Bài viết của đệ tử Đại Pháp phương Tây ở Thụy Sỹ

[MINH HUỆ 27-10-2025]

Con xin kính chào Sư phụ tôn kính!

Xin chào các bạn đồng tu!

Nhân dịp giao lưu lần này, tôi muốn bày tỏ lòng cảm ân sâu sắc đến Pháp Luân Đại Pháp.

Năm nay, tôi đã trải qua một đợt khảo nghiệm khó khăn, nếu không tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, có lẽ tôi sẽ không bao giờ vượt qua được đợt khảo nghiệm này.

Sau khi kết thúc Pháp hội ở Thụy Sỹ vào tháng 11 năm 2024 không lâu, cơ thể tôi bắt đầu xuất hiện phản ứng nghiệp bệnh. Mấy ngày liên tục, khi tỉnh dậy tôi đều cảm thấy đau đớn dữ dội, nhưng cơn đau sẽ giảm dần vào ban ngày. Có những ngày, cơn đau khi thức dậy mãnh liệt đến mức tôi đi vào bếp thôi cũng giống như đang chịu cực hình. Các khớp xương trên toàn thân tôi liên tục bị viêm sưng. Đôi khi tôi cần vài giờ mới có thể thả lỏng chân tay, mới có thể giảm bớt cơn đau một chút. Những động tác sinh hoạt hàng ngày như mở chai nước, buộc tóc, mặc quần áo, leo cầu thang, ngồi trên sàn để đả tọa, đứng dậy… đều cần phải dùng rất nhiều sức lực.

Những người xung quanh đều nhận thấy tôi đi đứng khập khiễng. Nhiều người hỏi tôi bị làm sao. Tôi tự nhủ, tôi là một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, phải nhẫn chịu nỗi đau đớn mà không than phiền. Nhưng sâu thẳm trong nội tâm, tôi vẫn có một nghi vấn: “Tại sao mình phải trải qua khảo nghiệm khó khăn đến thế, khiến cho người thường sinh ra ấn tượng tiêu cực về Pháp Luân Đại Pháp chứ?”

Mối nghi vấn này cuối cùng đã thúc đẩy tôi cố gắng tìm hiểu sâu hơn về tình trạng của mình. Sau khi tìm hiểu và nghiên cứu trên mạng, tôi phát hiện ở độ tuổi của tôi (ba mươi tuổi), ngay cả người bình thường cũng không nên mắc chứng thoái hóa khớp hoặc viêm khớp. Rồi một lời giải thích khác rất nhanh xuất hiện: các triệu chứng của tôi phù hợp với một loại bệnh tự miễn không thể chữa khỏi – viêm khớp mãn tính.

Triệu chứng của căn bệnh này là các khớp bị viêm mãn tính, nếu không điều trị, cuối cùng sẽ dẫn đến biến dạng, giảm khả năng vận động, thậm chí tử vong sớm. Khi tôi đọc những chia sẻ kinh nghiệm của các bệnh nhân, tôi thấy từng câu từng chữ họ miêu tả hoàn toàn khớp với những gì tôi đã trải qua. Tôi thậm chí còn quan sát kỹ các khớp ngón tay đau nhất, phát hiện ba khớp trong số đó bị sưng và lệch khỏi vị trí tự nhiên. Khi chúng tôi quay video cho công ty truyền thông nơi tôi làm việc, tôi nhận thấy mắt cá chân của mình sưng phù rất nghiêm trọng, những người khác cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Đương nhiên, chúng tôi là người tu luyện, nên chồng tôi nhanh chóng nhắc nhở tôi phải chú ý. Anh ấy chỉ ra rằng, khi tôi tra cứu trên mạng về “bệnh tật” có thể tương ứng với cơn đau của mình, thì tâm tính của tôi đã rớt xuống rồi. Điều này khiến tôi suy nghĩ sâu hơn về vấn đề này. Tôi nhận ra rằng, một chấp trước căn bản của tôi vẫn tồn tại: đó là sự sợ hãi đối với bệnh tật. Trên thực tế, chính nỗi sợ hãi này đã thúc đẩy tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi quyết định buông bỏ chấp trước này, không đi khám bác sỹ.

Lời khuyên của đồng tu

Lời khuyên đầu tiên mà nhiều đồng tu đưa ra cho tôi là luyện công nhiều hơn. Các đồng tu ấy nói hoàn toàn đúng. Tôi đã không luyện đủ năm bài công pháp mỗi ngày, vì vậy tôi liền quyết định tăng thời gian và tần suất luyện công.

Hầu hết các học viên lâu năm đều khích lệ tôi không nên để ý đến những triệu chứng này, không thừa nhận chúng, phải giữ vững chính niệm. Nhưng một học viên trong đó lại nói khác một chút. Anh ấy an ủi tôi, nói rằng một số tình huống nghiệp lực rất phức tạp, nếu tôi cảm thấy cần phải đến bệnh viện, thì cũng không có gì to tát. Những lời nói đầy đồng cảm này đã giúp tôi giảm bớt áp lực tự đặt lên mình.

Tôi đã nói chuyện với một người bạn đồng tu về những can nhiễu này, cô ấy đã trả lời tôi bằng những lời đơn giản nhưng khiến tôi chấn động. Cô ấy nói: “Đây là một cơ hội tốt để hướng nội. Chị vẫn chưa tìm ra vấn đề của mình sao?”

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy bị tổn thương. Tôi không trả lời trực tiếp cô ấy, nhưng tôi nghĩ: “Tôi là người tu luyện, tôi rất hiểu rõ về việc phải hướng nội! Tôi đã dốc bầu tâm sự về nỗi đau khổ hàng ngày của mình với cô, và đây là tất cả những gì cô đáp lại sao?” Tôi rời đi với sự oán trách, và tin chắc rằng người bạn này thiếu lòng đồng cảm nghiêm trọng. Tôi cảm thấy mình bị hiểu lầm, bị tổn thương và thất vọng, bởi vì tôi đã không nhận được sự ủng hộ mà tôi đang vô cùng cần lúc đó. Nhưng may mắn thay, không lâu sau, tôi đã nhớ đến Pháp của Sư phụ.

Sư phụ đã giảng trong Kinh văn Viễn ly hiểm ác” rằng:

“…, bức hại bị cựu thế lực cưỡng chế cũng là do nghiệp lực tồn tại nơi bản thân chư vị tạo thành”.

Cô bạn đồng tu của tôi nói không đúng sao? Hướng nội mà tìm, chẳng phải là lời khuyên tốt nhất mà cô ấy có thể cho tôi, để tôi có thể thoát khỏi tình cảnh khốn khổ này sao? Vài ngày sau, một chuyện tương tự đã xảy ra. Cơ thể tôi kiệt sức vì đau đớn. Trong trạng thái yếu ớt như vậy, tôi cố gắng thu hút sự chú ý của chồng, nhưng anh ấy lại bận rộn với công việc nên bỏ mặc tôi. Cảm giác bị bỏ rơi bao phủ lấy tôi, cuối cùng tôi bật khóc.

Sau đó, tôi suy nghĩ sâu hơn về khao khát được công nhận và quan tâm này. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống hàng ngày, khi tôi không nhận được sự quan tâm hoặc chú ý mà tôi cho là xứng đáng, một loại oán hận nào đó lặng lẽ nảy sinh trong nội tâm. Sự oán hận này là một sự giận dữ mơ hồ, ăn sâu bén rễ, mặc dù chưa bao giờ bùng phát, nhưng nó thực sự tồn tại. Đây chẳng phải là nguồn gốc nuôi dưỡng “sự viêm nhiễm” của tôi sao? Khi tôi tạo cho người ta ấn tượng bề ngoài là không ngừng tiến lên, sự giận dữ bị kìm nén này, ngọn lửa nội tâm này, chẳng phải là nguyên nhân dẫn đến các khớp xương của tôi bị viêm và đau đớn sao?

Thực sự hướng nội tìm

Một buổi tối, khi tôi đang đọc Pháp của Sư phụ cùng nhóm học Pháp địa phương, tôi đã tìm thấy một đoạn Pháp giúp tôi rất nhiều.

Sư phụ đã giảng trong “Giảng Pháp tại Pháp hội Miền Tây Mỹ quốc năm 2015:

“Chúng ta có những học viên không vượt qua nổi quan [ải] nghiệp bệnh. Chư vị không cần nghĩ tới chỗ lớn. Chư vị bảo ‘Tôi không có sai lầm gì lớn, rất kiên định với Pháp’. Nhưng mà, chư vị không được coi những việc nhỏ thành những việc chẳng đáng kể. Tà ác sẽ chui vào sơ hở, rất nhiều học viên là vì việc nhỏ mà thậm chí đã ra đi rồi, cũng quả thực đều vì những việc hết sức nhỏ bé”.

Tối hôm đó, tôi đã đưa ra một quyết định rõ ràng: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ chú ý kỹ tất cả những sai lầm mà tôi coi là ‘việc nhỏ’”. Tôi tận dụng hai tuần nghỉ phép ở nước ngoài, tập trung toàn bộ tinh thần đọc “Chuyển Pháp Luân”. Mỗi ngày tôi một mình chậm rãi đọc, dành thời gian để đối chiếu từng câu với sự tu luyện của bản thân, thành thật xem xét từng hành động và suy nghĩ của mình.

Tôi quyết định phân tích kỹ càng hơn nguồn gốc của tâm oán hận. Ngoài khao khát được yêu thương và chấp trước vào tình mà tôi đã đề cập ở trên, tôi nhận ra sự oán hận đối với chồng, hầu như mỗi ngày đều biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau và thường rất tinh vi.

Chỉ cần anh ấy hơi phê bình, hoặc theo cách nhìn của tôi, anh ấy làm điều gì đó không phù hợp với Pháp, thì sự oán hận này sẽ xuất hiện. Tôi cảm thấy tức giận trong lòng, và tôi tự nói với mình rằng: “Chuyện này không phải là điều một người tu luyện nên có”. Hoặc tại sao tôi luôn phải chịu đựng hành vi của anh ấy? Dần dần, tôi nhận ra một sự thật: hầu hết các suy nghĩ của tôi về anh ấy đều đầy bất mãn, lên án và oán hận.

Sau khi tôi nhận ra điều này, tôi đã gặp một khảo nghiệm tâm tính rất lớn. Hôm đó, chúng tôi có một cuộc hẹn quan trọng với người thường, nhưng chồng tôi lại biến mất vài phút mà không báo trước. Như thường lệ, tôi cảm thấy một cơn giận dữ mãnh liệt, thậm chí là rơi nước mắt, cho rằng sự thiếu tôn trọng của anh ấy là không thể chịu đựng được. Nhưng đột nhiên, một chính niệm dâng lên: “Tại sao anh ấy phải là người sai, còn tôi là người đúng? Chẳng phải tôi đang vật lộn với nghiệp bệnh sao? Đây chẳng phải là một cơ hội quý báu để tu Thiện sao?” Khoảnh khắc đó, cơn giận của tôi tan biến. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, an bình… Cơ thể tôi dường như cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Trong kỳ nghỉ, những khảo nghiệm tương tự đã xuất hiện nhiều lần. Mỗi lần tôi lại buông bỏ được thêm nhiều oán hận. Đây là một trải nghiệm vô cùng phong phú. Nếu không có nỗi khốn khổ của bệnh đau khớp, tôi sẽ không bao giờ suy xét suy nghĩ của mình kỹ lưỡng như vậy, và cũng không hình thành thói quen dập tắt ngọn lửa nội tâm này, ngọn lửa đã cháy quá lâu rồi.

Thanh trừ triệt để tâm sắc dục

Do bị đau khớp, cơn đau ở chân tôi khi đả tọa tăng lên gấp bội. Đôi khi cơn đau dữ dội đến mức tôi đã khóc vì đau đớn trong suốt quá trình luyện công. Một ngày nọ, khi cơn đau không thể chịu đựng được, tôi đã hứa với Sư phụ rằng tôi sẽ nghiêm túc đối diện với vấn đề tâm sắc dục mà tôi luôn né tránh. Kể từ khi kết hôn đến nay, tôi chưa thực sự tu bỏ tâm sắc dục, sự chấp trước vào tình dục lại càng mạnh hơn. Tôi nghĩ rằng, vì tôi và chồng muốn có con, việc chúng tôi có một sự hấp dẫn và tình dục nhất định đối với nhau là điều tự nhiên. Nhưng khi tôi đọc kỹ lại đoạn về tâm sắc dục trong “Bài giảng thứ sáu” của sách “Chuyển Pháp Luân”, tôi nhận ra rằng dục vọng giữa vợ chồng cũng là một loại chấp trước, là điều mà người tu luyện phải tu bỏ. Để tăng sự kiên cường cho bản thân, tôi bắt đầu đọc lại Kinh văn “Giảng Pháp tại Manhattan”, Kinh văn này đã giúp tôi thừa nhận được trách nhiệm của mình.

Tôi bắt đầu tự xét rất nghiêm túc: “Mình đã sai ở đâu?” Trong một thời gian dài, tôi cho rằng chồng mình chấp trước vào tình dục hơn mình, vì mỗi khi tôi đề cập đến chủ đề này từ góc độ tu luyện, nó đều dẫn đến những cuộc tranh luận căng thẳng và sự chỉ trích từ anh ấy. Hơn nữa, kể từ khi bắt đầu tu luyện vào năm 2017, tôi luôn rất coi trọng việc tu tâm sắc dục. Cho đến khi tôi gặp chồng tôi, vấn đề này mới “xuất hiện trở lại” ở một mức độ nào đó. Do đó, tôi cho rằng tình cảnh khó khăn mà chúng tôi đang mắc phải hoàn toàn là trách nhiệm của anh ấy, và trong tiềm thức tôi cảm thấy tức giận đối với anh. Cuối cùng, tôi chấp nhận tình trạng này, vì tôi không muốn mất đi sự quan tâm và tình yêu của anh ấy. Thực tế, tôi oán trách và đổ lỗi cho anh, mà không thành thật hướng nội tìm, thừa nhận mình cũng có chấp trước này.

Tôi thực sự lo lắng cho chính mình, tôi tự hỏi: “Nếu mình không từ bỏ chấp trước bẩn thỉu nhất trong nội tâm, chẳng phải sẽ kéo cả đồng tu khác xuống sao?”

Trong “Giảng Pháp tại Manhattan”, Sư phụ đã mang lại cho chúng ta một góc nhìn toàn diện hơn. Sư phụ giảng:

“Người ta không phải chỉ có một đời; đời này là người nhà của chư vị, đời sau họ là người nhà của người khác, đời kế tiếp nữa thì không biết là chuyển sinh đến đâu nữa; bất quá chỉ là duyên phận một đời mà thôi; chư vị lẽ nào có thể thay thế sự vĩnh viễn của sinh mệnh của họ mà lựa chọn? Chỉ có là chư vị thật sự có nguyện vọng cứu độ họ, coi họ như là một sinh mệnh cần cứu độ, [thì] chư vị xem xem việc này sẽ khác ngay”. (Giảng Pháp tại Manhattan – Giảng Pháp các nơi X)

Kể từ khi kết hôn đến nay, tôi thường xuyên học Kinh văn này, hy vọng tìm ra lối thoát đúng đắn để giải quyết vấn đề sắc dục. Nhưng cho đến lần này, lời Sư phụ giảng mới nhảy vào mắt tôi, khiến tôi cảm nhận được từ bi chân chính của người tu luyện. Trong tư tưởng tôi đã xem chồng mình như một người cần được cứu độ, vận mệnh của anh ấy phụ thuộc vào quyết định của tôi, tôi đã không kìm được nước mắt.

Tôi âm thầm tự nhủ: “Chúng ta đừng hủy hoại bản thân, đừng cô phụ danh hiệu ‘Đệ tử Đại Pháp’ này”.

Không lâu sau khi tôi sinh ra niệm từ bi này, một sự thay đổi bất ngờ đã xuất hiện. Chồng tôi chủ động đề cập đến chủ đề này. Anh nói: “Anh đã suy nghĩ rất lâu. Cựu thế lực dùng khảo nghiệm nghiệp bệnh để tấn công em, anh cũng phải hướng nội. Chúng ta phải cùng nhau buông bỏ tâm sắc dục, vượt qua tầng thứ người thường này… Chúng ta sẽ cùng nhau tu luyện, đường đường chính chính tiến về phía trước theo hướng đúng đắn, để em có thể vượt qua can nhiễu này”.

Khi nghe những lời này, tôi không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả niềm vui và lòng biết ơn trong lòng tôi. Tôi cảm thấy Sư phụ đã giúp tôi thoát khỏi nghiệp lực nặng nề và đặc quánh mà tôi đã bị mắc kẹt trong đó quá lâu. Lòng từ bi vô hạn của Sư phụ tràn ngập khắp căn phòng và nội tâm tôi. Trước Pháp tượng của Sư phụ, tôi đã không cầm được những giọt lệ của lòng biết ơn sâu sắc.

Lời kết:

Khi viết những dòng chữ này, tôi vẫn chưa thể kết luận rằng cơn đau đã hoàn toàn biến mất. Tuy nhiên, quan điểm của tôi về sự can nhiễu này đã hoàn toàn thay đổi. Tôi đã từ chỗ nghĩ rằng mình mắc một căn bệnh nghiêm trọng, đến chỗ nhận ra rằng ngay cả điều tồi tệ này cũng là điều tốt. Bởi vì nhờ đó mà tôi biết phải hướng nội, khiến tôi có thể nghiêm túc thanh trừ các chấp trước căn bản.

Thông qua phát chính niệm, bây giờ tôi đang quy chính thế giới nội tại và vũ trụ cấu thành thân thể của tôi, và quyết tâm để Sư phụ chuyển hóa bản thể của tôi trong quá trình này. Trong tu luyện, không có sự việc nào là “chuyện nhỏ”. Một người tu luyện nhìn bề ngoài có thể rất tinh tấn, mỗi ngày đều đọc “Chuyển Pháp Luân”, thường xuyên luyện công, nhưng điều đó không có nghĩa là người ấy đã vượt qua không gian nhân loại này. Sư phụ đã trao cho chúng ta chiếc chìa khóa để rời khỏi không gian này. Mấu chốt nằm ở việc nghĩ cho người khác trước, từ bỏ lợi ích cá nhân và lợi ích vật chất. Nhưng đôi khi, khi chúng ta làm mọi việc một cách máy móc, chúng ta sẽ quên đi việc thật sự hướng nội, và cứ nghĩ rằng mình đang đi trên con đường đúng đắn.

Những cơn đau khớp của tôi cuối cùng đã trở thành điều tốt nhất xảy ra với tôi trong một năm qua. Nếu không có nó, tôi sẽ không bao giờ có đủ ngộ tính để đối diện với những thiếu sót của mình và nỗ lực khắc phục chúng.

Con cảm tạ Sư phụ từ bi đã đưa Đại Pháp vô biên đến cho chúng con. Và tôi cũng cảm ơn sự quan tâm quý báu của các đồng tu dành cho tôi. Tôi sẽ tiếp tục đi trên con đường mà Sư phụ đã an bài, để đạt được mục đích của việc tôi đến thế gian này.

Con xin cảm tạ Sư tôn!

Cảm ơn các đồng tu!

(Bài chia sẻ tại Pháp hội khu vực nói tiếng Đức của Thụy Sĩ năm 2025)

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2025/10/27/501804.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/10/31/231123.html