Bài viết của phóng viên Minh Huệ

[MINH HUỆ 08-01-2026] Nhân Ngày Nhân quyền, ngày 10 tháng 12 năm 2025, các học viên Pháp Luân Công tại 48 quốc gia đã đệ trình thêm một danh sách các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã tham gia cuộc bức hại Pháp Luân Công. Các học viên kêu gọi các chính phủ cấm các thủ phạm và người nhà nhập cảnh, đồng thời đóng băng tài sản của họ.

Dưới đây là chi tiết về những thủ đoạn bức hại của Cận Lỗi, cựu Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật (PLAC) tỉnh Tứ Xuyên.

Thông tin kẻ bức hại

Họ và tên: Cận Lỗi
Tên tiếng Trung: 靳磊
Giới tính: Nam
Quốc gia: Trung Quốc
Ngày tháng năm sinh: Tháng 2 năm 1970
Nơi sinh: Tế Nguyên, tỉnh Hà Nam

09a009e0de88548cc0332c35c387a8d8.jpg

Vị trí, chức vụ

Cận Lỗi đã công tác tại tỉnh Hà Nam trong một thời gian dài. Năm 2019, ông ta được điều chuyển từ vị trí Phó Bí thư Thành ủy kiêm Thị trưởng thành phố An Dương sang làm Bí thư Thành ủy Đức Dương, tỉnh Tứ Xuyên. Tháng 5 năm 2022, gia nhập Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tứ Xuyên và trở thành Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Tứ Xuyên. Tháng 1 năm 2025, gia nhập Ban Thường vụ Tỉnh ủy Tứ Xuyên và trở thành Trưởng ban Tổ chức kiêm Hiệu trưởng Trường Đảng tỉnh Tứ Xuyên.

Tứ Xuyên là một trong những tỉnh của Trung Quốc nơi các học viên Pháp Luân Công bị bức hại tàn khốc và nghiêm trọng nhất. Chu Vĩnh Khang, cựu lãnh đạo cấp cao của ĐCSTQ, là một kẻ đầu sỏ trong cuộc bức hại này tại Tứ Xuyên, nơi Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh tích cực thực thi các chính sách bức hại Pháp Luân Công. Ít nhất 333 học viên Pháp Luân Công tại Tứ Xuyên đã được xác nhận tử vong do bị bức hại, xếp thứ sáu trên toàn quốc.

Những tội ác chính

Cuộc bức hại Pháp Luân Công được chỉ đạo bởi Ủy ban Chính trị và Pháp luật và Phòng 610, hai cơ quan ngoài vòng pháp luật chuyên giám sát hệ thống công an, viện kiểm sát và tòa án. Kể từ khi trở thành Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Tứ Xuyên vào tháng 5 năm 2022, Cận Lỗi tiếp tục thực thi chính sách bức hại toàn diện đối với Pháp Luân Công trong tỉnh.

Từ tháng 5 năm 2022 đến tháng 12 năm 2024, trong nhiệm kỳ Bí thư Ủy ban Chính trị và Pháp luật tỉnh Tứ Xuyên, có ít nhất 24 học viên đã tử vong trong cuộc bức hại. Vô số học viên bị bắt giữ, lục soát nhà, giam giữ và kết án.

Bức hại trong nhiệm kỳ của Cận Lỗi tại Tứ Xuyên

Trong nửa cuối năm 2022, 165 học viên Pháp Luân Công tại Tứ Xuyên bị bắt giữ, 306 người bị sách nhiễu, 35 người bị đưa vào các trung tâm tẩy não, 23 người bị kết án, trong đó có bà Chu Thục Trinh, 86 tuổi, bị kết án 3 năm tù, và 11 học viên đã qua đời do bị bức hại.

Năm 2023, có 209 học viên bị bắt, 367 người bị sách nhiễu, 65 người bị kết án và 8 người tử vong trong cuộc bức hại. Bà Trương Thuật Phượng, 70 tuổi, bị bắt vào tháng 11 năm 2023, và sau đó bị kết án 3 năm 8 tháng tù giam.

Năm 2024, ít nhất 176 học viên đã bị bắt, 296 người bị sách nhiễu, 41 người bị kết án và 5 người tử vong trong cuộc bức hại. Bà Tạ Trường Xuân, ở thành phố Quảng Hán, tỉnh Tứ Xuyên, được thả khỏi Nhà tù Nữ tỉnh Tứ Xuyên vào ngày 19 tháng 4 năm 2024 sau khi mãn hạn 1 năm tù giam. Bà bị đau dữ dội ở vùng bụng bên trái. Da bà chuyển sang màu đen và gầy gò ốm yếu. Bà qua đời 4 tháng sau đó, vào ngày 12 tháng 8 năm 2024, hưởng thọ 80 tuổi. Gia đình nghi ngờ bà đã bị hạ độc khi ở trong tù.

Một số trường hợp tử vong và kết án điển hình

Trường hợp 1. Cựu phát thanh viên 30 tuổi bị đánh chết trong tù

Anh Bàng Huân, cựu phát thanh viên của Đài Phát thanh Nhân dân tỉnh Tứ Xuyên, đã bị tra tấn đến chết vào ngày 2 tháng 12 năm 2022, chỉ 6 tháng sau khi bị đưa đến Nhà tù Gia Châu, tỉnh Tứ Xuyên, để thụ án 5 năm tù giam vì tu luyện Pháp Luân Công. Khi đó anh mới 30 tuổi.

Theo một học viên Pháp Luân Công khác cũng bị giam tại Nhà tù Gia Châu, anh Bàng đã phải chịu nhiều hình thức tra tấn, bao gồm còng tay và cùm chân, sốc điện bằng dùi cui điện, xịt nước ớt, bức thực và ép đứng dưới trời nắng gắt trong nhiều giờ liền. Những vết sẹo do sốc điện trên đầu anh vẫn còn nhìn thấy rõ sau nhiều tháng.

Khi thấy tra tấn không thể làm lay chuyển ý chí của anh Bàng, lính canh và tù nhân đã không ngừng tra tấn anh trong suốt 11 ngày, cuối cùng dẫn đến cái chết của anh. Họ xịt nước ớt vào mũi, mắt và tai anh. Kết quả là anh không thể mở mắt được. Vào ban đêm, lính canh trói anh vào ghế sắt thẩm vấn và không cho anh chăn đắp.

Anh Bàng đã tuyệt thực để phản đối, và lính canh tiếp tục sốc điện anh bằng dùi cui điện cho đến khi anh cận kề cái chết. Bất chấp nhiệt độ giảm xuống, lính canh vẫn để anh ngồi trên ghế sắt thẩm vấn với bộ quần áo mỏng manh và không cho anh đắp chăn.

Khi anh Bàng qua đời vào khoảng 2 giờ sáng ngày 2 tháng 12, lính canh ra lệnh cho các tù nhân gọi xe cứu thương. Họ tuyên bố rằng họ vẫn đang cố gắng hồi sức cấp cứu cho anh.

Trường hợp 2. Người phụ nữ Tứ Xuyên qua đời khi đang thụ án 5 năm tù giam

Sau 6 tháng bị kết án 5 năm tù vì đức tin vào Pháp Luân Công, bà Khanh Lập Cúc, 51 tuổi, cư dân thành phố Bành Châu, tỉnh Tứ Xuyên, vốn đang khỏe mạnh, đã đột ngột qua đời.

Bà Khanh bị bắt vào ngày 9 tháng 3 năm 2021 khi đang phát tặng tài liệu thông tin về Pháp Luân Công. Vụ bắt giữ này diễn ra chỉ 2 năm sau khi bà Khanh mãn hạn 10 năm tù vì đức tin của mình.

Sau khi bị bắt, chính quyền cấm gia đình bà Khanh vào thăm thân. Họ chỉ được phép gửi quần áo cho bà 2 lần. Sau đó, trại tạm giam cũng cấm họ gửi quần áo với lý do đại dịch. Tòa án Bành Châu đã kết án bà Khanh 5 năm tù tại Nhà tù Cung Lai vào ngày 21 tháng 6 năm 2022.

Ngày 1 tháng 10, gia đình bà Khanh nhận được cuộc gọi từ nhà tù, thông báo rằng bà đang trong tình trạng nguy kịch. Gia đình đã đến nhà tù ngay trong ngày hôm đó, và được phép gọi điện thoại video với bà. Nhưng khi gia đình nộp đơn xin bảo lãnh y tế cho bà thì nhà tù đã từ chối.

2 tuần sau, vào ngày 14 tháng 10, nhà tù gọi điện thông báo rằng bà Khanh đã phải nhập viện. Gia đình đã đến bệnh viện nhà tù vào ngày 16 tháng 10, và có một cuộc gọi video khác với bà. Lúc đó, bà đã rất yếu và chân bị sưng phù nghiêm trọng. Gia đình lại yêu cầu bảo lãnh y tế cho bà, nhưng nhà tù vẫn từ chối.

Vài tuần sau, gia đình có thêm một cuộc gọi video với bà Khanh, và tình trạng sức của bà [tại thời điểm đó] thậm chí còn xấu hơn trước. Giữa tháng 11, gia đình yêu cầu được gặp bà một lần nữa, nhưng vẫn bị từ chối với lý do phong tỏa vì đại dịch.

Cuộc gọi cuối cùng gia đình nhận được từ nhà tù là vào ngày 11 tháng 12, về việc bà Khanh đang được cấp cứu tại bệnh viện. Khi gia đình vội vã đến bệnh viện, bà Khanh đã qua đời. Bác sỹ cho biết bà đã ngừng thở khi được chuyển đến từ Bệnh viện Chính Thành vào buổi sáng.

Trường hợp 3. Người đàn ông Tứ Xuyên bị ung thư di căn bị từ chối bảo lãnh, qua đời vài tuần sau khi bệnh viện nhà tù trả về trong tình trạng hấp hối

Ông Vương Hải Càn, cựu giáo viên trung học ở huyện Đại Trúc, tỉnh Tứ Xuyên, được chẩn đoán mắc ung thư đại tràng vào tháng 1 năm 2023, khi đang thụ án 7,5 năm tù vì đức tin vào Pháp Luân Công, môn tu luyện tinh thần và thiền định cổ xưa. Quản lý nhà tù đã thông báo cho gia đình làm đơn xin bảo lãnh y tế cho ông, nhưng lại cố tình trì hoãn phê duyệt và không thả ông cho đến khoảng tháng 9 năm 2023, khi ung thư đã di căn. Ông qua đời 1 tháng sau đó, hưởng thọ 60 tuổi.

Trường hợp 4. Người phụ nữ Tứ Xuyên qua đời 8 tháng sau khi được thả trong trạng thái thực vật

Bà Liêu Quang Huệ đang trong trạng thái thực vật khi được trả tự do vào ngày 20 tháng 7 năm 2022, sau khi thụ án 3 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công. Cư dân thành phố Miên Dương, tỉnh Tứ Xuyên, này đã qua đời 8 tháng sau đó, vào ngày 23 tháng 3 năm 2023, hưởng thọ 70 tuổi.

Ngày 10 tháng 3 năm 2021, bà Liêu bị ngã khi đang bị giam tại Nhà tù Nữ tỉnh Tứ Xuyên. Nhà tù đã từ chối yêu cầu bảo lãnh y tế của gia đình, và giam bà cho đến khi mãn hạn tù, mặc dù bà vẫn hôn mê sau cú ngã.

Vì bệnh viện nhà tù không cố định hộp sọ của bà đúng cách trong quá trình phẫu thuật mở hộp sọ, nên có một vùng lõm lớn ở bên phải đầu bà. Bà cũng phải đặt ống hút đờm ở cổ họng, ống xông thức ăn ở mũi và ống thông tiểu, toàn thân cứng đờ.

9fa299adbdd2e4339d9268d35620d52f.jpg

Bà Liêu Quang Huệ khi đang hôn mê

Trường hợp 5. Cựu trợ lý kỹ sư qua đời vài tháng sau khi thụ án 5 năm tù giam

Ông Ngụy Vĩnh Thanh, cựu trợ lý kỹ sư tại Đại học Tây Hoa ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, ở trong trạng thái hôn mê và mất kiểm soát bài tiết khi được trả tự do vào tháng 2 năm 2023, sau khi thụ án 5 năm tù vì tu luyện Pháp Luân Công. Vài tháng sau, vào ngày 29 tháng 8, ông đã qua đời, hưởng thọ 83 tuổi.

Ông Ngụy bị bắt vào ngày 3 tháng 2 năm 2017, và bị Tòa án quận Bì Đô kết án 5 năm tù giam và phạt 20.000 nhân dân tệ vào ngày 31 tháng 5 năm 2018. Thẩm phán Dương Dung đã lừa dối để ông từ bỏ việc kháng cáo bản án bằng cách hứa rằng bà ta sẽ không thi hành án tù. Nhưng chỉ 5 ngày sau khi thời hạn 10 ngày kháng cáo kết thúc, Dương đã ra lệnh cho 2 cảnh sát bắt ông Ngụy đến Nhà tù Gia Châu.

Vì ông Ngụy từ chối từ bỏ tu luyện Pháp Luân Công nên đã bị xịt hơi cay, bị ép ngồi dưới trời nắng trong thời gian dài cho đến khi mông bị lở loét, và bị sốc điện bằng dùi cui điện. Lính canh cũng ép ông phải ăn hết khẩu phần ăn trong vài giây, một hình thức tra tấn do lính canh tại Nhà tù Gia Châu nghĩ ra.

Khi được trả tự do, ông Ngụy vẫn chưa thể bình phục sau những chấn thương tinh thần và các bệnh lý do bị ngược đãi. Tệ hơn nữa, phòng an sinh xã hội địa phương cũng cắt lương hưu của ông. Vợ ông phải cho thuê ngôi nhà của họ ở thành phố để kiếm thêm thu nhập, trong khi bà và ông Ngụy sống ở vùng nông thôn, nơi chính quyền thôn giám sát chặt chẽ các hoạt động hàng ngày của họ. Cuối tháng 8, ông Ngụy bị ngã và qua đời vài ngày sau đó.

Trường hợp 6. Cán bộ y tế về hưu 78 tuổi bị kết án thêm 9 năm tù, sau khi đã từng bị giam cầm hơn một thập kỷ

Ông Hồ Bưu, một cán bộ y tế về hưu 78 tuổi ở huyện Cổ Lận, tỉnh Tứ Xuyên, bị bắt vào ngày 28 tháng 9 năm 2022. Ttháng 10 năm 2023, ông bị kết án 9 năm tù, và bị chuyển từ Trại tạm giam huyện Cổ Lận đến Nhà tù Gia Châu vào ngày 3 tháng 11 năm 2023.

Đây không phải là lần đầu tiên ông Hồ bị nhắm đến vì đức tin của mình trong suốt 24 năm bức hại. Ông đã 3 lần bị cưỡng bức lao động trong những năm đầu của cuộc bức hại, bao gồm 1 năm 9 tháng vào năm 1999, 1 năm vào năm 2001 và 3 năm vào năm 2004. Ông bị bắt lại vào năm 2009, và bị kết án 4,5 năm tù. Ông được trả tự do vào ngày 29 tháng 9 năm 2013.

Ngày 13 tháng 12 năm 2019, 6 năm sau khi ông Hồ được thả, phòng An sinh Xã hội huyện Cổ Lận đột nhiên yêu cầu ông phải hoàn trả “khoản thanh toán thừa” với tổng số tiền là 231.816,42 nhân dân tệ trước tháng 3 năm 2020. “Khoản thanh toán thừa” này là các khoản lương hưu được chi trả cho ông trong thời gian ông thụ án tù 4,5 năm.

Ông Hồ liên tục bị sách nhiễu vì từ chối trả tiền, khiến ông buộc phải sống xa nhà. Con trai ông, một bác sỹ, cuối cùng đã phải thay mặt cha thanh toán khoản tiền này để tránh gặp thêm rắc rối. Anh cũng đã nộp tổng cộng 21.500 nhân dân tệ tiền phạt do các cơ quan y tế và kinh doanh địa phương giám sát phòng khám của anh áp đặt. Anh nghĩ rằng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, nhưng cảnh sát lại ra lệnh cho anh phải thuyết phục cha mình từ bỏ Pháp Luân Công. Cảnh sát liên tục sách nhiễu anh và đe dọa sẽ đóng cửa phòng khám cũng như làm liên lụy đến vợ và con trai anh. Cảm thấy bất lực, anh đã bán phòng khám của mình.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/8/504870.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/11/232264.html