Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Hàn Quốc

[MINH HUỆ 24-11-2025] Kính chào Sư phụ! Xin chào các đồng tu!

Tôi vốn là người hễ đứng trước đám đông liền đầu óc trống rỗng và giọng nói trở nên run rẩy, vì vậy tôi không có ý định gửi bài chia sẻ tâm đắc thể hội. Tuy nhiên, khi một đồng tu thân thiết khuyến khích, tôi cảm thấy xúc động và nhớ đến lời giảng của Sư phụ:

“Tôi trân trọng nhất là quá trình.” (Giảng Pháp tại thủ đô Mỹ quốc, Giảng Pháp tại các nơi VIII)

Sau đó, tôi lấy hết can đảm và quyết định rằng dù nội dung có đơn giản đến đâu, tôi vẫn muốn báo cáo trải nghiệm tu luyện của mình lên Sư phụ và chia sẻ với các đồng tu.

Cơ duyên đắc Pháp

Năm nay tôi ngoài 40 tuổi và đang làm việc tại một công ty. Tôi đang sống ở Daegu. Khi còn trẻ, tôi từng đọc một cuốn sách có tựa đề “Tôi muốn trở thành nhân chứng của hy vọng (I Want to Be a Witness to Hope)”. Lúc đó tôi nghĩ: “À! Mình cũng muốn trở thành một người có thể mang lại ảnh hưởng tốt đẹp.” Câu nói này đã trở thành châm ngôn sống của tôi, tôi luôn nỗ lực thực hành điều đó và hoàn thiện bản thân.

Tuy nhiên, khi vừa bước qua tuổi 30, tôi bắt đầu bị đau bụng kinh dữ dội, cơn đau đã hành hạ tôi suốt hơn mười năm. Kết quả là chất lượng cuộc sống của tôi sụt giảm nghiêm trọng. Khi bệnh trở nặng, tôi phải chịu đựng những cơn đau không thể tả xiết trong suốt cả tuần. Có vài lần đau đến mức tôi không thể làm việc được. Tôi cũng bị sụt cân đáng kể và sắc mặt trông rất tệ. Một số người thẳng tính bảo tôi trông thật ốm yếu.

Vì sức khỏe không tốt, tôi bắt đầu chỉ quan tâm đến chủ đề dưỡng sinh. Tôi liên tục tìm cách cải thiện sức khỏe thông qua việc học hỏi và nghiên cứu. Cách đây vài năm, công ty tôi chuyển đến một địa điểm gần sân vận động khu dân cư. Năm 2022, khi đại dịch COVID đang diễn biến phức tạp, tôi đang đi dạo trong sân vận động thì nhìn thấy một nhóm người đang luyện Pháp Luân Công. Các động tác của họ chậm rãi, nhẹ nhàng và trông rất đẹp mắt. Tiếng nhạc cũng khiến tâm tôi cảm thấy bình yên. Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghĩ: “À, mình cũng muốn học môn này.” Đó là cơ duyên dẫn tôi bước vào tu luyện.

Ngay ngày đầu tiên, sau khi luyện công trong một giờ, lúc leo lên cầu thang, tôi cảm thấy như có ai đó đang đẩy mình từ phía sau. Toàn thân tôi cảm thấy nhẹ nhàng và bay bổng, như thể sắp bay lên vậy. Lúc đó tôi nghĩ: “Môn tập này khác hẳn với các môn thể thao khác. Thật sự quá thần kỳ!” Hơn nữa, chứng đau bụng kinh dữ dội đã hành hạ tôi nhiều năm hoàn toàn biến mất ngay trong tháng đó! Điều này hoàn toàn giống với tình huống được viết trong sách Chuyển Pháp Luân:

“Bắt đầu từ hôm qua sau khi nghe bài học xong, rất nhiều người chúng ta cảm thấy thân nhẹ nhàng. Nhưng một số rất ít những người bệnh nặng [cần] xử lý trước, hôm qua bắt đầu thấy rất khó chịu đựng. Hôm qua sau khi tôi lấy xuống những thứ không tốt của thân thể mọi người, đại đa số chúng ta đều cảm thấy thân nhẹ nhàng, thân thể hết sức thoải mái.” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)

Trong suốt hơn mười năm chịu đựng bệnh tật, tôi đã tham dự nhiều buổi thuyết giảng về sức khỏe và đạt được nhiều chứng chỉ liên quan. Để tìm cách cải thiện sức khỏe, tôi đã tìm kiếm đủ loại sách tại các thư viện và nhà sách. Tôi đọc rất nhiều nhưng chưa bao giờ thấy bất kỳ sự cải thiện thực sự nào. Tôi không ngờ rằng chứng đau bụng kinh của mình lại biến mất sau khi luyện Pháp Luân Công. Đây thực sự là một pháp môn kỳ diệu.

Vào ngày hôm sau, sau khi tôi luyện công, một học viên đã tặng tôi cuốn sách Chuyển Pháp Luân. Tôi đọc liền một mạch hai lần và đột nhiên hiểu ra: “À! Mình đã tìm thấy cuốn sách mà mình phải đọc trong đời này.” Đồng thời tôi cũng nghĩ: “Cơ thể mình giờ đã khỏe mạnh. Mình đã tìm thấy pháp môn cho phép mình tu luyện cả đời này.”

Mỗi ngày tôi đều đọc sách Chuyển Pháp Luân và luyện năm bài công pháp. Tôi đang tịnh hóa thân tâm thông qua tu luyện và nỗ lực để trở thành một người tốt hơn.

Tham gia hạng mục Gan Jing World

Không lâu sau khi bắt đầu tu luyện, tôi bắt đầu tham gia hạng mục Gan Jing World. Ban đầu tôi chỉ là người học việc, sau đó tôi phát hiện ra mình là người trẻ tuổi duy nhất. Dần dần, tôi trở thành người hướng dẫn người khác cách sử dụng nền tảng này. Mọi người thường nói: “Cách học tốt nhất chính là dạy người khác.” Quả đúng là như vậy. Trong khi hướng dẫn người khác, tôi học được nhiều hơn và cũng phát hiện ra nhiều chấp trước của mình, ví dụ như tâm sợ phiền phức và tâm cầu an dật. Mặc dù tôi không thể buông bỏ hết các chấp trước cùng một lúc, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng tìm ra chúng trong quá trình tu luyện để liên tục quy chính tâm tính của mình.

Các đồng tu ở khu vực tôi đa phần là người cao tuổi. Hầu hết họ không biết sử dụng máy tính hay điện thoại thông minh. Việc dạy họ những điều liên quan đến công nghệ thông tin đòi hỏi sự kiên nhẫn rất lớn. Đôi khi, sau khi tôi giải thích cho cả nhóm, mặc dù một số người có thể theo kịp, nhưng còn lại phần lớn tôi phải hướng dẫn từng người một và lặp lại mọi thứ vài lần từ đầu, sau đó chỉ có một người có thể theo kịp. Đôi khi những cảm xúc tiêu cực của tôi lại trỗi dậy, nhưng khi nhìn thấy những học viên cao tuổi đó vẫn kiên trì học hỏi mà không có quan niệm hay lo ngại vất vả, miễn là điều đó có thể giúp cứu độ chúng sinh, tôi cảm thấy vô cùng xúc động.

Tôi nhìn thấy ở họ những điều mà mình còn thiếu sót. Các học viên cao tuổi có thái độ tinh tấn và vẫn sẵn lòng học hỏi khi đối mặt với những điều họ không hiểu; họ không hiển thị những gì mình biết, họ có tâm khiêm tốn để học hỏi và điều đáng quý là họ tín Sư, tín Pháp, mong muốn trợ Sư Chính Pháp.

Tôi cảm thấy đây là môi trường do Sư phụ đặc biệt an bài để giúp tôi đề cao. Con xin chân thành cảm tạ Sư phụ, nhân cơ hội này tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến tất cả các đồng tu đã tham gia.

Trải nghiệm kỳ diệu trong quá trình tu luyện

Sau khi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân nhiều lần, thể ngộ của tôi về Pháp ngày càng sâu sắc hơn. Sau đó, tôi bắt đầu cảm thấy hơi lo lắng và thấy cần phải đọc tất cả 51 cuốn Kinh văn ngoài sách Chuyển Pháp Luân càng sớm càng tốt để đạt tiêu chuẩn của một người tu luyện.

Trong vòng bảy tháng, tôi đã tận dụng thời gian rảnh trên đường đi làm để đọc xong tất cả các bài giảng trên điện thoại. Trong thời gian đó, tôi cảm thấy thời gian vô cùng quý giá và cố gắng học Pháp bất cứ khi nào có thể. Vào cuối tuần, đôi khi tôi luyện công từ sáu đến bảy tiếng và thường học Pháp suốt cả ngày.

Một đêm nọ, tôi đọc cuốn tuyển tập bài giảng Pháp tại các nơi từ 11 giờ đêm đến 4, 5 giờ sáng. Thật kỳ lạ, dù không ngủ cả đêm, mắt tôi vẫn rất sáng và đầu óc rất tỉnh táo. Tôi đã trải nghiệm những cảm giác chưa từng có trước đây. Tôi thực sự trải nghiệm được trạng thái:

“…không ngủ hai ngày cũng không thấy mệt mỏi” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)

Tâm trí tôi minh mẫn và thanh tịnh, như thể đã được tịnh hóa hoàn toàn.

Sau vài tháng tu luyện, theo gợi ý của một người bạn, tôi đã dọn dẹp máy tính, thiết bị âm thanh và sách vở không còn dùng đến, rồi tặng chúng cho một sinh viên thuộc gia đình đa văn hóa.

Vài ngày sau, khi đang luyện bài công pháp thứ năm, tôi đột nhiên cảm thấy một hòn đá cuội nhỏ màu đen rơi từ trên cao xuống tay phải của mình. Tôi tưởng mình đang mơ, khi mở mắt ra nhìn thì không thấy gì cả. Tôi hiểu rằng Sư phụ đang giúp tôi thanh lý những vật chất xấu trong cơ thể.

Vài ngày sau, khi đang đọc Chuyển Pháp Luân, tôi đột nhiên cảm thấy trán mình tụ lại. Khoảnh khắc đó, tôi đã trải nghiệm điều Sư phụ giảng:

“Trong khi tôi đang giảng về thiên mục, trên trán của mỗi người chúng ta đều có cảm giác căng lên, thịt tụ lại, tụ lại xoáy vào trong.” (Bài giảng thứ hai, Chuyển Pháp Luân)

Bản thân tôi đã trải nghiệm sự chân thực của nội dung trong sách Chuyển Pháp Luân, điều đó càng củng cố thêm niềm tin của tôi vào tu luyện.

Khi mới bắt đầu tu luyện, tôi không thể phát chính niệm vào đủ bốn khung giờ. Nhưng khi hiểu biết về Pháp sâu sắc hơn, tôi dần nhận ra tầm quan trọng của việc phát chính niệm. Nếu bỏ lỡ lần nào, tôi đều cố gắng bù lại.

Gần đây tôi phát hiện ra lời nhắc phát chính niệm trong điện thoại của mình chỉ còn lại khung giờ 12 giờ 55 sáng và 12 giờ 55 chiều. Tôi thấy lạ và cài đặt lại đủ cả bốn khung giờ. Tuy nhiên, ngày hôm sau lại chỉ còn hai khung giờ. Sau khi tình trạng này tiếp diễn vài ngày, tôi nhận ra đó là do gần đây tôi đã không phát chính niệm một cách cẩn trọng và trang nghiêm, và đã có chút buông lơi. Sư phụ đang từ bi điểm hóa cho tôi, một đệ tử chưa làm tốt, để tôi có thể nhận ra và quy chính trạng thái này. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Tu luyện trong cuộc sống hàng ngày

Mặc dù tôi tu luyện chưa lâu, nhưng có rất nhiều trải nghiệm tu luyện nho nhỏ. Tôi xin chia sẻ một vài điều tại đây.

Một năm nọ, trước kỳ nghỉ lễ, công ty tôi quyết định tổ chức một bữa tối tại văn phòng. Hôm đó thật lạ vì không có đồng nghiệp nào đến văn phòng hay liên lạc với tôi. Tôi gọi cho một đồng nghiệp không thể tham gia bữa tối do bận việc. Đồng nghiệp đó bảo tôi rằng vì mọi người đều bận nên bữa tối đã được đổi lịch. Tôi cảm thấy hơi khó chịu và oán giận: “Tại sao họ không thông báo cho mình? Sao họ có thể tự ý đổi lịch như vậy?”

Tôi bị cảm xúc chi phối và ngay lúc đó không nhận ra vấn đề của mình. Sau đó tôi bình tâm lại và bắt đầu suy ngẫm. Tôi thấy rằng khi còn làm việc tại công ty và chưa tu luyện, tôi chưa bao giờ gặp phải chuyện như thế này, tôi luôn nhận được lời khen ngợi và được mọi người yêu mến. Giờ đây khi đã là người tu luyện, việc xuất hiện các mâu thuẫn khác nhau là điều tất yếu. Những điều này khảo nghiệm tôi và giúp tôi đề cao tâm tính. Gặp phải những mâu thuẫn này là điều tốt. Tôi cần phải đề cao tâm tính của mình.

Một ngày nọ, vài người thuộc tổ chức Nhân chứng Jehovah đến văn phòng tôi và hỏi: “Chị tin vào thuyết sáng thế hay thuyết tiến hóa?” Tôi trả lời: “Tôi tin vào thuyết sáng thế.” Sau đó họ hào hứng trò chuyện với tôi về nhiều chủ đề. Họ kể rằng họ đã truyền giáo ở Trung Quốc suốt 30 năm và chỉ mới đến Hàn Quốc gần đây. Tôi tò mò hỏi họ: “Làm sao các vị có thể tham gia hoạt động truyền giáo trong một xã hội cộng sản như vậy?” Một người trả lời: “Chúng tôi đã mạo hiểm tính mạng để truyền bá phúc âm.”

Tôi nhận ra đây thực chất là Sư phụ đang điểm hóa cho tôi. Ngay cả người thường còn có thể đi ra ngoài truyền bá đức tin của họ khi đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng mà không hề sợ hãi. Là một đệ tử Đại Pháp, tôi càng nên dũng mãnh tinh tấn, giữ vững chính niệm kiên định mà tiếp tục tu luyện.

Sư phụ giảng:

“Nhưng vẫn luôn có một điều, tôi bảo mọi người này, có Đại Pháp ở đây, chư vị đã đắc Pháp rồi, sinh mệnh chư vị đã thuộc về Đại Pháp rồi, chư vị đã lựa chọn hàng ngũ rồi, chính niệm chính hành, chiểu theo Sư phụ nói mà làm.” (Giảng Pháp tại Washington D.C. năm 2018)

Khi ra ngoài, tôi luôn mang theo tờ rơi giảng chân tướng và giới thiệu Pháp Luân Công cho bất kỳ ai hữu duyên. Có lần khi đi taxi, ngay khi tôi đưa tờ rơi cho tài xế, ông ấy nói rằng ông ấy cũng tập một loại khí công nào đó. Ông ấy nói mình có thể nhìn thấy ai bị “phụ thể” và có thể giúp trục xuất chúng ra khỏi cơ thể. Ông ấy cũng nói rằng mọi người thường ngạc nhiên trước năng lượng mạnh mẽ của ông khi bắt tay với ông. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người như vậy. Lời dạy của Sư phụ về việc không giảng quá cao và không hiển thị hiện lên trong tâm trí tôi. Từ đó trở đi, tôi trở nên cẩn trọng hơn, dùng lý trí và trí huệ để giảng chân tướng thay vì giảng quá cao.

Khi môi trường không thuận lợi để học Pháp hoặc khi không có việc gì đặc biệt để làm, tôi thường nhẩm Luận Ngữ hoặc phát chính niệm.

Tôi đáp máy bay đến đảo Jeju để tham gia cuộc diễu hành kỷ niệm 450 triệu người Trung Quốc thoái Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó. Trên máy bay, tôi ngồi cạnh một cặp vợ chồng trẻ có con nhỏ. Tôi bắt đầu phát chính niệm ngay khi ngồi xuống, nhưng đứa bé cứ khóc mãi. Người chồng cảm thấy ngại và nói: “Trước khi kết hôn, mỗi khi thấy con của người khác khóc, tôi cứ nghĩ cha mẹ không biết chăm con nên mới để con khóc như vậy. Chỉ đến khi có con rồi tôi mới nhận ra điều đó thực sự không dễ dàng.” Sau đó anh ấy bày tỏ lời xin lỗi. Tôi nói không sao và nhẹ nhàng vỗ lưng đứa bé. Tôi tiếp tục lặng lẽ phát chính niệm cho đến khi máy bay hạ cánh.

Trước khi xuống máy bay, người chồng hỏi tôi có phải đang đi công tác không. Tôi thầm nghĩ đây là người hữu duyên do Sư phụ an bài. Tôi nói rằng mình đến để tham gia các hoạt động của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi chỉ vào chiếc áo phông vàng mình đang mặc có in chữ “Chân-Thiện-Nhẫn”. Họ tỏ ra quan tâm. Sau đó tôi giải thích việc 450 triệu người Trung Quốc đã thoái ĐCSTQ và các tổ chức liên đới, đồng thời kể cho họ nghe về Pháp Luân Công và cuộc bức hại của ĐCSTQ. Sau đó tôi hỏi nơi ở của họ, và hóa ra có một điểm luyện công gần khu vực của họ, vì vậy tôi khuyên họ đến đó để tìm hiểu thêm. Họ vui vẻ chấp nhận lời đề nghị của tôi và liên tục cảm ơn tôi. Con xin cảm tạ Sư phụ rất nhiều vì đã an bài những người hữu duyên như vậy cho con.

Lời kết

Trước khi tu luyện, tôi nghĩ thế giới thật tươi đẹp. Tôi thích ở bên mọi người và không bao giờ ghét ai. Nhưng sau khi bắt đầu tu luyện, tôi thấy những người tôi thích đôi khi lại lạnh nhạt với tôi hoặc thậm chí nói lời thô lỗ. Đủ loại chấp trước của con người hiển lộ ra trong khi tôi luyện công, học Pháp, sinh hoạt và làm việc. Đôi khi, tôi thấy người khác có chấp trước, ví dụ như tâm oán hận, tâm nghi ngờ, tâm tật đố, tu khẩu chưa tốt, tâm hiển thị, tâm hoan hỷ, tâm lười biếng, tâm suy đồi và chấp trước vào tình, tôi lại chỉ trích họ.

Nhưng chỉ trích người khác thực chất là hướng ngoại. Tu luyện Đại Pháp yêu cầu phải hướng nội. Tôi nhận thấy mình dễ dàng nhìn thấy những điều ở người khác tương ứng với chấp trước của chính mình. Có lần tôi thấy chấp trước của người khác hiển lộ ra là không thích những lời khó nghe.

Tôi nhớ lời Sư phụ giảng về việc học hỏi từ những người làm tốt, khi thấy người khác làm không tốt, chúng ta nên hướng nội xem bản thân có vấn đề tương tự hay không và hướng nội. Vì vậy, tôi thường tự nhắc nhở bản thân: Tại sao mình lại nhìn thấy điều này? Có phải vì mình cũng có thiếu sót đó không? Những người và sự việc đó thực chất xuất hiện để giúp tôi đề cao tâm tính và loại bỏ chấp trước. Sau khi hiểu ra điều này, tôi phát chính niệm để thanh trừ những tư tưởng xấu đó. Nhưng đôi khi dù đã hiểu ra, tâm tôi vẫn không thể bình tĩnh lại ngay được.

Tôi ngưỡng mộ phong thái từ bi, điềm tĩnh, cao thượng và trang nghiêm của các học viên lâu năm khi họ làm ba việc, cũng như cách họ có thể chân thành thừa nhận lỗi lầm của mình, ngay cả khi không ai khác biết về điều đó. Tôi thường tự nhủ rằng mình cần đối chiếu việc học Pháp và tu luyện của mình với họ để nhanh chóng đề cao bản thân. Hôm nay tôi lại hạ quyết tâm này một lần nữa.

Con xin cảm tạ Sư phụ đã tiêu trừ nghiệp lực mà con tích tụ qua nhiều đời nhiều kiếp và đã dẫn dắt con trên con đường tu luyện này. Lòng biết ơn này không thể diễn tả bằng lời. Từng khoảnh khắc, con đều cảm thấy Sư phụ đang bảo hộ con, không để con dao động trên con đường tu luyện. Mặc dù con vẫn còn nhiều chấp trước khác nhau, con nhất định sẽ nỗ lực học Pháp tốt, làm tốt ba việc và kiên định theo Sư phụ trở về nhà.

Con xin cảm tạ Sư phụ. Cảm ơn các đồng tu.

(Bài chia sẻ trình bày tại Pháp hội Chia sẻ Kinh nghiệm Tu luyện Pháp Luân Đại Pháp Hàn Quốc năm 2025)

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/24/502904.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/30/231522.html