường, điều kiện bản thân cô ấy cũng cho phép sinh thường. Khi cô ấy chuyển dạ, đúng lúc tôi trực ban, tôi cũng động viên cô ấy tự sinh. Nhưng quá trình chuyển dạ không thuận lợi, cổ tử cung gần như đã mở hết rồi, mà vị trí đầu thai nhi vẫn ở rất cao, dùng kẹp forceps cũng không tới, dấu hiệu sẽ phải mổ đẻ. Thấy đồng nghiệp phải chịu hai lần khổ, tôi có chút không đành lòng. Trước đây tôi cũng chưa từng nói chuyện gì với cô ấy, có lẽ là do cách đối nhân xử thế của tôi khiến cô ấy có thiện cảm. Cô ấy rất đau đớn, đau dữ dội, thân thể đau đến mức quằn quại. Tôi hỏi cô ấy: “Em có tin lời chị không? Tín ngưỡng của chị em biết chứ?” Cô ấy nói: “Em biết, em tin”. Tôi nói: “Em tin thì hãy thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ đi”. Cô ấy nói: “Chính là niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ đúng không ạ, em có cần niệm to lên không?” Tôi nói: “Không cần, chỉ cần niệm thầm trong tâm là được”.
Lúc ấy vì còn một đồng nghiệp khác, người này chưa nghe chân tướng, tôi sợ cô ấy hiểu lầm. Thực ra những lời tôi nói bên tai cô ấy, đồng nghiệp kia cũng có thể nghe thấy, nhưng tôi cũng không bận tâm. Đồng nghiệp đáp: “Vâng! Vâng!” Nhưng niệm một lúc thì bắt đầu phát ra tiếng, “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” nhỏ thôi mà gấp gáp. Nhìn cô ấy đau đớn lăn lộn, tôi cũng không nỡ nhìn thêm, liền quay lưng ra cửa đi dạo một vòng, khoảng hơn ba phút sau, tôi quay lại nói với cô ấy: “Để chị kiểm tra lại cho em xem sao, nếu không được thì mổ nhé”.
Tôi vừa kiểm tra, đầu thai nhi đã xuống rồi! Hóa ra là ngôi mặt cao, theo tiêu chí của bác sĩ sản khoa, tuyệt đối là sinh khó. Ngôi mặt đã xuống rồi, sự cảm kích của tôi đối với Sư phụ không bút nào tả xiết! Quả thực không bút nào tả xiết! Tôi cố gắng giữ bình tĩnh nói với nữ hộ sinh: “Đưa cô ấy vào phòng đi, ở phòng chờ sinh sẽ không kịp đâu”, và nói với cô ấy: “Em tiếp tục niệm đi, tiếp tục niệm đi…” Rất nhanh sau đó đứa bé đã ra đời, đứa bé là thai to nặng 4,6 kg, tuyệt đối là một ca sinh khó, vậy mà sản phụ chỉ bị rách nhẹ.
Trong cuộc họp giao ban sáng hôm sau, tôi bị chủ nhiệm phê bình, cho rằng tôi đánh giá tình huống không chính xác, rõ là ca sinh khó, nếu đứa trẻ chẳng may chết yểu thì biết làm sao? Đúng là tình huống lưỡng bại câu thương. Nhưng trong lòng tôi vẫn rất vui, đây là Thần cho sinh ra đó, là Thần trợ giúp đó! Đứng trên góc độ chuyên môn, tôi nên nhận sự phê bình, đánh giá chưa tốt. Nhưng tôi đã chứng kiến thần tích, quả thực vô cùng vui sướng. Sau này tôi nói với đồng nghiệp: “Ai đã giúp chúng ta sinh đứa bé ra, trong tâm chúng ta biết rõ”. Cô ấy nói: “Em hiểu, em hiểu mà”, rất tự nhiên cô ấy đã làm tam thoái.
Đại Pháp triển hiện thần tích như thế này không chỉ có một lần, ngoài ra những thần tích về người thân bạn bè tôi thành tâm niệm chân ngôn đắc phúc báo thì có quá nhiều. Tôi xin kể câu chuyện về một người họ hàng xa, cô ấy đến bệnh viện làm phẫu thuật, tôi liền đơn giản nói với cô ấy chân tướng Đại Pháp, không nói quá nhiều, chỉ bảo cô ấy: “Nếu như có thể thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’, thì đối với thân tâm chúng ta đều được thụ ích, bao nhiêu năm nay, tôi lăn lộn vượt qua được, chính là dựa vào điều này. Trong đợt dịch bệnh cả khoa đều bị sốt, tôi là ngoại lệ duy nhất không sốt, không bệnh. Hơn nữa ngày nào cũng cùng các bác sĩ đang sốt tiến hành phẫu thuật. Người nhà tôi cũng bị sốt, tôi còn phải chăm sóc người nhà, tiếp xúc gần. Tôi cũng dựa vào Pháp Luân Đại Pháp mà vượt qua. Dạo ấy, tôi chỉ mỗi ngày đọc nhẩm thuộc thơ của Sư phụ trong cuốn Hồng Ngâm, bài xích những tư tưởng không tốt của bản thân, tôi đã khỏe mạnh vượt qua như thế đó”.
Người họ hàng nói: “Vậy sao?” Tôi nói: “Đúng! Chị tin em, thì chị cứ niệm đi”. Cô ấy nói: “Tôi tin! Cuộc phẫu thuật đó thuận lợi như thế nào thì không cần phải nói nữa, tôi cũng là người được thụ ích”. Sau đó, cô ấy không dùng thuốc giảm đau, một ca phẫu thuật phụ khoa lớn như vậy mà không tiêm thuốc giảm đau, thì không thể chịu đựng nổi. Tôi cũng hỏi: “Không tiêm thuốc giảm đau chị có chịu được không?” Cô ấy rất kiên định nói: “Không sao”. Vậy thì không sao rồi. Hôm sau khi đi buồng tôi hỏi: “Tối qua chị đau dữ lắm đúng không?” Cô ấy nói: “Không đau, thực sự không đau”. Chồng cô ấy cũng bảo: “Thực sự không đau”. Thông thường bệnh nhân dù có dùng thuốc giảm đau, vẫn luôn oán trách, phàn nàn thế này thế kia: ôi, cái thuốc giảm đau này cũng không tốt gì cả, đắt thế mà chẳng có tác dụng gì. Bác sĩ còn phải giải thích: tiêm giảm đau là để giảm đau, giảm đau chứ không phải là hoàn toàn không đau.
Xin kể tiếp một trải nghiệm của một bà lão, năm đó bà ấy đã ngoài 70 tuổi, vị trưởng khoa là người mổ chính, quá trình cũng rất thuận lợi. Sau phẫu thuật thì bà bị sốt, cứ hâm hấp ở khoảng 38 độ C. Ngày nào cũng sốt, sốt đến mức héo hon cả người. Con cái bà đều rất hiếu thảo, ánh mắt lo lắng của họ nhìn tôi khiến lòng tôi nhói đau, cảm thấy bản thân vô dụng, chính là như vậy.
Nhớ ngày đó là thứ Sáu, khi đi buồng kiểm tra, tôi đã ngồi xổm xuống, không màng đến việc áo blouse chạm đất, cũng chỉ có ngồi xổm xuống tôi mới gần được mặt bà. Tôi nắm lấy tay bà nói: “Dì ơi, sốt khó chịu lắm phải không”. Bà ấy nói: “Chẳng thiết ăn gì, khi nào thì mới được xuất viện đây?” Tôi nói: “Vết mổ của dì phục hồi rất tốt, mọi phương diện đều rất tốt, nhưng mà sốt thì không thể xuất viện được. Sốt thế này về nhà biết làm sao, truyền bao nhiêu thuốc tiêu viêm tốt như vậy mà cũng không giải quyết được vấn đề. Dì ơi, cháu nói với dì vài câu, dì có muốn nghe không?” Ánh mắt bà lão liền sáng lên, nói: “Cháu nói đi, cháu nói thử xem”.
Tôi nói: “Người nhà cháu đều luyện Pháp Luân Công, cháu đã được thụ ích rồi, nếu như cháu ở vào tình cảnh như dì, cháu thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ sẽ rất nhanh khỏi, dì thử xem sao, lại không tốn tiền. Dì nghe lời cháu đi, dì thử xem sao”. Bà lão nhìn tôi nói: “Cứ niệm là được hả, là mấy chữ nào vậy?” Tôi nói: “Dì không nhớ được, cháu viết ra một tờ giấy cho dì, viết chữ thật to, dì cứ nhìn theo mấy chữ này mà niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’”. Bà nói: “Chân-Thiện-Nhẫn hảo à”. Tôi nói: “Chân-Thiện-Nhẫn hảo, ai có thể nói Chân-Thiện-Nhẫn là không tốt chứ? Con người chẳng phải cần thiện lương sao? Chúng ta thiện lương như vậy, bản thân chúng ta chính là thiện lương mà. Chân là không nói dối, Chân là làm việc chân thật; còn Nhẫn là bao dung với người khác một chút, hòa ái với mọi người. Dì nói xem có tốt không?”
Dì đáp: “Ừ. Tốt!” Tôi tiếp tục nói: “Chân-Thiện-Nhẫn là tốt, tuyệt đối là tốt, cả thế giới đều đang nói Chân-Thiện-Nhẫn hảo, Pháp Luân Đại Pháp hảo. Đảng Cộng sản đều là lừa đảo, vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là giả, đó chẳng phải là để người dân nghĩ rằng Pháp Luân Đại Pháp không tốt sao, để nó tiện đàn áp mà”. Dì liên tục nói: “Được, được, dì niệm được”. Con cái của bà ấy đều ngơ ngác nhìn tôi, ánh mắt đầy hoài nghi, nói gì thế nhỉ? Mình nói nhỏ mà? Tôi bèn đứng dậy nói với con trai bà ấy: “Chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi, chỉ cần là tốt cho người già, thì cứ thử xem sao. Dù sao thì tôi cũng chỉ muốn tốt cho mọi người”. Cậu ấy nói: “Vâng”.
Qua cuối tuần rồi đến thứ Hai, tôi đi buồng kiểm tra, bà lão trông rất khỏe mạnh, liền đề nghị xuất viện. Bà ấy nói với tôi: “Cháu gái à, dì khỏi rồi, hết sốt rồi, hai ba ngày nay đều không sốt, cháu yên tâm nhé”.
Còn có một hôm ở cửa phòng khám, thấy một bệnh nhân đến làm kiểm tra, cô ấy quả thực là rất đáng thương, trong thời gian dịch bệnh tiêm vắc xin xong, liền mắc một căn bệnh rất hiếm gặp, tôi cũng không gọi tên được căn bệnh này. Tên bệnh trên phiếu hội chẩn quá phức tạp, tôi căn bản không nhớ nổi. Căn bệnh này dẫn đến bệnh nhân bị thiếu máu dai dẳng, phải dựa vào truyền máu để duy trì sự sống, còn phải dùng rất nhiều loại thuốc đắt tiền để duy trì. Mục đích cô ấy đến khoa tôi là để cầm máu, không thể để tử cung xuất huyết, vốn dĩ đã thiếu máu, tử cung lại xuất huyết, bệnh tình sẽ càng nặng hơn. Xử lý theo quy trình thông thường xong, tôi cho rằng các phương pháp của người thường không thể giải quyết được vấn đề căn bản của cô ấy dù chỉ một chút. Cảm thấy sinh mệnh này sẽ thoi thóp mà lụi tàn từng ngày, tôi liền động tâm, chần chừ không muốn đi, rồi ngồi xổm xuống bên cạnh cô ấy, nói với cô ấy: “Tôi nói với cô một chuyện”. Cô ấy nói: “Bác sĩ nói đi, bác sĩ tốt quá”.
Tôi nói: “Vâng, vì tôi luyện Pháp Luân Công, tôi cố gắng làm một người tốt. Hơn nữa, tôi biết mỗi người nếu có thể thành tâm thành ý niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ thì không cần luyện công, không cần giống như tôi phải luyện công, cũng có thể giải quyết được vấn đề căn bản, sẽ rất rất tốt, có lợi ích lớn nhất cho sinh mệnh của chúng ta”. Cô ấy nói: “Thật sao?” Tôi nói: “Thật! Cô không hiểu rõ, chính phủ tuyên truyền đều là làm giả, bịa đặt phỉ báng chúng tôi, chính là để đàn áp chúng tôi, bức hại chúng tôi, nên mới thêu dệt ra những lời dối trá đó. Vụ tự thiêu trên Thiên An Môn rõ ràng là giả.” Tôi bèn phân tích cho cô ấy thấy, từ góc độ y học của tôi, nhìn một cái là biết giả rồi, và giảng cho cô ấy chân tướng cơ bản. Trong quá trình giảng tôi cũng bị can nhiễu, chốc chốc lại có người đến hỏi đường, chốc chốc chồng cô ấy lại đến xem, tôi cũng không biết chồng cô ấy là người như thế nào, giữa chừng bị ngắt lời nhiều lần, tôi miễn cưỡng mới nói xong chân tướng. Dù thực sự cảm thấy giảng không được tốt lắm, nhưng tôi lại nhìn thấy ánh mắt khao khát muốn biết nhiều hơn của cô ấy. Tôi liền bảo: “Cô đợi chút, tôi cho cô tìm hiểu thêm, mang về nhà đọc kỹ nhé, ngàn vạn lần phải trân trọng”. Cô ấy nói: “Vâng”.
Nghe xong chân tướng, cô ấy liền phấn chấn hẳn lên. Nhìn ánh mắt cô ấy, tôi hiểu rằng phía con người này của tôi nói chưa thấu tỏ, thì mặt minh bạch của cô ấy đã minh bạch rồi. Ánh mắt vô cùng khao khát đó, là ánh mắt chờ đợi đón nhận chân tướng!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/1/491329.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/27/233431.html


