Sự kỳ diệu của Đại Pháp triển hiện khi chúng ta giảng chân tướng bằng từ bi và trí huệ
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc
[MINH HUỆ 28-02-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) vào năm 1998, hiện nay tôi đã ngoài 70 tuổi. Tôi đã trải qua nhiều ma nạn trong suốt 20 năm tu luyện. Nhđểưng nhờ sự bảo hộ của Sư phụ Lý Hồng Chí, tôi đã có thể tiếp tục bước đi trên con đường tu luyện của mình. Mỗi khi tôi gặp ma nạn, cảm thấy bất lực và bối rối, chính Đại Pháp đã mở rộng trái tim tôi và chỉ cho tôi đi đúng hướng. Bất cứ khi nào tôi đối mặt với nguy hiểm, chính Sư phụ là người đã giúp tôi chuyển nguy thành an.
Loại bỏ can nhiễu khi tiếp cận mọi người để nói về Đại Pháp
Khi nói cho mọi người biết chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi thường gặp những người bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Khi nghe về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp của ĐCSTQ và việc thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới, họ lập tức trở nên tức giận và đe dọa sẽ báo cảnh sát, hoặc xua đuổi chúng tôi.
Để giao tiếp với mọi người tốt hơn, chúng tôi thường đi thành từng cặp. Những người không biết chữ được ghép cặp với những người biết chữ, và người trẻ được ghép cặp với người lớn tuổi. Một học viên trẻ đang nói chuyện với một người đàn ông trạc tuổi mình về Pháp Luân Đại Pháp và cách thoái khỏi ĐCSTQ. Người thanh niên này trở nên tức giận và bắt đầu la hét. Vị học viên lớn tuổi tiến đến gần người thanh niên, vỗ vai anh ấy và nói: “Cháu đừng lớn tiếng. Việc này là vì lợi ích của cháu đó.” Lời nói của vị học viên lớn tuổi rất hiền từ nhưng đầy uy nghiêm. Nghe vậy, người thanh niên bình tĩnh lại. Sau đó, anh ấy đã hiểu ra chân tướng về Đại Pháp từ vị học viên lớn tuổi và vui vẻ thoái đảng. Vị học viên lớn tuổi này luôn nở nụ cười hiền hậu, khiến người khác cảm nhận được sự ấm áp và từ bi của ông.
Chúng tôi thường chia sẻ thể ngộ và học hỏi từ kinh nghiệm của các đồng tu khác. Ví dụ, khi gặp những người đe dọa hoặc chửi rủa mình, chúng tôi không bỏ đi như trước đây nữa. Thay vào đó, chúng tôi càng quyết tâm hơn trong việc giúp người này hiểu ra chân tướng về Đại Pháp để họ có thể được cứu. Có lần, chúng tôi về vùng nông thôn để nói với mọi người về Đại Pháp, khi chúng tôi tập trung để đi về, một chiếc xe cảnh sát đã đến. Lúc đó chúng tôi mới nhận ra rằng có người đã báo cảnh sát.
Trưởng đồn cảnh sát và một viên cảnh sát khác bảo chúng tôi lên xe, nhưng chúng tôi từ chối. Vị trưởng đồn nói: “Chúng tôi phải đưa các vị về đồn vì các vị đã bị tố cáo.” Thông thường, trong tình huống này, cảnh sát rất hung hăng và ép chúng tôi về đồn. Nhưng vị trưởng đồn này lại nói với giọng ôn hòa: “Xin hãy hợp tác với chúng tôi. Đừng gây rắc rối cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ thả các vị đi ngay khi ra khỏi ngôi làng này.”
Sau khi lên xe, chúng tôi bắt đầu nói với ông ấy về Đại Pháp. Khi xe ra khỏi làng, vị trưởng đồn dừng xe lại và để chúng tôi về nhà. Chúng tôi rất vui vì vị trưởng đồn này đã minh bạch rằng Đại Pháp là tốt, và chúng tôi cũng rất biết ơn lòng tốt của ông. Chúng tôi cầu chúc cho ông và gia đình nhận được nhiều phúc lành.
Trong giai đoạn đầu giảng chân tướng, chúng tôi thường né tránh cảnh sát. Nhưng bây giờ, chúng tôi chủ động tiếp cận và trò chuyện với họ. Trong các cuộc trò chuyện, chúng tôi thể hiện sự tôn trọng và thiện tâm. Với trí huệ có được từ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi từ từ đi vào vấn đề chính, nói cho người khác biết rằng Đại Pháp hảo và giúp họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ cùng các tổ chức liên đới. Kết quả đạt được khá tốt.
Giúp đỡ mọi người tại đồn cảnh sát
Một năm nọ, tôi đang bận rộn chuẩn bị bữa ăn vào dịp Tết truyền thống, trong khi tôi đang nấu ăn trong bếp, vài viên cảnh sát đã xông vào nhà tôi. Trước khi tôi kịp mở miệng, họ tuyên bố rằng tôi bị tố cáo vì phát tài liệu thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Khi tôi hỏi họ có bằng chứng gì không, họ nói: “Chúng tôi không thể nói cho bà biết. Bà phải đi cùng chúng tôi đến đồn cảnh sát ngay bây giờ.” Tôi đã từ chối.
Họ lấy đi bức ảnh của Sư phụ, một cuốn Tuần báo Minh Huệ, và một số đồ đạc khác từ nhà tôi. Không một lời giải thích, họ lôi tôi lên xe cảnh sát và đưa tôi đến Đội An ninh Nội địa của Cục Cảnh sát. Đội trưởng hỏi tôi: “Các tài liệu Pháp Luân Đại Pháp này lấy từ đâu?” Tôi bảo ông ấy rằng tôi không biết gì cả, và hỏi ngược lại ông ấy: “Các ông nói rằng tôi đã phát tài liệu, nhưng tôi đã làm việc đó khi nào và ở đâu?” Họ không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào, vì vậy tôi từ chối trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào.
Vợ của cháu trai tôi sau đó xuất hiện và nói: “Dì cứ nói với họ là dì không tập Pháp Luân Công nữa đi. Rồi chúng ta có thể về nhà ngay lập tức.”
Tôi bình tĩnh trả lời: “Cháu cứ về nhà đi. Cháu không lo được chuyện của dì đâu. Dì sẽ không viết hay cam kết bất cứ điều gì. Cháu hãy về đi.” Vợ của cháu trai tôi bực tức và hậm hực bỏ đi.
Một nữ cảnh sát đến canh chừng tôi trong giờ nghỉ trưa. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, sự từ bi mạnh mẽ trào dâng trong tâm tôi. Tôi mỉm cười hỏi cô ấy: “Cháu bao nhiêu tuổi rồi?” Cô ấy đã ngoài 30. Tôi nói: “Trông cháu rất hiền lành.” Cô ấy bảo rằng nhìn tôi cũng vậy. Tôi nhân cơ hội này để giảng chân tướng: “Cháu nói đúng. Dì luôn cố gắng làm một người tốt bằng cách tuân theo nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn.” Cô ấy khuyên tôi không nên tập nữa vì chính phủ đã cấm người dân tập Pháp Luân Đại Pháp. Tôi giải thích với cô ấy một cách chân thành từ tận đáy lòng: “Giang Trạch Dân đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công vì lòng đố kỵ. Nhưng pháp môn này thực sự rất tốt, và nó có tác dụng kỳ diệu trong việc cải thiện sức khỏe.” Nhận thấy cô ấy đang chăm chú lắng nghe, tôi tiếp tục: “Hôm nay chúng ta gặp nhau là do có duyên tiền định. Hiện nay, nhiều người đang thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó để được bình an trong tương lai. Nếu cháu thoái, cháu sẽ có một tương lai tốt đẹp.” Cô ấy đồng ý thoái khỏi ĐCSTQ và cảm ơn tôi. Tôi trả lời: “Cháu nên cảm ơn Sư phụ của dì. Ngài muốn các đệ tử cứu người.”
Cô ấy rời đi sau khi trò chuyện với tôi. Sau đó, một nữ cảnh sát khác bước vào. Tôi biết cô ấy bước vào cũng là để tìm hiểu về Đại Pháp. Tôi hỏi tuổi của cô ấy. Cô ấy nói rằng cô ấy đã ngoài 50 tuổi và sẽ nghỉ hưu trong hai năm nữa. Tôi hỏi cô ấy đã nghe nói về việc thoái khỏi ĐCSTQ chưa. Cô ấy lắc đầu. Tôi mỉm cười và nói: “Cháu là đảng viên ĐCSTQ phải không?” Cô ấy thừa nhận. Tôi khuyên cô ấy thoái đảng và giải thích lý do tại sao. Tôi nói: “Khi cháu tuyên thệ gia nhập ĐCSTQ, nó đã để lại một dấu ấn trên người cháu. Chỉ bằng cách chân thành từ bỏ nó thì dấu ấn này mới có thể được xóa bỏ. Khi đó Thần Phật sẽ bảo vệ cháu khi cháu gặp tai ương, cháu cũng sẽ có sức khỏe tốt. Điều này tốt biết bao!” Cô ấy gật đầu và đồng ý thoái đảng. Lại thêm một sinh mệnh nữa được cứu và tôi chân thành cảm tạ Sư phụ trong tâm.
Vào buổi chiều, nữ cảnh sát này rời đi, đội phó Đội An ninh Nội địa đến. Cậu ấy là hàng xóm của tôi. Tôi chân thành nói với cậu ấy: “Xin đừng bức hại Pháp Luân Công. Đây là Phật Pháp và là một pháp môn chân chính. Bất cứ ai tham gia vào cuộc bức hại đều sẽ bị trừng phạt. Chúng ta đã là hàng xóm nhiều năm rồi. Dì nói điều này thực sự là vì lợi ích của cháu. Nhiều người đang thoái khỏi ĐCSTQ. Sao cháu không thoái luôn đi? Cháu sẽ tránh được những tai ương trong tương lai, như vậy chẳng phải rất tốt sao?” Cậu ấy vui vẻ trả lời: “Vâng ạ.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ: “Mình nên về nhà thôi. Đây không phải là nơi mình nên ở lại. Sư phụ, xin hãy giúp con về nhà.” Chẳng bao lâu sau, chồng tôi đến, và chúng tôi cùng nhau bước ra khỏi đồn cảnh sát.
Đại Pháp đã cứu cháu trai tôi
Đây là một câu chuyện gia đình xảy ra cách đây 20 năm. Con dâu út của tôi lúc đó đang mang thai, cả gia đình chúng tôi đều mừng vì tin vui này. Một ngày nọ, con bé nói cảm thấy không khỏe và đi đến bệnh viện. Bác sĩ nói rằng cháu bị thủy đậu. “Cô không thể giữ đứa bé này, vì đứa trẻ sinh ra sẽ bị dị tật. Cô phải phá thai.” Lời nói của bác sĩ như sét đánh ngang tai. Con dâu tôi khóc mãi, cả gia đình đều vô cùng đau khổ.
Ngày nào tôi cũng ra ngoài tìm kiếm lời khuyên từ các chuyên gia Tây y và Trung y, nhưng họ đều nói rằng không thể giữ lại đứa trẻ. Tôi nên làm gì đây? Là một học viên Pháp Luân Đại Pháp, tôi nên cầu xin Sư phụ giúp đỡ. Tôi thầm nói trong tâm: “Sư phụ, con đang ở trong một ma nạn. Việc phá thai không chỉ gây hại cho sức khỏe của con dâu con, mà nó còn liên quan đến sát sinh. Sư phụ, xin Ngài hãy giúp con. Nếu đó là món nợ của con từ những kiếp trước, con sẽ hoàn trả.” Tôi nói với con trai và con dâu: “Chúng ta nên giữ lại đứa trẻ này. Nếu đứa trẻ bị dị tật, mẹ sẽ chăm sóc nó. Các con cũng có thể sinh thêm những đứa con khác trong tương lai.” Nghe những lời của tôi, con dâu tôi cảm thấy nhẹ nhõm, và không còn căng thẳng nữa.
Vào ngày thứ hai của Tết Nguyên Tiêu năm sau, con dâu tôi đã hạ sinh một em bé khỏe mạnh. Cháu trai tôi giờ đây là một sinh viên đại học cao ráo, đẹp trai và rạng rỡ. Cháu rất ủng hộ việc tu luyện của tôi. Cả gia đình chúng tôi vô cùng biết ơn Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/28/507280.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/20/234362.html


