Thoát khỏi nỗi thống khổ vì tình
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 19-09-2025] Năm nay tôi 73 tuổi và bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1996. Cách đây tám năm, tôi biết chuyện chồng mình ngoại tình. Ông ấy không muốn ly hôn, nhưng vẫn phải tiếp xúc với người phụ nữ kia vì cô ấy làm việc tại công ty của ông. Sau này tôi cũng tham gia vào công việc của công ty nên ngày nào cũng chạm mặt cô ấy. Chồng tôi khẳng định rằng đó chỉ là mối quan hệ công việc bình thường.
Là người tu luyện, tôi biết mình phải buông bỏ chấp trước vào chồng. Ban đầu, tôi liên tục bị vướng vào cái tình này dù ngày nào tôi cũng học Pháp. Tôi bị giằng xé bởi tâm tật đố, oán hận và bất bình. Mặc dù tôi đã nhiều lần cố gắng buông bỏ những cảm xúc này, nhưng chúng vẫn quay trở lại, tôi đã phải vật lộn khổ sở trong mớ hỗn độn đó.
Thông qua việc học Pháp nhiều và đọc bài chia sẻ của các đồng tu có trải nghiệm tương tự trên Minh Huệ Net, dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, cuối cùng tôi đã ngộ ra các Pháp lý. Tôi đã giải thoát bản thân khỏi những dằn vặt về chuyện tình cảm và cảm thấy bình yên trong tâm. Tôi muốn chia sẻ chặng đường tu luyện dài này của mình, hy vọng hữu ích với các đồng tu có thể đang gặp rắc rối vì vấn đề tình cảm.
Tôi lớn lên trong một gia đình truyền thống. Mẹ và dì tôi đều là những Phật tử sùng đạo. Chị em tôi được dạy phải sống trung thực và thiện lương, phụ nữ phải có đức hạnh và cần cù thì gia đình mới hòa thuận. Khi kết hôn, tôi đã giữ mình theo tiêu chuẩn này. Tôi dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi để quán xuyến gia đình nhỏ và dồn hết tình yêu thương cho chồng con. Cuộc sống của tôi đắm chìm trong tình và cảm xúc.
Khi còn trẻ, chồng tôi ốm yếu, thường xuyên bị sốt và cảm lạnh, ông ấy thường cảm thấy kiệt sức mỗi khi đi làm về. Tôi không yêu cầu ông ấy làm thêm bất cứ việc gì. Tôi chăm sóc ông ấy và nuôi dạy con gái. Ông ấy được nuông chiều quá và trở nên vô tâm, mọi việc đều dựa dẫm vào người khác.
Dù vóc dáng nhỏ bé nhưng tôi làm việc rất chăm chỉ vì luôn muốn được khen ngợi. Trong công việc, tôi được điều chuyển từ làm việc ở xưởng lên làm văn phòng, cuối cùng trở thành quản lý cấp trung.
Phát hiện chồng ngoại tình
Tôi đối đãi với bố mẹ chồng còn tốt hơn bố mẹ đẻ. Chủ nhật nào tôi cũng đến thăm và mua đồ ăn cho ông bà. Bố mẹ chồng, chị chồng và gia đình em chồng đều đến nhà tôi vào các dịp lễ tết, tôi cũng chuẩn bị những bữa ăn ngon để mời họ. Những năm cuối đời, bố mẹ chồng chuyển đến sống cùng chúng tôi, một tay tôi chăm sóc bố chồng, khi đó đã 93 tuổi và bị đau tim. Mẹ chồng tôi 85 tuổi, bị liệt do đột quỵ và không thể tự chăm sóc bản thân. Sau khi sức khỏe của bố chồng tôi cải thiện, ông chuyển ra khỏi nhà chúng tôi, khi đó ông đã 98 tuổi. Sức khỏe của mẹ chồng tôi cũng đã tốt hơn; bà có thể đi lại chậm rãi và tự chăm sóc bản thân.
Ông bà ghi nhận sự vất vả và hy sinh của tôi trong suốt những năm qua và rất cảm kích những nỗ lực của tôi. Mẹ chồng nhất quyết muốn đưa cho tôi 60.000 nhân dân tệ, nhưng tôi lịch sự từ chối và nói rằng đó là bổn phận của tôi. Chồng tôi sống một cuộc sống hạnh phúc, tận hưởng sự ấm áp của gia đình. Ông thường nói rằng cả gia đình ông mang ơn tôi.
Sau khi bố mẹ chồng chuyển đi, tôi nhận thấy chồng mình có hành động lạ. Ông ấy dường như lúc nào cũng bận rộn với công việc, vào các dịp lễ cũng không nghỉ ngày nào, hơn nữa còn thường xuyên về muộn. Ông ấy hiếm khi nói chuyện với tôi. Rồi một ngày nọ, tôi phát hiện ra ông ấy ngoại tình với một nữ nhân viên kỹ thuật tại nhà máy. Mọi người trong cơ quan ông ấy đều biết chuyện này.
Tôi đã khóc khi nghe tin này. Tôi không thể tập trung khi đọc Pháp. Khi luyện công, trước mắt tôi chỉ toàn hiện lên cảnh chồng mình và người phụ nữ đó ở bên nhau. Tôi hận bản thân mình sao quá ngốc nghếch. Tôi tưởng mình là một người vợ, người mẹ tốt, nhưng thực tế tôi chỉ là một kẻ ngốc. Tôi đã chăm sóc ông ấy và bố mẹ ông ấy. Tôi oán thán về sự bất công này: “Tôi đã làm việc vất vả bao năm qua: tôi lo toan việc nhà, nuôi dạy con gái và chăm sóc bố mẹ ông ấy, để rồi bị ông ấy phản bội và làm tổn thương. Sao chuyện này có thể xảy ra chứ?” Tôi quên mất mình là người tu luyện và dành cả ngày để oán hận ông ấy.
Tôi kể cho chị gái (cũng là một học viên) nghe chuyện đã xảy ra. Chị gái tôi rất sốc và nói rằng chính thuyết vô thần do Đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên truyền đã phá hủy văn hóa truyền thống và làm băng hoại xã hội, biến một người đàn ông từng là người hiền lành, lịch sự và hiểu biết thành một kẻ cặn bã và đạo đức giả.
Tôi dần bình tĩnh lại sau khi cùng chị gái học Pháp và thảo luận về vấn đề này. Tôi nhớ ra rằng, là một đệ tử Đại Pháp, mục đích của tu luyện và làm người là tu xuất khỏi thế gian con người và phản bổn quy chân. Chẳng phải nỗi hận thù và đau đớn của tôi bắt nguồn từ cái tình dành cho chồng sao? Tôi không thể để bản thân bị chìm trong những cảm xúc của người thường sau bao nhiêu năm tu luyện. Tôi phải lấy lại tinh thần và hành xử theo lời Sư phụ giảng,
“Loạn thế Đại Pháp giải
Tiệt trất thế hạ lưu” (Phổ Chiếu, Hồng Ngâm II)
Tôi đã nói chuyện với chồng: Tôi chỉ ra những hậu quả nghiêm trọng từ những hành động của ông ấy, điều đó sẽ gây hại cho ông ấy và tạo nghiệp nặng nề. Nếu ông ấy sẵn lòng thay đổi hành vi, chúng tôi có thể hàn gắn lại gia đình. Nếu ông ấy không thể buông bỏ người phụ nữ kia và muốn ly hôn, tôi sẽ chấp nhận. Sau khi cân nhắc vài ngày, ông ấy trịnh trọng tuyên bố rằng sẽ không ly hôn với tôi. Tâm tôi tĩnh như mặt nước phẳng lặng. Tôi chọn đối đãi với ông ấy bằng lòng từ bi và cho ông ấy cơ hội sửa sai.
Cơ hội tu luyện
Chồng tôi luôn ủng hộ việc tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Ông ấy thường niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo,” và mang theo tấm bùa hộ mệnh Pháp Luân Đại Pháp. Ông ấy đặc biệt ủng hộ tôi trong hai năm rưỡi tôi bị giam giữ phi pháp; ông ấy thường xuyên đến thăm và gửi tiền cho tôi. Ông ấy viết thư và động viên tôi kiên định tu luyện. Nhờ đó, ông ấy đã kết duyên với Đại Pháp và đắc phúc báo. Ngẫm lại cuộc thảo luận của chúng tôi, đó là lần đầu tiên tôi nhìn nhận việc ngoại tình của ông ấy dựa trên Pháp, tôi bắt đầu buông bỏ chấp trước vào tình đối với ông ấy.
Bề ngoài, cuộc sống của chúng tôi đã trở lại yên bình. Tuy nhiên, trên thực tế, tôi vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ tình cảm dành cho chồng. Một khảo nghiệm thứ hai đã xảy ra. Sau khi chồng tôi nghỉ hưu, ông ấy cùng vài đồng nghiệp làm quản lý vận hành một công ty bên ngoài. Tôi không biết ông ấy làm việc với ai cho đến khi tòa nhà văn phòng của họ đóng cửa và họ thuê tầng hầm của tòa nhà nơi chúng tôi sống để làm văn phòng. Sau đó, những người khác nghỉ việc, chỉ còn lại chồng tôi và người phụ nữ này. Ngày nào tôi cũng thấy họ ở bên nhau. Họ thậm chí còn ăn trưa cùng nhau. Tôi cảm thấy khinh miệt khi nhìn thấy họ, và cơn giận của tôi lại bùng lên. Sau đó họ thuê thêm hai nhân viên nữa.
Sự oán hận, tật đố, bất lực và thậm chí là căm ghét đối với họ liên tục dày vò tôi. Tôi chỉ gắng gượng cầm cự bằng cách học Pháp, luyện công và thỉnh thoảng ra ngoài giảng chân tướng. Trong cơ hội thứ hai để buông bỏ cái tình này, tôi cứ buông bỏ rồi lại dính mắc vào nó. Sau khi lặp đi lặp lại quá trình này, tôi cảm thấy mình cuối cùng cũng vượt qua được nỗi đau và sự chán nản. Tuy nhiên, tu luyện là chuyện nghiêm túc. Nếu còn ôm giữ dù chỉ một chút tình cảm và chấp trước, chúng sẽ bị phơi bày. Thứ nhất, cựu thế lực muốn kéo chúng ta xuống, thứ hai, Sư phụ sẽ khảo nghiệm chúng ta.
Khi các nhân viên công ty đi du lịch cùng gia đình, tôi lại bị khảo nghiệm xem mình đã buông bỏ tình cảm và chấp trước chưa. Trong chuyến đi, người phụ nữ kia công khai nịnh nọt, chiều chuộng và chăm sóc chồng tôi trước mặt mọi người—cô ấy hành xử như thể tôi không hề tồn tại. Cô ấy thậm chí còn to tiếng với tôi để khiêu khích tôi. Tôi ép mình phải giữ bình tĩnh và nhẫn chịu hành vi của cô ấy. Nhưng cảm giác căm ghét, tật đố và mất mặt của tôi sớm trỗi dậy. Tôi không thể kìm nén được nữa và nổi giận với chồng. Trong bầu không khí nhục nhã và bị bắt nạt đó, tôi cảm thấy mình như người thừa. Tim tôi đau như cắt.
Về đến khách sạn, tôi tự hỏi tại sao mình lại tức giận đến vậy. Tôi có còn là người tu luyện không? Chỉ đến lúc đó tôi mới bắt đầu tỉnh ngộ và thú nhận với Sư phụ rằng tôi đã không vượt qua được quan này. Nếu tôi đã loại bỏ những chấp trước đó, liệu cô ấy có trơ trẽn như vậy không? Chẳng phải cô ấy đang nhắm vào chấp trước của tôi sao? Tôi nhận ra mình chỉ kìm nén cảm xúc trên bề mặt chứ chưa giải quyết tận gốc rễ. Sự bình yên hời hợt như vậy thật mong manh. Trong bao nhiêu năm qua, tôi đã không thể buông bỏ cái tình đối với chồng. Chẳng phải là vì tôi khao khát tình cảm con người sao?
Khi nhìn nhận tình huống này như một người tu luyện, tôi cảm động trước sự từ bi của Sư phụ. Tôi thật may mắn biết bao khi được Sư phụ vớt lên từ địa ngục và tịnh hóa để trở về ngôi nhà thực sự của mình trên thiên thượng! Sao tôi có thể nhìn nhận tình huống này bằng lý lẽ của người thường chứ? Liệu việc vợ chồng tôi kết hôn trong đời này, và việc một người phụ nữ phá hoại gia đình chúng tôi có phải là ngẫu nhiên không? Mọi thứ đều là kết quả của nghiệp lực từ các kiếp trước. Có lẽ tôi nợ chồng mình điều gì đó từ kiếp trước, và có lẽ tôi đã làm tổn thương người phụ nữ kia trong một tiền kiếp. Giờ đây tôi đang hoàn trả nghiệp lực. Tại sao tôi lại cố chấp vào cái tình và tự dày vò bản thân?
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm sau khi ngộ ra từ góc độ của Pháp. Tôi biết rằng từ đó trở đi, những cảm xúc người thường sẽ không còn tác động đến tôi nữa.
Nhìn lại tám năm dài đằng đẵng đó, tôi đã lãng phí rất nhiều thời gian tu luyện vì cố chấp vào tình cảm và những chấp trước liên quan. Từ giờ trở đi, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để học Pháp và đề cao bản thân trong Pháp. Tôi sẽ đối đãi với chồng và người phụ nữ kia như những chúng sinh với lòng từ bi.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/19/492015.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/10/23/231019.html



