Báo cáo năm 2025: 4.803 học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ hoặc sách nhiễu vì đức tin
Bài viết của phóng viên Minh Huệ
[MINH HUỆ 10-01-2026] Ngày 24 tháng 4 năm 2025, ông Lưu Tường Triệu, ngoài 80 tuổi, ở thành phố Lữ Thuận, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt tại một khu chợ nông sản trong khi phát tài liệu thông tin về Pháp Luân Công. Ông bị giam trong phòng tối tại đồn công an và bị bắt ngồi trên nền xi măng lạnh buốt trong nhiều giờ. Ông run rẩy không kiểm soát được. Cảnh sát ép ông uống một loại thuốc không rõ chủng loại trước khi thả ông. Sức khỏe ông Lưu suy sụp dần sau khi về nhà, và ông qua đời vào ngày 4 tháng 6 năm 2025.
Sau khi trải qua 10,5 năm sau song sắt, bà Lận Phúc Hoa, 56 tuổi, cư dân thành phố Cao Bi Điếm, tỉnh Hà Bắc, tiếp tục bị sách nhiễu vào tháng 6 và tháng 8 năm 2025. Vì bà vẫn kiên định đức tin vào Pháp Luân Công, cảnh sát và cán bộ thôn địa phương tiếp cận chủ nhà của bà, đe dọa phạt tiền nếu ông ta tiếp tục cho bà Lận thuê nhà.
Ông Triệu Thường Hữu, ngoài 60 tuổi, ở thành phố An Dương, tỉnh Hà Nam, bị xuất huyết não vào tháng 5 năm 2024, và rơi vào tình trạng thực vật do liên tục bị cảnh sát sách nhiễu vì đức tin vào Pháp Luân Công. Bất chấp tình trạng của ông, ngày 2 tháng 12 năm 2025, cảnh sát đã đột nhập vào nhà ông Triệu và cầm tay ông để điểm chỉ vào một văn bản đã chuẩn bị sẵn nhằm ép ông từ bỏ Pháp Luân Công.
Trên đây chỉ là 3 ví dụ trong số 4.803 trường hợp học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ hoặc sách nhiễu mới được báo cáo trong năm 2025. Do sự kiểm duyệt thông tin nghiêm ngặt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), các phóng viên Minh Huệ gặp nhiều khó khăn trong việc thu thập và đưa tin về cuộc bức hại một cách kịp thời, nên một số trường hợp được báo cáo trên thực tế đã xảy ra trước năm 2025.
Trong số 4.803 trường hợp này có 2.348 vụ bắt giữ và 2.455 vụ sách nhiễu. Trong đó, 1.306 học viên bị lục soát nhà, 70 người bị đưa đến các trung tâm tẩy não, và 34 người buộc phải sống lưu lạc để tránh bị bức hại thêm.
Bên cạnh các trường hợp bắt giữ và sách nhiễu, 124 trường hợp tử vong do bức hại và 751 trường hợp bị kết án tù cũng đã được xác nhận trong năm 2025.
26 năm sau khi phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, ĐCSTQ vẫn không có dấu hiệu nới lỏng trong việc đàn áp những công dân tuân thủ pháp luật này. Mọi mặt trong cuộc sống của các học viên Pháp Luân Công đều bị ảnh hưởng, từ tìm kiếm việc làm, đối mặt với sự thù địch từ chính người thân trong gia đình bị lừa dối bởi tuyên truyền của ĐCSTQ, cho đến nguy cơ bị thu hoạch nội tạng trong khi bị giam giữ.
I. Tổng quan
A. Các trường hợp bức hại trên cả nước
Trung Quốc có 22 tỉnh, 4 thành phố trực thuộc trung ương (Bắc Kinh, Thiên Tân, Thượng Hải và Trùng Khánh), và 5 khu tự trị (Quảng Tây, Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây, Tân Cương và Ninh Hạ). Ngoại trừ Tây Tạng, tất cả 30 khu vực khác đều báo cáo về các trường hợp bắt giữ và sách nhiễu học viên Pháp Luân Công.
Đặc biệt, Hà Bắc, tỉnh giáp ranh Bắc Kinh, báo cáo nhiều trường hợp nhất, với tổng cộng 886 vụ (tính cả bắt giữ và sách nhiễu). Tình hình bức hại ở Sơn Đông và Liêu Ninh cũng rất nghiêm trọng, với lần lượt 652 và 512 trường hợp được báo cáo. 7 khu vực khác cũng ghi nhận số trường hợp ở mức 3 chữ số, từ 130 đến 456. 16 khu vực có tổng số trường hợp ở mức 2 chữ số, từ 10 đến 95. 4 khu vực còn lại ghi nhận số trường hợp ở mức 1 chữ số, từ 1 đến 5.
Ngày 10 tháng 5 năm 2025, cảnh sát đã càn quét tại thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, bắt giữ hơn 20 học viên. Nhà của các học viên đều bị lục soát, và sách Pháp Luân Công bị tịch thu. Cảnh sát cũng chiếm đoạt các tài sản giá trị khác, bao gồm kỷ vật gia truyền và quần áo hàng hiệu. Hầu hết các học viên bị thẩm vấn, chụp ảnh và cưỡng chế lấy dấu vân tay. Sau khi khám y tế, những người được coi là không đủ điều kiện sức khỏe để giam giữ được thả tại ngoại và bị giám sát chặt chẽ, số còn lại bị đưa đến trại tạm giam địa phương.
Được biết, cảnh sát đã theo dõi các học viên bị nhắm đến trong một thời gian dài trước khi tiến hành bắt giữ hàng loạt. Cảnh sát có thể cung cấp chi tiết về các hoạt động hàng ngày của học viên, bao gồm màu quần áo họ mặc vào một ngày cụ thể, họ đã đi đâu và vào lúc nào. Không viên chức nào xuất trình lệnh khám xét hoặc tiết lộ danh tính trong quá trình bắt giữ. Một số người còn dùng tên giả.
Dưới chỉ đạo của Công an tỉnh Liêu Ninh, từ ngày 2 đến ngày 3 tháng 6 năm 2025, cảnh sát ở thành phố Cẩm Châu, tỉnh Liêu Ninh, đã bắt giữ ít nhất 36 học viên Pháp Luân Công tại Cẩm Châu và các huyện trực thuộc. Cảnh sát sử dụng nhiều phương thức giám sát khác nhau, bao gồm gắn thiết bị theo dõi trên xe hơi riêng và xe đạp điện của học viên, bám đuôi để giám sát hoạt động hàng ngày của họ trước khi tiến hành bắt giữ. Hầu hết các học viên bị bắt tại nhà. Học viên lớn tuổi nhất đã 88 tuổi tại thời điểm bị bắt.
Đầu năm 2025, ở thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, chính quyền đã thành lập các lực lượng đặc nhiệm tại một số quận để bức hại Pháp Luân Công, trong đó quận Phong Nhuận được liệt kê là khu vực trọng điểm. Sau khi Mạnh Tường Ấn, nguyên Bí thư Đảng ủy kiêm Giám đốc Sở Công nghiệp và Công nghệ Thông tin thành phố Đường Sơn, nhậm chức Bí thư Đảng ủy quận Phong Nhuận vào ngày 8 tháng 9 năm 2025, ông ta đã tích cực thực hiện chính sách bức hại và ra lệnh cho cảnh sát địa phương theo dõi các học viên thường đến các khu chợ cộng đồng để nâng cao nhận thức về cuộc bức hại. Điều này dẫn đến vụ bắt giữ nhóm 6 học viên tại quận Phong Nhuận vào ngày 28 tháng 10 năm 2025.
Một số vụ bắt giữ nhóm đã diễn ra tại tỉnh Sơn Đông từ tháng 8 đến tháng 11 năm 2025, bao gồm hơn 10 học viên bị bắt hoặc sách nhiễu vào cuối tháng 8 tại thành phố Thọ Quang, gần 40 người bị bắt tại Tế Nam vào ngày 29 tháng 9, 8 người bị bắt tại thành phố Thanh Châu vào giữa tháng 10, và ít nhất 11 người bị bắt tại Mông Âm vào ngày 20 tháng 11.
Tại khu vực Tây Bắc Trung Quốc, ít nhất 32 học viên ở thành phố Ngân Xuyên, Khu tự trị dân tộc Hồi Ninh Hạ, đã bị bắt vào ngày 2 và 3 tháng 11 năm 2025. Cảnh sát đã cạy cửa nhà một số học viên hoặc lén lút đột nhập để bắt họ. Những học viên khác bị bắt ngay trên đường phố.
Ngoài các vụ bắt giữ hàng loạt và giám sát chặt chẽ, chính quyền còn tổ chức các lớp tẩy não nhắm vào học viên Pháp Luân Công. Sau khi tổ chức một lớp tẩy não vào tháng 6 và tháng 7 năm 2025, chính quyền thành phố Hoài Nam, tỉnh An Huy, đã tổ chức thêm một đợt nữa bắt đầu từ ngày 3 tháng 11 năm 2025. Đợt mới được tổ chức tại Khu Sinh thái Đông Hoa Di Lạc, một địa điểm có quan hệ đối tác lâu dài với chính quyền. Các “chuyên gia” do chính quyền tỉnh giới thiệu đã được thuê để “làm việc” với các học viên.
B. Các vụ bắt giữ và sách nhiễu diễn ra quanh năm, nhất là vào những ngày nhạy cảm chính trị
ĐCSTQ được biết đến với việc tăng cường sách nhiễu các học viên Pháp Luân Công trước các cuộc họp chính trị lớn, hoặc các ngày kỷ niệm liên quan đến Pháp Luân Công, nhằm đe dọa họ không được lợi dụng những sự kiện này làm cơ hội để nâng cao nhận thức về cuộc bức hại. Tết Cổ truyền năm 2025 vào tháng 1, các cuộc họp chính trị thường niên của ĐCSTQ vào tháng 3, và cuộc duyệt binh quy mô lớn vào tháng 9 cũng không phải là ngoại lệ.
1) Sách nhiễu trong dịp Tết Cổ truyền
Gia đình bà Viên Hồng Anh, ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, đến thành phố Cáp Nhĩ Tân trong cùng tỉnh vào kỳ nghỉ Tết Cổ truyền (ngày 29 tháng 1). Khi họ đang chờ chuyến tàu về nhà vào ngày 5 tháng 2, thì 2 cảnh sát đến yêu cầu kiểm tra hành lý của bà Viên, thẩm vấn bà và con gái, đồng thời lục soát nhà riêng của họ ở Tề Tề Cáp Nhĩ.
Tại Trùng Khánh, bà Lý Vân Huệ phát hiện mình bị theo dõi vào ngày 15 tháng 1 năm 2025, khi bà đi chợ mua một ít xúc xích cho dịp Tết Cổ truyền sắp tới (ngày 29 tháng 1 năm 2025). Bà tiếp tục bị theo dõi trong 2 ngày tiếp theo khi đi thăm gia đình. Một người theo dõi, cô Hồ Trung Hội, cho biết cô ta chỉ muốn kiếm tiền bằng công việc “giám sát” này. Sau đó, cảnh sát lắp đặt camera giám sát đối diện nhà của bà Lý, nơi bà ở cùng con gái, cô Triệu Lệ, cũng như cửa hàng may của cô Triệu.
2) Sách nhiễu trong kỳ họp “Lưỡng hội”
Trước thềm “Lưỡng hội”, các kỳ họp toàn thể thường niên của Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc và Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, diễn ra tại Bắc Kinh từ ngày 5 đến 11 tháng 3 năm 2025, các học viên ở Bắc Kinh và Thượng Hải đã bị theo dõi suốt ngày đêm trong nhiều tuần.
Tối ngày 14 tháng 2 năm 2025, một nhóm cảnh sát đã xuất hiện tại nhà anh Vương Vũ ở Bắc Kinh. Vì anh không ở nhà, cảnh sát nói chuyện với bà nội của anh, đã 93 tuổi, cũng là một học viên Pháp Luân Công sống cùng anh. Cảnh sát quay lại vào ngày 17 tháng 2, và nói chuyện với vợ chồng anh Vương.
Bà Tùng Bồi Hỷ ở Thượng Hải cho biết bà bị theo dõi suốt ngày đêm từ ngày 13 đến ngày 18 tháng 1 năm 2025. Chỉ vài tuần sau, cảnh sát địa phương nhận được một yêu cầu khác để giám sát bà từ ngày 5 đến ngày 14 tháng 2 năm 2025, trong thời gian Thế vận hội Mùa đông châu Á 2025 đang diễn ra tại thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang (cách Thượng Hải gần 2.400km). Chính quyền tiếp tục theo dõi bà ngay trước khi “Lưỡng hội” khai mạc vào ngày 5 tháng 3.
Bà Trương Vinh Quyên, quê ở huyện Trấn Nguyên, tỉnh Cam Túc, đã chuyển đến Bắc Kinh làm bảo mẫu gia đình vào đầu năm 2023, chỉ vài tháng sau khi mãn hạn tù 21 năm vì tu luyện Pháp Luân Công. Trong thời gian diễn ra “Lưỡng hội”, cảnh sát Trấn Nguyên đã vượt gần 800 dặm đến Bắc Kinh và phối hợp với cảnh sát địa phương để sách nhiễu chủ nhà của bà, một cụ ông ngoài 90 tuổi. Hậu quả là bà Trương bị mất việc và không chốn nương thân.
3) Các vụ bắt giữ và sách nhiễu trước cuộc diễu binh của ĐCSTQ
Trước thềm cuộc diễu binh của ĐCSTQ vào ngày 3 tháng 9 năm 2025, các học viên Pháp Luân Công trên khắp Trung Quốc phải đối mặt với các vụ bắt giữ và sách nhiễu gia tăng.
Cuối tháng 8 năm 2025, bà Đặng (chưa rõ tên) ở Bắc Kinh, 85 tuổi, phát hiện có 2 nhân viên an ninh đi theo mỗi khi bà ra ngoài. Bà nói với họ: “Chính quyền cộng sản có súng, có pháo, có quân đội. Sao các anh lại sợ một bà lão 85 tuổi như tôi chứ?” Các nhân viên an ninh im lặng.
Các học viên khác ở Bắc Kinh cũng cho hay họ bị cảnh sát sách nhiễu tại nhà và quay video. Một số cán bộ ủy ban dân phố đã cảnh báo các học viên không được đọc tin chưa qua kiểm duyệt trên mạng.
Bắt đầu từ ngày 26 tháng 8 năm 2025, cảnh sát và/hoặc cán bộ khu dân cư ở Thượng Hải bắt đầu giám sát một số học viên suốt ngày đêm. Họ nói rằng việc giám sát sẽ kéo dài 9 ngày, cho đến khi cuộc diễu binh kết thúc vào ngày 3 tháng 9. Cảnh sát thậm chí còn lo lắng khi người nhà của các học viên ra ngoài.
Tại thành phố Giai Mộc Tư, tỉnh Hắc Long Giang, cô Lý Huệ Huệ và bà của cô, bà Khâu Chí Vân, 82 tuổi, đã bị bắt vào ngày 6 tháng 8 năm 2026. Cảnh sát đã khám xét nơi ở chung của họ và tịch thu một số vật dụng cá nhân. Cô Lý nói với cảnh sát rằng cô không phải là kẻ thù của họ. Cảnh sát đáp lại: “Cô chính là kẻ thù.”
Ngoài ra, vào ngày 18 tháng 8 năm 2025, chín học viên ở huyện Tân, tỉnh Hắc Long Giang, đã bị giam giữ, bắt giữ, hoặc sách nhiễu. Ngày 28 tháng 8 năm 2025, khoảng 30 – 40 học viên ở thành phố Đức Huệ, tỉnh Cát Lâm, đã bị bắt giữ hoặc sách nhiễu.
Tại thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, các vụ bắt giữ vẫn tiếp diễn ngay cả sau cuộc duyệt binh, với 43 học viên bị bắt giữ trong tháng 8 và tháng 9 năm 2025. Theo những người trong cuộc, Công an tỉnh Liêu Ninh đã chỉ đạo chiến dịch này với sự tham gia của nhiều đơn vị và đồn công an trực thuộc. Cảnh sát mặc thường phục trong khi bắt giữ, và lục soát nhà của học viên mà không có lệnh khám.
Tại tỉnh Cam Túc, Công an Thành phố Kim Xương đã chỉ đạo các đồn công an trực thuộc thu thập dấu vân tay và mẫu máu của các học viên Pháp Luân Công địa phương trong khoảng thời gian từ cuối tháng 8 đến đầu tháng 9 năm 2025.
4) Các trường hợp sách nhiễu khác
Ngoài cuộc diễu binh, các học viên cũng bị nhắm mục tiêu gần các “ngày nhạy cảm” khác. Một cảnh sát ở thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh, đã nói với học viên khi bắt giữ cô trước ngày Quốc khánh (1/10) rằng họ cần bắt cô để đủ chỉ tiêu. Nhiều học viên bị giam giữ trong nhiều tuần sau khi bị bắt giữ.
Cũng có các trường hợp học viên ở Thượng Hải; Trùng Khánh; thành phố Thập Yển, tỉnh Hồ Bắc; và thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, bị bắt trước Hội nghị Trung ương 4 khóa 19 của ĐCSTQ được tổ chức từ ngày 20 đến 23 tháng 10 năm 2025.
C. Học viên ở mọi lứa tuổi và mọi tầng lớp xã hội bị nhắm mục tiêu
1.053 trong số 4.803 học viên bị nhắm mục tiêu có thông tin về độ tuổi đã được xác định. Trong nhóm này có 1 học viên ở độ tuổi thanh thiếu niên, 1 người ở độ tuổi 20, 3 người ở độ tuổi 30, 19 người ở độ tuổi 40, 82 người ở độ tuổi 50, 287 người ở độ tuổi 60, 416 người ở độ tuổi 70, 236 người ở độ tuổi 80, và 8 người ở độ tuổi 90.
Ông Lương Quý Dân, ngoài 40 tuổi, phó chủ tịch Tập đoàn Công nghệ Giao Thạch ở thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, bị bắt tại nơi làm việc vào ngày 20 tháng 10 năm 2025. Sau khi ông bị bắt, vợ ông Lương, một người nội trợ, phải chật vật để nuôi 2 con nhỏ.
Ông Hình Gia Thu, 50 tuổi, cùng vợ là bà Trương Tú Anh, 47 tuổi, cả hai đều là nông dân ở thành phố Hồ Lô Đảo, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 9 tháng 6 năm 2025, sau khi cảnh sát nghi ngờ họ làm hỏng bảng thông tin tuyên truyền phỉ báng Pháp Luân Công. Ông Lưu Nham, một học viên khác tình cờ đến thăm vợ chồng ông, cũng bị bắt sau khi trả lời “Có” khi cảnh sát hỏi liệu Pháp Luân Công có tốt không.
Bà Hàn Kiến Anh, 52 tuổi, bác sỹ tại thành phố Lạc Dương, tỉnh Hà Nam, bị bắt vào đầu tháng 9 năm 2025, và bị giam tại trại tạm giam địa phương kể từ đó.
Giáo viên trường dạy nghề anh Lương Kiếm Quân, 53 tuổi, và vợ là cô Tào Lệ Bình, 49 tuổi, ở thành phố Lạc Xương, tỉnh Quảng Đông, bị bắt vào giữa tháng 7 năm 2025. Đây không phải là lần đầu tiên vợ chồng anh bị nhắm mục tiêu vì đức tin của mình. Trước đây anh Lương từng bị bắt vào ngày 25 tháng 5 năm 2017, và bị kết án 5 năm tù vào ngày 7 tháng 11 năm 2018. Cô Tào từng bị bắt vào ngày 13 tháng 4 năm 2018 và bị đưa đến trung tâm tẩy não vì tìm cách cứu chồng mình. Hồi đó cô con gái 11 tuổi của họ bị đưa về quê của cô Tào ở huyện Nghi Chương, tỉnh Hồ Nam.
Khi gia đình bà Tiền Hữu Vân đến trại tạm giam địa phương để đón bà vào ngày 15 tháng 11 năm 2025, thời điểm bà được thả tự do theo dự kiến, họ bàng hoàng khi biết rằng bà đã bị chuyển sang một cơ sở giam giữ khác để truy tố. Bà Tiền, 60 tuổi, cựu nhân viên Phòng Lương thực quận Giang Hạ, thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, từng bị giam cầm vì đức tin với 3 án tù và 1 án lao động cưỡng bức, tổng cộng 10,5 năm.
Bà Lưu Cúc Hoa, 78 tuổi, nguyên Trưởng phòng Giảng dạy và Nghiên cứu của Tập đoàn Giáo dục Xích Bích ở quận Hoàng Châu, thành phố Hoàng Cương, tỉnh Hồ Bắc, bị bắt vào ngày 25 tháng 8 năm 2025. Bà bị tạm giam hình sự vào ngày hôm sau, và hiện đang đối mặt với cáo trạng. Trước lần bắt giữ mới nhất này, bà Lưu từng bị bắt ít nhất 7 lần. Bà từng chịu 2 án lao động cưỡng bức và 1 án tù, tổng cộng 9,5 năm. Bà cũng bị bức hại về tài chính khi bị đình chỉ lương hưu.
Ông Vương Truyền Văn, 89 tuổi, ở thành phố Tế Nam, tỉnh Sơn Đông, bị bắt tại nhà vào ngày 20 tháng 8 năm 2025. Cảnh sát đã nhắm tới ông Vương sau khi nhận được tin báo rằng vài ngày trước ông đã nói với mọi người trên xe buýt về Pháp Luân Công. Họ đã cho ông xem video giám sát trên xe buýt trong khi thẩm vấn tại đồn công an. Ông thừa nhận mình là người đàn ông trong video, nhưng từ chối trả lời câu hỏi của họ. Sau đó, trại tạm giam địa phương từ chối tiếp nhận ông do huyết áp quá cao. Ông Vương lại bị nhân viên viện kiểm sát địa phương sách nhiễu vào ngày 17 tháng 9 năm 2025. Hiện ông đang đối mặt với việc bị truy tố.
II. Chính sách bức hại toàn diện nhằm nhằm tiêu diệt đoàn thể tín ngưỡng
Sau khi Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo của chính quyền Cộng sản Trung Quốc, ra lệnh bức hại Pháp Luân Công vào năm 1999, ông ta đã huy động bộ máy chính quyền, bao gồm các cơ quan thực thi pháp luật, viện kiểm sát, tòa án, trại tạm giam, trường học và doanh nghiệp, để thực hiện chính sách tiêu diệt các học viên Pháp Luân Công: “Hủy hoại thân thể, bôi nhọ thanh danh và vắt kiệt tài chính”.
Giang đã thành lập một tổ chức ngoài vòng pháp luật, Phòng 610, để phối hợp với Ủy ban Chính trị Pháp luật (PLAC, cũng là một cơ quan ngoài tư pháp) vốn có từ trước để thi hành chính sách bức hại của ông ta. Cả hai cơ quan này đều được trao quyền vượt trên hệ thống tư pháp, và sử dụng các biện pháp quyết liệt để đảm bảo cuộc bức hại thâm nhập đến tất cả các cấp chính quyền.
Trong 26 năm qua, các học viên Pháp Luân Công phải đối mặt với đủ loại thủ đoạn bức hại, từ nhục mạ đến cầm tù dài hạn, thậm chí là giết hại. ĐCSTQ đã đẩy toàn xã hội chống lại đoàn thể Pháp Luân Công, kích động hận thù và phân biệt đối xử, khiến cuộc sống của họ gặp khó khăn trên mọi khía cạnh.
A. Các vụ bắt giữ trắng trợn
1) Sau 11,5 năm tù, người phụ nữ 73 tuổi lại bị bắt giữ
Chỉ 3 tháng sau khi bà Hạ Ức Lâm mãn hạn 4,5 năm tù vào ngày 22 tháng 12 năm 2024, người dân 73 tuổi của thành phố Thái Nguyên, tỉnh Sơn Tây này lại bị bắt vào ngày 19 tháng 3 năm 2025, sau khi cảnh sát nhìn thấy bản nghiêm chính thanh minh mà bà đăng trên Minh Huệ Net để vô hiệu hóa các cam kết từ bỏ Pháp Luân Công mà bà phải viết dưới áp lực trong những lần bị cầm tù trước đây. Bà bị đưa vào một trại tạm giam mặc dù huyết áp của bà tăng cao. Trước lần bức hại mới nhất này, bà Hạ từng thụ 3 án tù tổng cộng 11,5 năm.
2) Sau 8 năm bị giam giữ và mất ba người thân, người phụ nữ ở Ninh Hạ bị bắt giữ lần thứ 7 chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công
Bà Trương Lợi Phương, 65 tuổi, ở thành phố Cố Nguyên, Khu tự trị Hồi Ninh Hạ, đến thành phố Ngân Xuyên, thủ phủ của Ninh Hạ, để thăm con gái, nhưng đã bị bắt vào ngày 29 tháng 3 năm 2025. Đây là lần thứ 7 bà Trương bị bắt kể từ khi cuộc bức hại bắt đầu. Trước đó, bà từng bị giam trong trại lao động cưỡng bức 3 lần với tổng thời gian 5 năm, và 1 án tù 3 năm.
Không chỉ bà Trương, mà 3 chị gái và 1 cháu gái của bà cũng bị bức hại chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công. Chị cả của bà, bà Trương Dục Phương, bị tra tấn đến mức bị tàn tật trong trại lao động, và tới nay vẫn phải nằm liệt giường. Chồng bà Trương Dục Phương là ông Từ Diệu Trân đã qua đời do bức hại, con gái họ là cô Từ Yến, cũng bị kết án 3 năm tù. 2 chị gái còn lại của bà Trương Lợi Phương là bà Trương Thục Phương và bà Trương Lan Phương, cũng bị bức hại đến chết.
3) Bị bắt cùng nhau, người mẹ bị buộc phải uống thuốc huyết áp, con gái bị đuổi việc
Ngày 20 tháng 1 năm 2025, cảnh sát ở thành phố Mật Sơn, tỉnh Hắc Long Giang, bắt giữ bà Lưu Anh và con gái bà, cô Vương Tinh. Khi phát hiện bà Lưu bị huyết áp cao, cảnh sát đã ép bà uống nhiều loại thuốc khác nhau, và huyết áp của bà vẫn tiếp tục tăng. Sau này, bà Lưu mới biết lý do cảnh sát ráo riết bắt giữ bà là vì cấp trên của họ đe dọa từ chối mọi yêu cầu thanh toán công tác phí của họ nếu không bắt giữ được bà. Sau khi hai mẹ con bà được thả sau 10 ngày giam giữ, cô Vương bị sốc khi biết công ty của cô đã sa thải cô.
4) Đột kích nhà một cách thô bạo
Ngày 5 tháng 3 năm 2025, trong lúc cảnh sát tại thành phố Long Khẩu, tỉnh Sơn Đông, cố gắng đột kích vào nhà ông Y Hướng Dương, 76 tuổi, họ đã cho một thợ khóa tháo bỏ mắt thần trên cửa rồi luồn một thanh kim loại dài qua lỗ đó. Ông Y và vợ vô cùng sợ hãi, tưởng là một nhóm cướp đang xâm nhập vào nhà của họ. Sau một hồi giằng co ngắn ngủi, cảnh sát đã phá khóa và xông vào. Họ lục soát từng ngóc ngách trong nhà, kể cả bên trong tủ quần áo và ngăn kéo. Một số tài liệu thông tin Pháp Luân Công và 3 máy nghe nhạc của ông Y bị tịch thu. Vài tuần sau, ông Y bị kết án 5,5 năm tù.
5) Kế toán về hưu bị bắt vì đọc sách Pháp Luân Công
Chiều ngày 16 tháng 5 năm 2025, bà Quách Đan Hà, 79 tuổi, một kế toán viên về hưu ở thành phố Nhạc Dương, tỉnh Hồ Nam, đang cùng bà Trương Lan Huy đọc các bài giảng của Pháp Luân Công tại nhà của bà Trương, thì cảnh sát đột nhiên xông vào và bắt giữ bà. Họ cho biết một camera giám sát đã ghi lại cảnh bà phát tài liệu thông tin Pháp Luân Công. Đây là lần bắt giữ thứ 11 của bà Quách vì kiên định đức tin. Trước lần bắt giữ này, bà từng phải thụ án 3 năm 2 tháng tù giam, từ ngày 18 tháng 3 năm 2020 đến ngày 17 tháng 5 năm 2023. Tháng 6 năm 2020, trước khi bị kết án tù, bà bị đưa đến một bệnh viện tâm thần, và bị ép uống thuốc điều trị tâm thần mặc dù bà không hề bị bệnh. Bà bắt đầu có triệu chứng khó thở, mất ngủ, và thường xuyên ở trong trạng thái mê sảng.
6) Cụ bà 89 tuổi bị bắt khi đang đi chợ
Ngày 31 tháng 7 năm 2025, bà Vương Tố Thanh, một cư dân 89 tuổi ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, đã bị bắt khi đang mua hàng tạp hóa tại một khu chợ nông sản. Ban đầu, viên cảnh sát bắt bà đến đồn công an, sau đó đưa bà về nhà để lục soát. Họ đã thu giữ hơn 50 cuốn sách Pháp Luân Công, máy tính, 3 ổ ghi DVD, 6 máy in và 10.000 Nhân dân tệ tiền mặt của bà. Bà được thả ngay sau đó.
7) Cảnh sát Liêu Ninh che biển số xe bằng khẩu trang
Ngày 3 tháng 6 năm 2025, cảnh sát ở thành phố Bàn Cẩm, tỉnh Liêu Ninh, đã bắt giữ một số học viên Pháp Luân Công tại địa phương. Để che giấu danh tính, họ thậm chí còn che biển số xe tuần tra bằng khẩu trang.
Khi cảnh sát đến nhà ông Vương Kiện Toàn để bắt giữ, ông không ở nhà. Họ đã lục soát nhà ông và tịch thu sách Pháp Luân Công và các tài liệu thông tin của ông. Họ đã theo dõi vị trí của ông qua điện thoại di động và bắt ông tại nơi làm việc. Ông bị giam giữ trong 5 ngày.
8) Một phụ nữ bị ô tô đâm; cảnh sát giam giữ bà thay vì tài xế
Giữa tháng 7 năm 2025, bà Viên Xuân Ni, ở thành phố Ma Thành, tỉnh Hồ Bắc, đã bị một chiếc ô tô. Người tài xế trẻ tuổi, một nhân viên giao đồ ăn, đã cầu xin bà không báo cáo vụ tai nạn. Bà đã an ủi anh và nói với anh rằng bà tu luyện Pháp Luân Công và sẽ không đòi bồi thường từ anh. Tuy nhiên, cuộc trò chuyện của họ và việc bà đưa cho chàng trai trẻ một tờ tài liệu Pháp Luân Công đã bị camera giám sát ghi lại. Thay vì điều tra vụ tai nạn, cảnh sát lại bắt bà Viên và giam giữ bà trong 1 tuần.
9) Hai cư dân Trùng Khánh bị bắt khi đang đi khám bệnh
Ngày 21 tháng 7 năm 2025, 2 cư dân Trùng Khánh, ông Dương Định Sản, ngoài 60 tuổi, và ông Lý Xuân Nguyên, 77 tuổi, cùng đến Bệnh viện Y học Cổ truyền Quận Trường Thọ để thăm một người hàng xóm là bà Trần Hiểu Lệ, ngoài 60 tuổi, vì bà vừa bị đột quỵ. Ngay sau khi họ đến bệnh viện, cảnh sát đã xuất hiện và bắt giữ họ.
Chồng bà Trần yêu cầu cảnh sát thả ông Dương và ông Lý, nhưng cảnh sát đã ép con trai của bà Trần khai ra thông tin của họ.
Đến tối, cảnh sát đã lục soát nhà của ông Dương và ông Lý, rồi đưa họ đến một trại tạm giam địa phương.
10) Người phụ nữ ở Hà Bắc bị bắt sau 13 năm sống phiêu dạt
Ngày 16 tháng 7 năm 2025, bà Vương Chí Hân, 43 tuổi, ở thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc, đã bị bắt sau 13 năm sống phiêu dạt để tránh bị cảnh sát bắt. Hiện bà đang bị giam tại Trại tạm giam Số 1 Thành phố Đường Sơn, nhưng đến ngày 1 tháng 8, lệnh bắt giữ bà mới được phê chuẩn.
Khổ nạn của bà Vương bắt đầu vào ngày 12 tháng 5 năm 2010, khi cảnh sát nghi ngờ bà đã đăng lên mạng hướng dẫn nội bộ của chính quyền cộng sản về cuộc bức hại. Bà bị giam giữ trong 8 tháng, và được thả vào ngày 27 tháng 1 năm 2011. Sau đó, cảnh sát đã trình vụ án của bà lên viện kiểm sát. Để tránh bị kết án tù, bà đã phải sống xa nhà và bị đưa vào danh sách truy nã.
Khi không tìm được bà, cảnh sát đã thường xuyên sách nhiễu gia đình và bạn bè của bà. Họ cũng dán lệnh truy nã bà trong làng và phát thông báo treo thưởng cho ai báo cáo tung tích của bà qua loa phát thanh của làng.
B. Sức khỏe thể chất và/hoặc tính mạng gặp nguy hiểm
Ngày 25 tháng 10 năm 2025, bà Lý Xuân Hoa, một phụ nữ khuyết tật 61 tuổi ở thành phố Tề Tề Cáp Nhĩ, tỉnh Hắc Long Giang, bị bắt vì nộp đơn tố cáo những kẻ đã tra tấn bà vì đức tin vào Pháp Luân Công trong thời gian bà bị giam giữ vài tuần trước đó.
Khổ nạn của bà Lý bắt nguồn từ vụ bắt giữ vào ngày 21 tháng 8 năm 2025 vì viết thông tin về Pháp Luân Công tại các nơi công cộng. Bà bị cùm vào ghế sắt trong hơn 30 giờ. Việc ngồi lâu đã làm trầm trọng thêm chấn thương ở lưng dưới mà bà mắc phải nhiều năm trước trong một lần bị bắt khác. Trong khi thẩm vấn, cảnh sát đã dội nước lên đầu và vào quần áo bà, rồi thổi hơi lạnh vào mặt bà. Khi đưa bà đến trại tạm giam vào ngày hôm sau, cảnh sát nói với bác sỹ phụ trách khám sức khỏe cho phạm nhân mới: “Bà ta rất khỏe, không cần phải kiểm tra đâu”.
Ngày 29 tháng 8 năm 2025, cảnh sát ra lệnh cho 2 tù nhân, vốn cũng đang bị còng tay, lôi bà Lý lên xuống cầu thang để thẩm vấn thêm. Vì đau cổ tay do bị còng, họ đã giật mạnh bà Lý khi lên xuống, làm căng cơ vai trái và ngực của bà. Cơn đau ở xương sườn trái dữ dội đến mức bà không thể đứng vững, nên họ đã đặt bà ngồi xe lăn. Khi bác sỹ của trại tạm giam khám cho bà Lý, ông ta dùng một cái dùi chọc vào chân và lòng bàn chân của bà và thấy bà không còn cảm giác ở đó.
Trong 2 tuần tiếp theo, bà Lý phải nằm liệt giường. Cơn đau khiến bà mất ngủ hàng đêm. Bà cảm thấy chóng mặt, ù tai và mắt đỏ ngầu. Các cơ quan nội tạng của bà bị suy yếu, và bụng hóp lại. Bà không thể ăn uống được, cứ ăn vào là nôn ra hết. Chất nôn của bà có màu xanh đậm. Bà cảm thấy ngực nóng rát và rất khát nước. Bà thèm uống nước đá. Vì không thể tự đi lại, bà phải nhờ người khiêng vào nhà vệ sinh mỗi khi có nhu cầu.
Bà Lý được thả vào ngày 8 tháng 9 năm 2025, nhưng lại bị bắt giam trở lại vào ngày 25 tháng 10 năm 2025 vì đệ đơn kiện cảnh sát. Họ từ chối cho gia đình biết nơi giam giữ bà và đe dọa sẽ bỏ tù bà mà không cần xét xử.
Bà Vương Thục Hoa, 68 tuổi, nguyên là hiệu phó một trường trung học cơ sở ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 23 tháng 8 năm 2025 vì nói chuyện với mọi người về Pháp Luân Công. Khi bà bị đưa đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe vào ngày hôm sau, huyết áp tâm thu của bà lên tới 210 mmHg (mức bình thường là 120 hoặc thấp hơn). Tuy nhiên, cảnh sát yêu cầu bác sỹ ghi 194 mmHg trên kết quả khám của bà và lái xe đưa bà đến Trại tạm giam Số 1 Thành phố Thẩm Dương. Trên đường đến đó, một viên cảnh sát nhét một viên thuốc huyết áp vào miệng bà Vương, nhưng bà đã nhổ ra.
Sau khi trại tạm giam tiếp nhận bà Vương, lính canh cưỡng ép bà uống thuốc huyết áp. Bà cảm thấy buồn ngủ, suy giảm trí nhớ, mất ngủ nghiêm trọng và lo âu. Sáng ngày 6 tháng 9 năm 2025, bà Vương tuyệt thực để phản đối, và bị các tù nhân bức thực và đánh đập. Một tù nhân ngồi lên chân bà trong khi những người khác đấm và đá bà. Họ cũng đánh bà vào đầu bằng chai nước. Kết quả là trên đầu bà có nhiều cục u to như quả trứng, trải dài từ đỉnh đầu đến thái dương.
3) Người đàn ông ở Hà Bắc hai lần bị cảnh sát đánh đến bất tỉnh
Ngày 19 tháng 2 năm 2025, ông Mã Vĩnh Kiêu, một cư dân 42 tuổi ở thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, cảm thấy hơi khó chịu trong người nên đã đi ngủ sớm. Lúc 11 giờ đêm, khi đang ngủ say, ông cảm thấy có ai đó giật mạnh tay mình. Vì vẫn đang trong quá trình hồi phục sau chấn thương ở cánh tay trái, ông đã hét lên vì đau đớn. Hóa ra có hơn 20 cảnh sát vừa đột nhập vào nhà. Họ đẩy ông xuống đất, còng tay ông và đấm đá túi bụi cho đến khi ông mềm nhũn và không cử động được nữa.
Sau khi lục soát nhà và quẳng ông Mã vào xe tuần tra, cảnh sát lại đánh ông một lần nữa. Lúc đó, ông đã bất tỉnh. Khi tỉnh lại, ông thấy mình đang ở trong thang máy và mặt bị bịt kín. Cảnh sát lại tiếp tục đánh ông. Ông lại ngất đi. Sau khi tỉnh lại, ông thấy mình đang ở trong một phòng tra tấn, tay bị còng và chân bị xiềng. Trời lạnh, nhưng ông vẫn chỉ được mặc bộ đồ ngủ mỏng và không đi giày. Ông hoang mang và mất khả năng điều khiển chân tay. Ông bắt đầu nói nhảm và có các triệu chứng của một cơn co giật. Không cho ông được điều trị y tế, cảnh sát đưa ông Mã đến Trại tạm giam. Còng tay siết chặt đến mức cứa vào thịt, vết thương mưng mủ, chảy máu và dịch. Đến ngày 2 tháng 5 năm 2025, ông được tại ngoại.
4) Góa phụ tàn tật 73 tuổi bị cao huyết áp và tức ngực sau vụ bắt giữ thô bạo
Ngày 16 tháng 1 năm 2025, trong khi bà Tống Hội Lan, 73 tuổi, cư dân thành phố Giai Mộc Tư, tỉnh Hắc Long Giang, đang ngồi trên giường đọc sách thì hơn 10 cảnh sát xông vào nhà bà bằng chìa khóa vạn năng. Không ai trong số họ xuất trình giấy tờ tùy thân hoặc lệnh khám xét. Không cho phép người phụ nữ khuyết tật lắp chân giả, mặc áo khoác hoặc đi giày, cảnh sát đã kéo lê bà xuống cầu thang. Trong quá trình này, áo sơ mi và áo ngực của bà bị kéo lên để lộ ngực và lưng. Quần của bà cũng bị tụt xuống đến đùi.
Cảnh sát ném bà Tống vào xe mà không cho bà chỉnh lại quần áo. Do thời tiết lạnh giá, bà run rẩy liên tục, nhưng nữ cảnh sát trong xe từ chối giúp bà kéo áo xuống và quần lên. Khi đến đồn công an, bà yêu cầu được đi vệ sinh, nhưng cảnh sát cự tuyệt giúp bà, mặc dù bà không thể tự đi lại. Kết quả là bà làm ướt quần, nhưng cảnh sát vẫn làm ngơ.
Sau khi trại tạm giam địa phương từ chối nhận bà, cảnh sát đưa bà trở lại bệnh viện và tiêm cho bà một loại thuốc khác. Bà cảm thấy tức ngực và rất yếu. Bà được thả vào khoảng 7 giờ tối cùng ngày, cơ thể đầy vết bầm tím.
5) Cụ ông 89 tuổi ở Hắc Long Giang phải nhập viện sau vụ bắt giữ thô bạo
Cuối tháng 5 năm 2025, ông Trần Hồng Thụy, một cư dân 89 tuổi ở thành phố Mật Sơn, tỉnh Hắc Long Giang, bị lừa mở cửa cho cảnh sát vào. Mặc dù tuổi đã cao và không thể đi lại do bị thương ở xương cổ đùi trái, cảnh sát vẫn kéo lê ông ra xe cảnh sát, gây ra cơn đau nhói ở ngực và lưng ông. Sau khi được thả, ông Trần phải nhập viện và được phát hiện bị gãy xương cột sống.
6) U nang vùng chậu của cụ bà 79 tuổi tái phát
Bà Trì Phượng Anh, một cư dân 79 tuổi ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, bị bắt vào ngày 22 tháng 10 năm 2024. Cảnh sát đã 3 lần cố gắng giam giữ bà tại trại tạm giam, nhưng đều thất bại do sức khỏe của bà yếu. Ngày 26 tháng 12 năm 2024, viện kiểm sát địa phương truy tố bà Trì và chuyển vụ án của bà lên tòa án. Áp lực tinh thần từ việc bức hại khiến khối u nang vùng chậu của bà Trì tái phát. Chân của bà cũng bị sưng, và bà gặp khó khăn trong việc ăn uống hoặc đi vệ sinh. Bất chấp tình trạng của bà, cảnh sát không chỉ tiếp tục sách nhiễu bà, mà còn nhắm cả vào gia đình bà.

Bà Trì Phượng Anh đang được khám tại bệnh viện
7) Người phụ nữ Hắc Long Giang bị đột quỵ trong khi bị giam giữ và phải đối mặt với phiên tòa
Năm 2024, bà Phú Vân Bình, cư dân huyện Long Giang, tỉnh Hắc Long Giang, chuyển đến thành phố Thai Châu, tỉnh Chiết Giang, để làm việc. Ngày 7 tháng 4 năm 2025, bà bị bắt tại đó sau khi bị tố giác vì nói chuyện với một người nào đó về Pháp Luân Công. Để thu thập thêm “bằng chứng” chống lại bà, cảnh sát thẩm vấn tất cả các đồng nghiệp của bà Phú tại một khách sạn và yêu cầu cho biết liệu bà có nói gì về Pháp Luân Công với họ không.
Ngày 19 tháng 6, trại tạm giam địa phương gọi điện cho gia đình bà Phú, thông báo bà bị đột quỵ và đang được cấp cứu tại bệnh viện. Khi gia đình đến thăm, bà không thể cử động một bên cơ thể hoặc nói chuyện. Bà bị trói trên giường, và dường như vẫn tỉnh táo. Tòa án địa phương từ chối cho bà Phú tại ngoại, và đang tiến hành truy tố bà.
8) Người phụ nữ Liêu Ninh bị thẩm vấn bằng nhục hình
Chiều ngày 26 tháng 8 năm 2025, có người gõ cửa nhà bà Lý Trữ Thanh, tự xưng là người của ban quản lý tòa nhà. Bà Lý ra mở cửa, và có một nhóm cảnh sát xông vào. Bà Lý, 52 tuổi, ở thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, bị đưa tới đồn công an để thẩm vấn. Bởi bà từ chối tuân thủ, cảnh sát đã sử dụng mũ đen để trùm đầu bà và để lại bà ngồi trên ghế sắt qua đêm, không cho bà ngủ. Họ còn đặt ảnh nhà sáng lập Pháp Luân Công dưới chân bà và ra lệnh cho bà giẫm lên. Bà từ chối tuân thủ. Sau đó, cảnh sát cưỡng chế lấy mẫu máu của bà. Bà còn bị tiểu ra máu và nhiễm trùng đường tiết niệu.
9) Người đàn ông Hà Bắc bị bắt giữ và đánh đập, khiến răng lung lay
Ngày 8 tháng 7 năm 2025, ông Tịch Chiếu Quân, một giáo viên trung học ở thành phố Trương Gia Khẩu, tỉnh Hà Bắc, đã bị bắt trên đường đến huyện Thương Đô, Nội Mông. Ban đầu ông bị giam tại một nhà tạm giữ ở Thương Đô, đến ngày 24 tháng 7 lại bị chuyển đến Trại tạm giam Tập Ninh ở thành phố Ô Lan Sát Bố.
Trên đường đi, 3 cảnh sát liên tục tát vào mặt ông Tịch, khiến mặt ông bị sưng phù và chảy máu. Họ còn nhét đầu khóa dây an toàn vào miệng ông để cạy răng. Khi ông cố gắng né tránh, họ đã dùng khóa đâm vào mắt ông và dọa sẽ đưa ông vào bệnh viện tâm thần. 8 ngày sau, khi luật sư của ông Tịch đến thăm, mặt ông vẫn sưng và miệng vẫn tiếp tục chảy máu, ông bị lung lay vài chiếc răng và loét miệng.
C. Giám sát chặt chẽ
1) Một cư dân Thượng Hải bị theo dõi chặt chẽ trong 3 ngày
Sau khi thụ án 1 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công, bà Lý Hồng, một cư dân Thượng Hải, đã được trả tự do vào ngày 8 tháng 9 năm 2023, nhưng lại bị cảnh sát địa phương giám sát chặt chẽ.
Từ ngày 20-22 tháng 7 năm 2025, 2 người đã theo dõi và bám theo bà khắp nơi mỗi khi bà ra ngoài. Họ chụp ảnh bà và báo cáo hoạt động của bà cho ai đó. Bà đã cố gắng thuyết phục họ không tham gia vào cuộc bức hại, nhưng họ nói rằng họ được trả 300 Nhân dân tệ một ngày cho công việc này.
2) Camera hành trình của cặp vợ chồng ở Liêu Ninh bị cảnh sát theo dõi
Khoảng 10 giờ tối ngày 21 tháng 7 năm 2025, một cặp vợ chồng ở huyện Thanh Nguyên, tỉnh Liêu Ninh, đã bị bắt tại nhà. Cảnh sát đã lục soát nhà của họ và đưa ông Trần Quý Tồn đến Trại tạm giam Đại Sa Câu và vợ ông, bà Trần Kế Nga, đến Trại tạm giam Nam Câu.
Khi lục soát nhà, cảnh sát đã biết rõ cách bố trí trong nhà nên đi thẳng lên căn gác mái có bắc thang để lấy sách Pháp Luân Công của họ. Camera hành trình của vợ chồng họ cũng bị cảnh sát theo dõi. Họ nghi ngờ đã bị cảnh sát theo dõi các cuộc điện thoại và ghi hình bằng camera giám sát.
D. Bức hại tài chính và đóng băng tài sản
Ngoài việc bị bắt, giam giữ và tra tấn, các học viên Pháp Luân Công còn phải đối mặt với sự bức hại tài chính. Bên cạnh các vụ lục soát nhà, tịch thu tài sản cá nhân và phạt tiền thường thấy, một số học viên còn bị đình chỉ lương, lương hưu, trợ cấp hoặc tiền thưởng. Một số báo cáo cho biết tài khoản ngân hàng hoặc các tài sản cá nhân khác, chẳng hạn như bất động sản, đều bị đóng băng. Một số bị giáng chức hoặc bị sa thải khỏi nơi làm việc, hoặc bị xóa sạch thâm niên công tác. Một số chủ doanh nghiệp nhỏ phải đối mặt với nguy cơ bị thu hồi giấy phép kinh doanh hoặc không thể gia hạn hợp đồng thuê.
1) Đình chỉ lương hưu
Ngày 22 tháng 7 năm 2025, bà Triệu Yến, 79 tuổi, nhân viên bệnh viện đã nghỉ hưu ở thành phố Toại Ninh, tỉnh Tứ Xuyên, nhận được cuộc gọi từ phòng nhân sự tại nơi làm việc cũ của mình, Bệnh viện Số 3 Thành phố Toại Ninh. Người gọi cho biết Phòng Bảo hiểm Xã hội Quận Thuyền Sơn đã thông báo với bệnh viện rằng bà không được phép nhận lương hưu trong suốt 6 tháng giam cầm và bà cần phải hoàn trả số tiền đó, đồng thời còn bổ sung rằng sau khi mãn hạn tù, bà Triệu chỉ được nhận 40% so với mức lương hưu trước đây. Vì bà Triệu từ chối hoàn trả số tiền, phòng an sinh xã hội đã đình chỉ lương hưu của bà vào tháng 8 năm 2025.
Bị cắt lương hưu từ đầu năm 2020 sau khi thụ án 6 năm tù, ông Vương Hành Khai, 76 tuổi, cựu giáo viên trường nghề ở Trùng Khánh, lại chịu thêm cú sốc nữa khi một nhóm cảnh sát đột nhập vào nhà ông vào ngày 5 tháng 11 năm 2025 và tịch thu toàn bộ số tiền tiết kiệm duy nhất của ông, chỉ hơn 4.000 nhân dân tệ tiền mặt.
Tại thành phố Doanh Khẩu, tỉnh Liêu Ninh, bà Chu Thụy Mẫn, một giáo viên tiểu học về hưu 83 tuổi, bị đình chỉ lương hưu từ tháng 10 năm 2014. Trước khi bị đình chỉ, bà nhận được 4.700 Nhân dân tệ mỗi tháng, nên số tiền bị tổn thất là hơn 600.000 Nhân dân tệ, chưa kể khoản tăng lương hưu hàng năm theo chi phí sinh hoạt.
Bà Lâm Khuê Thần, 64 tuổi, nhân viên đã nghỉ hưu của Viện Canh tác thuộc Viện Khoa học Nông nghiệp tỉnh Phúc Kiến, đã không nhận được bất kỳ khoản lương hưu nào kể từ khi mãn hạn 4 năm tù vào tháng 7 năm 2024. Bà bị yêu cầu hoàn trả hơn 180.000 nhân dân tệ tiền lương hưu được trợ cấp cho bà trong thời gian ở tù. Trung tâm an sinh xã hội cũng thông báo với bà Lâm rằng bà sẽ không còn đủ điều kiện nhận khoản trợ cấp gần 7.000 nhân dân tệ hàng tháng ngay cả sau khi bà trả hết “nợ lương hưu” và thay vào đó bà sẽ chỉ nhận được khoản trợ cấp 2.100 nhân dân tệ hàng tháng.
Bà Vũ Tú Lan, một kỹ sư môi trường đã nghỉ hưu ở độ tuổi 80, đã không nhận được bất cứ đồng lương hưu nào kể từ tháng 4 năm 2016. Không có nguồn thu nhập nào khác, bà không có tiền để sửa cửa sổ hay lò sưởi bị hỏng, hay bồn rửa và ban công bị rò rỉ. Nhà bà lạnh cóng vào mùa đông. Hiện bà kiếm sống qua ngày bằng cách thu gom và bán lại phế liệu tái chế từ các thùng rác.
2) Đơn xin trợ cấp thu nhập thấp bị từ chối
Sau khi bà Trương Linh Cách, 57 tuổi ở thành phố Trường Sa, tỉnh Hồ Nam, mãn hạn 4 năm tù vào tháng 11 năm 2024 vì tu luyện Pháp Luân Công, bà vô cùng đau khổ khi biết số tiền tiết kiệm 15.000 Nhân dân tệ mà bà vất vả lắm mới kiếm được, đã bị ngân hàng phong tỏa cho việc chi trả tiền phạt theo lệnh của tòa án. Không có khả năng chi trả tiền thuê, bà bị đuổi khỏi khu nhà giá rẻ. Bà Trương nộp đơn xin trợ cấp thu nhập thấp thông qua ủy ban khu dân cư, nhưng lại bị yêu cầu viết một cam kết “tuân thủ pháp luật và là một công dân tuân thủ pháp luật” (nghĩa là không tu luyện Pháp Luân Công). Bà lập luận rằng mình luôn tuân thủ pháp luật và nói rằng chế độ cộng sản đang bức hại bà chỉ vì đức tin vào Pháp Luân Công. Vì bà từ chối viết cam kết, đơn xin trợ cấp của bà đã bị từ chối.
Trong khi đó, chính quyền theo dõi bà Trương bất cứ nơi nào bà đến. Khi bà chuyển đến sống cùng mẹ mình, xe cảnh sát đỗ bên ngoài cả ngày lẫn đêm. Thỉnh thoảng, cảnh sát còn chiếu đèn sáng vào nhà lúc nửa đêm.
3) Các vật phẩm giá trị bị tịch thu trong các cuộc đột kích nhà
Khoảng 11 giờ đêm ngày 19 tháng 2 năm 2025, hơn 20 cảnh sát xuất hiện tại nhà của bà Đỗ Lệ Khôn ở thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc. Họ đột kích với sự giúp đỡ của một thợ khóa. Cảnh sát chất đầy xe tuần tra của họ bằng các vật phẩm bị tịch thu từ nhà bà Đỗ, bao gồm 1 máy tính, 1 máy in, 2 hòm tiền mặt, 1 hộp trang sức, và 1 chứng chỉ tiền gửi trị giá 230.000 Nhân dân tệ. Họ cũng tịch thu 2 xe ô tô, và quay lại vào ngày 21 tháng 2 để lấy đi 1 xe đạp.
4) Tiền thưởng của giáo viên âm nhạc bị giữ lại
Ngày 6 tháng 1 năm 2025, cô Hà Diễm, một giáo viên âm nhạc ở thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, nhận được cảnh báo từ ban lãnh đạo nhà trường rằng cô có thể không được nhận tiền thưởng trong quý cuối của năm 2024, vì cô tu luyện Pháp Luân Công, cũng như nộp đơn khiếu nại cảnh sát vì đã bắt giữ và đột kích nhà cô vào tháng 3 năm 2023. Cô từ chối rút đơn khiếu nại, bất chấp áp lực từ cảnh sát, ban lãnh đạo nhà trường và Phòng Giáo dục quận Đông Tây Hồ. Để trả đũa, nhà trường giữ lại khoản tiền thưởng 20.000 Nhân dân tệ hàng quý của cô vào ngày trả lương, ngày 9 tháng 1 năm 2025, và sau đó, họ giữ lại khoản tăng lương theo lịch trình của cô vào ngày 12 tháng 6 năm 2025.
5) Giáo viên không được phép giảng dạy
Cũng tại tỉnh Hồ Bắc, 3 học viên đang công tác tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hồ Bắc, bao gồm ông Lý Mẫn Tài, ông Trịnh Song Hoa và bà Yến Cầm, không được phép lên lớp giảng dạy kể từ học kỳ mùa xuân vào đầu năm 2025.
6) Tài khoản ngân hàng bị đóng băng
Ngày 22 tháng 1 năm 2025, khi bà Đàm Quang Minh, một cư dân 71 tuổi ở thành phố Hán Trung, tỉnh Thiểm Tây, trở về nhà sau khi mãn hạn 6 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công, thì phát hiện tài khoản ngân hàng của bà vẫn bị tòa án phong tỏa. Hoa màu bà thu hoạch trước khi bị bắt vào tháng 1 năm 2019 đã bị mốc và dầu hạt cải bà chiết xuất đã bị ôi thiu từ lâu. Bà hiện đang phải vật lộn để kiếm sống.
E. Bức hại lan sang các thành viên trong gia đình
Với chính sách bức hại toàn diện, thành viên trong gia đình của các học viên cũng phải chịu chung áp lực, và đôi khi chính họ cũng trở thành mục tiêu.
1) Người mẹ 86 qua đời vì quá đau buồn sau khi con gái bị bắt giữ vì đức tin
Ngày 24 tháng 6 năm 2025, bà Đoàn Hiểu Vinh, một giáo viên 61 tuổi về hưu ở thành phố Đại Khánh, tỉnh Hắc Long Giang, đưa người mẹ 86 tuổi, cụ bà Đinh Thúy Anh, ra ngoài đi dạo quanh sân của khu chung cư. Khi mẹ đang ở sân tắm nắng, bà Đoàn đã rời đi một lúc để mua tạp hóa, nhưng lại bị cảnh sát bắt giữ. Họ phớt lờ khẩn cầu của bà cần quay lại và đưa mẹ về nhà. Bà phải gọi cho con gái đến giúp đón mẹ. Bà cụ Đinh vô cùng đau buồn về vụ bắt giữ của con gái, khiến bà đổ bệnh và qua đời vào cuối tháng 9. Bà Đoàn sau đó bị kết án 7 năm tù cùng 60.000 Nhân dân tệ tiền phạt.
2) Người chăm sóc duy nhất cho chồng và con gái khuyết tật bị giam giữ
Bà Triệu Thái Hà, 73 tuổi, đã bị cảnh sát tiếp cận và khám xét hành lý trong khi bà và em gái đang chờ lên tàu tại ga xe lửa thành phố Cáp Nhĩ Tân. Khi phát hiện ra những tờ tiền giấy có in thông tin về Pháp Luân Công, cảnh sát đã bắt giữ hai chị em và đưa họ đến một đồn cảnh sát. Cảnh sát cũng lục soát nhà của cả hai chị em và thu giữ sách Pháp Luân Công, tài liệu thông tin và chân dung của nhà sáng lập Pháp Luân Công.
Chồng của bà Triệu bị thoát vị đĩa đệm thắt lưng, bệnh gút và nhiễm ký sinh trùng não; ông hầu như nằm liệt giường và không thể tự chăm sóc bản thân. Con gái của hai ông bà bị bệnh tâm thần và cần được trông nom mọi lúc. Vì bà Triệu bị giam giữ, hai cha con họ hiện đang rơi vào cảnh khốn khó.
3) Mẹ già 80 tuổi bị bắt giữ, người con trai thiểu năng trí tuệ hoảng sợ
Để tránh bị bức hại vì tu luyện Pháp Luân Công, bà Tô Trường Cầm, 80 tuổi ở thành phố Khai Nguyên, tỉnh Liêu Ninh, đã buộc phải sống xa nhà cùng với con trai thiểu năng trí tuệ từ năm 2023. Ngày 4 tháng 9 năm 2025, bà Tô bị cảnh sát Khai Nguyên bắt giữ tại nơi thuê trọ ở thành phố Thẩm Dương trong cùng tỉnh. Con trai bà hiện đang ở cùng chị dâu; anh quá sợ hãi trước vụ bắt giữ của bà Tô đến nỗi bỏ ăn và thường xuyên ra ngoài tìm bà.
4) Mẹ buộc phải lẩn trốn; cảnh sát bắt con gái thay thế
Khi cảnh sát ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, cố gắng bắt giữ bà Triệu Hi Hoa vào ngày 23 tháng 12 năm 2024, con gái bà, cô Tuyên Chiêu Tinh, đứng chắn trước cửa và không cho cảnh sát vào. Sau đó, cảnh sát buộc chồng bà Triệu, người đã bị giam giữ tại đồn công an trong 6 giờ, phải nói chuyện với con gái qua điện thoại. Cô vẫn không lùi bước, ngay cả sau khi một cảnh sát chĩa súng vào trán cô. Cảnh sát rời đi, nhưng rồi bắt giữ cô Tuyên tại nơi làm việc của cô, và giam cô với lý do cô “cản trở việc thực thi pháp luật”. Bà Triệu lại thoát khỏi cuộc bắt giữ, và buộc phải sống phiêu bạt.
5) Mẹ và con gái bị bắt khi đang đi nghỉ mát
Trong 26 năm qua, bà Lâm Kim Lệ, 48 tuổi, ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, tỉnh Hắc Long Giang, đã liên tục bị bức hại vì lý do tu luyện Pháp Luân Công. Bà bị bắt vào năm 2019 khi đang đưa con gái 15 tuổi đến trường và bị kết án bốn năm tù. Trong thời gian bà bị giam, chồng bà đã phải chật vật vừa làm công việc toàn thời gian vừa chăm sóc con gái. Cô bé thường khóc vì nhớ mẹ.
Tháng 8 năm 2025, bà Lâm đưa con gái đến thành phố Dương Châu, tỉnh Giang Tô để nghỉ mát. Vì bà mang theo điện thoại di động thường dùng để gửi tin nhắn về Pháp Luân Công, mà bị cảnh sát Dương Châu đã theo dõi và bắt giữ tại Dương Châu vào ngày 10 tháng 8. Họ cũng đến Cáp Nhĩ Tân để khám xét nhà của bà. Con gái bà được thả sau bốn ngày. Bà vẫn bị giam giữ ở Dương Châu và bị tẩy não.
6) Người ông bị hạ độc trong tù và bị từ chối bảo lãnh, cháu gái bị đuổi học vì kể cho bạn cùng phòng nghe về hoàn cảnh của ông mình
Cô Hầu Thiên Nhiên, một nữ sinh nội trú 17 tuổi ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, đã kể cho bạn cùng phòng nghe về việc ông của em bị cưỡng ép uống thuốc trị huyết áp trong khi đang chấp hành bản án 7,5 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công. Sau khi một người bạn cùng phòng kể lại câu chuyện cho giáo viên chủ nhiệm, giáo viên này giả vờ quan tâm muốn tìm hiểu thêm về Pháp Luân Công và hỏi cô bé có sách Pháp Luân Công nào không. Cô bé đã gửi cho giáo viên bản điện tử của cuốn “Chuyển Pháp Luân”, cuốn sách chính của Pháp Luân Công, cùng với một số hình ảnh của ông cô trong tù. Hai ngày sau, ngày 18 tháng 9 năm 2025, cô bé bị gọi lên văn phòng phó hiệu trưởng và bị yêu cầu “tự nguyện” thôi học. Em bị 4 giáo viên áp giải về nhà.
F. Bị xã hội và người thân xa lánh
Sau 26 năm bức hại, những tuyên truyền phỉ báng Pháp Luân Công đã len lỏi vào mọi ngóc ngách của xã hội Trung Quốc, và sự thù hận, oán giận đã khắc sâu trong tâm trí người dân. Trong khi gia đình của một số học viên vẫn ủng hộ họ kiên định đức tin, thì chính con cái của một số học viên khác lại quay lưng với họ.
1) Người phụ nữ ở Thượng Hải bị buộc phải ly hôn và bị con gái xa lánh
Sau khi phải thụ 2 án tù với tổng thời gian lên tới 7 năm và lương hưu bị đình chỉ, bà Từ Ni Hà, một cư dân 68 tuổi ở Thượng Hải lại bị bắt vào ngày 13 tháng 5 năm 2025 chỉ vì bà tu luyện Pháp Luân Công. Kể từ khi cuộc bức hại bắt đầu, bà Từ đã lần lượt bị kết án 4 năm và 3 năm tù vào năm 2006 và 2018. Khi không bị giam giữ, cảnh sát thường xuyên sách nhiễu và đôi khi theo dõi bà suốt ngày đêm.
Sợ hãi trước bức hại, chồng bà Từ đã ly hôn bà ngay sau khi bà bị sách nhiễu và lục soát nhà trong tháng 4 năm 2015. Con gái bà Từ cũng có thái độ không tốt với bà. Sau khi bà chuyển đi, cảnh sát vẫn sách nhiễu bà, và bắt bà phải chuyển chỗ vài lần. Ngay cả chủ căn hộ mà cha bà thuê năm 2014 cũng không cho ông thuê nữa do áp lực từ ủy ban dân cư.
2) Bị tuyên truyền thù hận Pháp Luân Công đánh lừa, con trai đưa mẹ vào viện dưỡng lão sau 7 năm cầm tù và đe dọa ngừng chu cấp chi phí
Bị ảnh hưởng bởi những tuyên truyền thù hận Pháp Luân Công của chính quyền cộng sản, các con của bà Phạm Thục Phân đã phản đối mạnh mẽ việc bà tu luyện Pháp Luân Công. Con dâu bà dọa sẽ ly hôn với con trai bà, con trai bà bóp cổ bà, và tất cả họ đều đổ lỗi cho bà đã làm xấu mặt họ. Họ thường gọi bà là “tù nhân chính trị già” và đánh đập bà. Sau khi bà Phạm được thả vào tháng 9 năm 2024 sau khi mãn hạn 7 năm tù, các con bà đã đưa bà vào một viện dưỡng lão và dặn dò chủ viện dưỡng lão phải ngăn cản bà Phạm gặp gỡ các học viên Pháp Luân Công khác. Họ dọa ngừng trả chi phí cho bà nếu bà tiếp tục tu luyện Pháp Luân Công.
3) Người mẹ 78 tuổi bị hai con trai giam lỏng
Trong một trường hợp khác, vào khoảng tháng 10 năm 2024, một người mẹ góa chồng 78 tuổi ở thành phố Nhũ Sơn, tỉnh Sơn Đông, bị 2 con trai giam giữ ở một địa điểm bí mật và cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Các con trai của bà Tuần Bồi Anh làm như vậy vì lo sợ việc bà tu luyện Pháp Luân Công sẽ ảnh hưởng đến việc con trai của một trong số họ xin vào học viện cảnh sát. Họ cũng hủy cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Công, của bà Tuần.
4) Cuộc bức hại Pháp Luân Công khiến con cái của cụ bà 90 tuổi quay lưng lại với bà, bỏ mặc bà trong bệnh viện tâm thần dù bà không bị bệnh
Bà Từ Đức Ngọc, cư dân 90 tuổi của thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, đã bị chính các con của mình đưa vào bệnh viện tâm thần vào tháng 6 năm 2025, chỉ vì họ sợ bị liên lụy do đức tin của bà vào Pháp Luân Công. Đặc biệt, con trai bà đã mất việc ít nhất 2 lần sau khi bà từ chối từ bỏ đức tin. Bệnh viện Nhân dân Số 3 thành phố Giang Du đã nhốt bà Từ cùng phòng với 3 bệnh nhân nam, trong phòng chỉ có 1 nhà vệ sinh. Các bệnh nhân nam ăn phân của chính họ sau khi đi vệ sinh. 2 trong số họ sau đó đã chết và 2 bệnh nhân mới được đưa vào. Bệnh viện từ chối cho bà Từ xuất viện trừ khi con trai bà cho phép. Họ thậm chí còn phớt lờ yêu cầu thả người của ủy ban đường phố và đồn công an địa phương.
Các báo cáo liên quan:
Báo cáo tháng 7 & 8 năm 2025: 937 học viên Pháp Luân Công bị bắt giữ, sách nhiễu vì đức tin
Báo cáo nửa đầu năm 2025: 2.003 học viên Pháp Luân Công bị bắt hoặc sách nhiễu vì kiên định đức tin
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/10/504947.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/12/232277.html




