Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc

[MINH HUỆ 29-01-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp (còn gọi là Pháp Luân Công) từ cuối năm 1998. Tôi trở thành mục tiêu của cảnh sát địa phương và Phòng 610 chỉ vì đức tin của mình và đã bị giam giữ vào năm 2018. Trong thời gian bị giam giữ, tôi đã thiện đãi với mọi người, đồng thời giảng chân tướng về Đại Pháp và cuộc bức hại phi pháp.

Giảng chân tướng cho bác sĩ của Trại tạm giam

Khi đến Trại tạm giam, tôi phải trải qua một cuộc kiểm tra sức khỏe toàn diện. Khi tôi nằm trên bàn khám, nữ bác sĩ nhập dữ liệu vào máy tính của cô ấy. Tôi nghĩ: “Có thể mình sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy nữa. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất của mình để nói với cô ấy về Đại Pháp, vì chúng tôi có duyên gặp nhau.” Tôi còn chưa nghĩ xong thì cô ấy đã phá vỡ sự im lặng: “Trông chị có vẻ là một người tốt. Tại sao chị lại ở đây?” Tôi giải thích: “Tôi không phạm tội cũng không vi phạm pháp luật. Tôi bị đưa đến đây vì tôi tu luyện Pháp Luân Công và sống theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi vô tội.” Cô ấy dừng việc đang làm lại, quay sang tôi và nói: “Pháp Luân Công? Tại sao chị lại tu luyện thứ đó?” Tôi mỉm cười đáp: “Tôi tin là với công việc của cô, cô đã từng gặp các học viên Đại Pháp khác. Cô có biết rõ về ai trong số họ không?”

Cô ấy lắc đầu và nói: “Tôi nghe nói tất cả họ đều rất cố chấp, ai cũng vậy. Vì thế, họ đã phải chịu khổ rất nhiều. Tôi thấy tội nghiệp cho họ, nhưng tôi không hiểu tại sao họ không thể chỉ tập ở nhà? Vì sao nhất định phải nói cho người khác biết? Đánh mất tự do như vậy thì không đáng.” Tôi có thể cảm nhận cô ấy là một người tốt bụng, vì vậy tôi đã giải thích cho cô ấy Pháp Luân Đại Pháp thực sự là gì, cuộc bức hại được phát động như thế nào và vì sao cuộc bức hại ấy là sai trái. Cô ấy chăm chú lắng nghe. Các cảnh sát áp giải tôi ở bên ngoài bắt đầu mất kiên nhẫn và đập cửa, nói: “Sao lâu thế? Xong chưa?” Vị bác sĩ lớn tiếng: “Chưa xong. Xin đợi một chút.” Sau đó cô ấy quay lại nhìn tôi và ra hiệu cho tôi tiếp tục nói.

Tôi kể cho cô ấy nghe về những người tu luyện Đại Pháp đã nhận được phúc báo. Tôi kể cho cô ấy nghe chính quyền ĐCSTQ ngược đãi và tra tấn các học viên như thế nào. Tôi giảng rõ rằng vụ “tự thiêu” ở Thiên An Môn là một màn kịch được dàn dựng nhằm vu khống Đại Pháp. Cô ấy gật đầu lắng nghe. Cuối cùng, tôi hỏi cô ấy xem cô ấy có muốn thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức thanh niên của nó không, cô ấy đã đồng ý. Vừa lúc đó, cảnh sát đẩy cửa bước vào. Bác sĩ nói với họ: “Hãy ra ngoài! Tôi sắp xong rồi.” Cô ấy đỡ tôi dậy và chỉnh lại quần áo cho tôi trước khi cảnh sát đưa tôi đi.

“Tôi không phải là tội phạm”

Mỗi phòng giam có một tù nhân được chỉ định làm người phụ trách. Họ được chọn vì họ sẽ làm theo bất cứ điều gì lính canh yêu cầu và được hưởng một số đặc quyền và có quyền nhất định đối với những người khác. Những kẻ đặc biệt hung ác sẽ nịnh bợ lính canh và ức hiếp kẻ yếu.

Lần đầu đến phòng giam, tôi bước vào, nhìn quanh phòng và mỉm cười hỏi: “Ai là người phụ trách ở đây?” Có hơn hai chục tù nhân trong phòng, mọi người đều quay đầu nhìn về phía một người, người này trả lời: “Tôi không phải là người ‘phụ trách’ ở đây. Tôi chỉ đang tạm thời trực thôi.”

“Tôi muốn trao đổi với chị về một vài điều,” tôi nói. “Có chuyện gì vậy?” cô ấy hỏi. Với chính niệm đầy đủ, tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy và nói: “Tôi tu luyện Pháp Luân Công, môn tu luyện dạy con người trở thành người tốt và sống theo các nguyên tắc Chân-Thiện-Nhẫn. Tôi bị giam giữ vì đức tin của mình, không phải vì tôi vi phạm pháp luật. Tôi không phải là tội phạm, vì vậy có những việc tôi sẽ không làm.”

Tôi đếm tám điều trên ngón tay: “Một, tôi không cần phải cải tạo và tôi sẽ không lao động. Hai, tôi sẽ không mặc áo đồng phục mà những người khác mặc. Ba, tôi sẽ không học thuộc các quy tắc và quy định của Trại tạm giam này. Bốn, tôi sẽ không xin phép trước khi làm bất cứ việc gì. Năm, tôi sẽ không tham gia ca trực. Sáu, tôi sẽ không trả lời ‘có mặt’ với bất kỳ ai gọi tên tôi. Bảy, khi bị sai bảo làm gì, tôi sẽ không trả lời ‘vâng’. Tám, tôi sẽ không tham gia điểm danh vào buổi sáng. Tôi sẽ luyện công và đả tọa mỗi ngày.”

Người tù nhân phụ trách nhìn tôi chằm chằm. “Trời ơi. Tôi phải làm sao đây? Tôi không thể xử lý nổi chuyện này.” Tôi nói với cô ấy: “Tôi biết chị phụ trách những việc này. Tôi sẽ không làm vì tôi không phải là tội phạm. Xin đừng coi đây là vấn đề cá nhân—tôi không cố tình làm khó chị. Chị không cần phải giải quyết việc đó. Cứ nói với lính canh những gì tôi đã nói và để họ giải quyết. Hãy chuyển trách nhiệm đó cho họ.”

Cô ấy giơ một chiếc áo đồng phục lên. “Ít nhất chị cũng phải mặc chiếc áo này. Tôi không quan tâm chị là ai—chỉ cần chị ở đây, chị sẽ phải mặc nó.” Tôi giữ vững lập trường của mình. “Những chiếc áo khoác này dành cho những tội phạm bị giam giữ ở đây. Tôi không vi phạm pháp luật và tôi sẽ không mặc nó.” Cô ấy khựng lại khi đang đưa chiếc áo cho tôi.

Tôi mỉm cười và nói: “Chị sẽ không thể ép tôi mặc nó. ĐCSTQ quyền lực hơn chị rất nhiều, phải không? Nó đã bức hại Pháp Luân Công gần hai thập kỷ, nhưng vẫn chưa thành công. Chị nên để lính canh giải quyết việc này. Chị và tôi hôm nay có thể gặp nhau ở đây là vì có duyên phận. Đừng để điều này phá hỏng tình bạn của chúng ta.” Cô ấy không nói gì thêm. Sau khi chỉ định cho tôi một chỗ trên giường, cô ấy đi về phía văn phòng của lính canh.

Học Pháp và luyện công

Trong phòng giam của chúng tôi có một chiếc giường gỗ lớn, tất cả 27 tù nhân cùng sử dụng nó. Ban ngày chúng tôi ngồi trên đó, ban đêm cũng ngủ trên đó. Người tù nhân phụ trách quay lại từ chỗ lính canh và chuyển tôi đến vị trí ngoài cùng ở hàng đầu tiên của giường. Tôi cho rằng đó là ý của lính canh.

Tôi đã ngồi đả tọa và phát chính niệm trong thời gian dài. Tôi cũng nhẩm những đoạn Pháp mà tôi đã học thuộc. Tôi thức dậy sớm và luyện năm bài công pháp. Sau khi thích nghi với môi trường mới, tôi bắt đầu tìm cơ hội để nói với mọi người về Đại Pháp.

Đến ngày thứ tư, người phụ trách phòng giam đến nói với tôi: “Người mới đến được miễn trực ca đêm trong ba ngày đầu. Sau đó, mọi người ở đây đều phải luân phiên trực đêm. Chị chắc cũng thấy rồi. Chị là học viên Pháp Luân Công, vậy chị nên biết nghĩ cho người khác. Nếu chị không trực đêm, những người khác sẽ phải trực thay chị. Ở đây có người lớn tuổi hơn chị, cũng có cả trẻ vị thành niên. Chị thật sự muốn làm vậy với họ sao?” Mục đích của ca trực đêm là trông chừng các phạm nhân khác, ngăn họ tự sát hoặc làm hại người khác.

Tôi nghĩ: “Ngày nay người ta coi trọng lợi ích cá nhân quá mức. Nếu mình không trực đêm, các phạm nhân sẽ cảm thấy mình đang chiếm mất thời gian của họ. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến cơ hội giảng chân tướng cho họ sau này.” Vì vậy tôi nói với người phụ trách: “Được. Tôi sẽ trực đêm. Tôi sẽ không ngủ, và tôi sẽ luyện công. Như vậy người khác có thể nghỉ ngơi, còn tôi có thêm thời gian luyện công. Chị cũng có thể sắp xếp cho tôi trực trong giờ ngủ trưa. Mỗi ngày tôi đều có thể làm, để người khác không cần luân phiên nữa. Tôi sẽ đả tọa trong thời gian đó.”

Cả buồng giam im phăng phắc—các phạm nhân không ngờ tôi lại đồng ý trực đêm, thậm chí còn nhận thêm ca trực ban ngày, giúp họ không phải làm. Người phụ trách buồng giam sững sờ, không biết đáp lại đề nghị của tôi ra sao.

Tôi nhìn những gương mặt ngạc nhiên của họ và vui vẻ nói: “Được rồi. Quyết định vậy nhé.” Người phụ trách buồng giam nói: “Chị thật không giống ai.” Tôi luyện năm bài công pháp vào ban đêm. Trong ca trực buổi trưa, tôi đả tọa trên một chiếc ghế đẩu nhỏ có đường kính khoảng 25 cm. Hai chân bắt chéo của tôi thò ra hai bên, nhưng thay vì thấy mệt, tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng và được nghỉ ngơi sau một giờ đả tọa. Tôi có thể cảm nhận rõ Sư phụ Lý đang gia trì cho tôi.

Những người bạn cùng phòng giam của tôi kinh ngạc khi thấy tôi có thể đả tọa trên một chiếc ghế nhỏ như vậy. Họ cũng thấy hiếu kỳ trước những động tác luyện công trang nghiêm, uyển chuyển. Mỗi khi tôi luyện công, họ lại liếc nhìn về phía tôi, có người còn cố ý đi ngang qua để nhìn kỹ hơn. Một thời gian sau, ngay cả người phụ trách phòng giam cũng trở nên tò mò. Khi một số tù nhân cố gắng bắt chước các động tác của tôi trong lúc ở ngoài sân, tôi đã giúp họ và sửa tư thế tay cho họ. Người tù nhân phụ trách giả vờ như không thấy.

Chiếc giường khá cao, nhiều người gặp khó khăn khi lên xuống giường. Có lần, một tù nhân trẻ hơn tôi gần 20 tuổi đã thử vài lần nhưng không thể vung chân đủ cao để lên giường. Cô ấy thấy tôi nhảy lên nhảy xuống một cách dễ dàng thì ngưỡng mộ nói: “Nếu tôi linh hoạt được bằng một phần mười của chị, tôi cũng vui lắm rồi.” Tôi lập tức tận dụng cơ hội này để nói với các bạn cùng phòng giam: “Tôi có sức khỏe và sự dẻo dai tuyệt vời nhờ tu luyện Pháp Luân Công.” Tôi ngồi đối diện với họ trong tư thế song bàn. Tôi kể cho họ nghe tôi đã bắt đầu tu luyện như thế nào và đã được thụ ích ra sao. Tôi kể lại những phúc báo mà tôi nhận được và nói với họ về cuộc bức hại phi pháp và vô căn cứ của ĐCSTQ. Tôi liệt kê những điểm mâu thuẫn trong những lời kể của các quan chức chính phủ và những nghi vấn về đoạn phim chính thức về cái gọi là vụ tự thiêu ở Quảng trường Thiên An Môn để chứng minh rằng đó là một màn kịch được dàn dựng.

Các tù nhân lặng lẽ lắng nghe, bao gồm cả người tù nhân phụ trách đang ngồi ở phía sau. Sau khi tôi nói xong, một số người thử ngồi xếp bằng, vì vậy tôi làm mẫu và dạy họ cách đả tọa. Hai tiếng đồng hồ trôi qua, nhưng cảm giác như chỉ vài phút. Việc công khai và tinh tấn luyện công đã giúp tôi có thể nói với các bạn cùng phòng giam của mình. Điều đó đặt nền tảng rất tốt cho việc giúp họ thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức thanh niên của nó sau này.

Thiện đãi mọi người

Các tù nhân cùng phòng giam của tôi có hoàn cảnh xuất thân đa dạng, tính cách và thói quen khác nhau, và quan niệm đạo đức khác nhau. Môi trường ấy vô cùng phức tạp—gần như một phiên bản thu nhỏ của xã hội Trung Quốc. Ban đầu, tôi thấy một số lời nói rất thô tục và những hành vi khó coi. Có những lúc tôi ước mình có thể mọc một đôi cánh và bay ra khỏi đó. Nhưng khi tâm từ bi của tôi khởi lên, tôi thấy những bạn cùng phòng giam của mình thật đáng thương và tuyệt vọng. Những người phụ nữ này trở nên như vậy phần lớn là vì chế độ cộng sản đã phá hủy hoàn toàn truyền thống đạo đức của chúng ta. Thật khó trách họ khi toàn xã hội bị bao phủ bởi sự suy đồi đạo đức và tham nhũng. Tôi muốn giúp họ.

Ngoài các bữa ăn và thời gian ở ngoài sân, chúng tôi dành phần còn lại trong ngày ở trên giường, theo đúng nghĩa đen. Chúng tôi ngồi trên giường vào ban ngày và nằm cạnh nhau để ngủ vào ban đêm. Đó là một môi trường rất ngột ngạt. Việc thiếu không gian riêng khiến mọi người khó thư giãn—sự lo lắng và căng thẳng dâng cao, ai cũng như sắp bùng nổ. Hơn nữa, một số tù nhân rất ích kỷ và hiếu chiến. Họ cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh, rồi nhanh chóng chửi bới hoặc ẩu đả. Việc gì cũng có thể trở thành chuyện lớn. Lính canh đã dùng đủ mọi cách để giữ trật tự—cảnh cáo bằng lời, khiển trách, kỷ luật, đôi khi thậm chí còn dùng bạo lực. Phòng giam thường tràn ngập tiếng la hét và khóc lóc.

Trại tạm giam có tỷ lệ luân chuyển tù nhân cao, mọi người đến và đi liên tục. Những người mới đến thường được sắp xếp ở hàng đầu tiên của giường để người khác có thể để mắt đến họ. Thời gian trôi qua, tôi bị đẩy lùi về phía sau và hiện tại ngồi ở giữa giường. Tù nhân ở bên trái tôi là một cô gái 19 tuổi bị giam vì tội lạm dụng ma túy, ở bên phải tôi là Tiểu Lý, 16 tuổi, bị giam vì tội mại dâm.

Hai người họ không hợp nhau và cãi nhau gần như hàng ngày. Tôi thường xuyên bị kẹt ở giữa. Một lần, khi họ cãi nhau, tôi nhắm mắt lại và ngồi song bàn. Khi tôi có thể tĩnh tâm và ngồi yên không cử động, tiếng ồn xung quanh tôi dường như tan biến, trại tạm giam cũng như biến mất, cùng với tất cả các tù nhân. Tôi không biết cơ thể mình đã đi đâu, giống như tôi đã hòa làm một với vũ trụ. Đó là một cảm giác vô cùng mỹ diệu.

Lần tiếp theo khi hai người họ nổi nóng tranh cãi, tôi mỉm cười và nói: “Hít thở sâu nào. Hít thở sâu. Đừng tức giận. Tức giận có hại cho sức khỏe. Hay để tôi kể cho các cháu một câu chuyện nhé?” Họ dừng lại và năn nỉ: “Vâng, dì kể đi ạ. Cháu rất thích nghe chuyện.”

Tôi kể cho họ nghe câu chuyện về một vị quan thời xưa khuyên người thân nhường ba thước đất cho nhà hàng xóm. Sau khi kể xong, tôi đọc lại bài thơ mà vị quan ấy viết cho người thân, giải thích rằng nhường ba thước đất, xét trong đại cục, chẳng phải là chuyện gì to tát. Khi tôi đọc xong bài thơ, cả phòng giam rất yên tĩnh, mọi người đều đang lắng nghe.

Tôi nói với họ: “Chúng ta gặp nhau ở đây là vì có duyên phận rất lớn. Tất cả chúng ta đều đến đây vào lúc cuộc đời tăm tối nhất. Chúng ta dành gần như toàn bộ thời gian bên nhau, chia sẻ bữa ăn, nhà vệ sinh và giường ngủ. Các cháu có đồng ý rằng đây là một duyên phận rất lớn không? Vậy chúng ta phải trân quý nó. Môi trường càng khắc nghiệt, chúng ta càng phải giúp đỡ lẫn nhau. Thử nghĩ xem—nếu hôm nay chúng ta không bị giam ở đây, mà chứng kiến người ta cãi nhau, đánh nhau vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy, chẳng phải các cháu sẽ thấy thật nực cười sao? Chẳng phải các cháu sẽ coi thường những người như thế sao? Môi trường này quả thật dễ khiến mặt xấu của con người bộc lộ ra, nhưng hãy nghĩ theo cách khác—chúng ta sẽ không ở đây lâu. Vậy tại sao chúng ta không điều chỉnh suy nghĩ của mình, đừng để việc người khác vô tình chạm vào mình, giẫm vào chân mình, nói lời thô tục, hay làm tổn thương cảm xúc của mình khiến bản thân bị kích động? Xét trong đại cục, những chuyện ấy không lớn đến vậy, đúng không?“

“Chúng ta ở đây, ngày nào cũng ở cùng nhau, dù chuyện gì xảy ra. Các cháu có thể chọn nổi nóng vì một chuyện nhỏ, hoặc có thể chọn bỏ qua nó và có một ngày bình an. Duyên phận giữa chúng ta có lẽ phải trải qua hàng nghìn năm mới hình thành. Chúng ta đừng dùng thời gian ở đây để lăng mạ và gây gổ với nhau. Chúng ta muốn mang đến năng lượng tích cực và kết thiện duyên, đúng không?”

Một cuộc thảo luận sôi nổi diễn ra giữa các tù nhân. Một người bình luận: “Đúng vậy. Rất đúng. Chị nói rất đúng.” Một người khác đồng ý: “Đúng. Chúng ta đừng tranh cãi hay đánh nhau nữa.” Một tù nhân thứ ba nói thêm: “Có thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau sau khi được thả.” Tôi chia sẻ với cả nhóm rằng tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và sống theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn có thể hóa giải mọi ân oán nghiệp lực. Chỉ cần một người tu tâm tính và cố gắng đề cao, mọi chuyện đều có thể được giải quyết. Các tù nhân đều rất thích cách tiếp cận này.

Tôi đề nghị: “Hay là mỗi ngày tôi kể cho mọi người một câu chuyện trong văn hóa truyền thống Trung Hoa nhé? Mọi người có thích không?” Ai cũng thích ý tưởng này. “Có ạ. Có, chị kể đi ạ.” Người tù nhân phụ trách nói: “Nếu mỗi ngày chị kể một câu chuyện, chúng tôi đều sẽ bình tĩnh và vui vẻ, không cãi nhau hay đánh nhau nữa. Lính canh sẽ không phải xử lý những chuyện đó nữa.”

Từ đó trở đi, mỗi ngày tôi đều kể một câu chuyện văn hóa truyền thống mà tôi đã đọc trên trang web Minh Huệ. Tôi cũng dùng Pháp lý của Đại Pháp để khích lệ các tù nhân kiên nhẫn và biết nghĩ cho người khác. Tôi dạy họ các bài thơ trong cuốn Hồng Ngâm và những bài hát do các đệ tử Đại Pháp sáng tác, bao gồm “Liên hoa tụng”, “Đắc độ”, “Nhớ về cố hương”, và “Minh bạch”. Nhiều tù nhân rất thích. Một nửa trong số họ đã học thuộc một vài bài thơ và học một số bài hát. Tiểu Lý là người vốn rất thông minh và có năng khiếu âm nhạc, cô ấy học các bài hát rất nhanh, đồng thời cũng hát rất hay và nhận được nhiều lời khen.

Một ngày nọ, Tiểu Lý hỏi tôi: “Dì ơi, dì nghĩ cháu nên làm gì khi được thả? Gặp dì ở đây khiến cháu cảm thấy rằng có thể, chỉ là có thể, cháu có thể bắt đầu lại và làm một điều gì đó với cuộc đời mình. Nhưng cháu rất bối rối và không biết mình thực sự có thể làm gì. Gần đây cháu đã suy nghĩ rất nhiều về điều này. Cháu mới 16 tuổi—lối thoát của con ở đâu?”

Tôi nói với cô bé: “Tiểu Lý à, cháu rất thông minh và học rất nhanh. Cháu sẵn sàng nỗ lực khi cháu muốn làm tốt một việc gì đó. Thật không may là cháu đã bỏ học khi còn nhỏ. Nhưng dì nghĩ rằng sau khi được thả, cháu nên tìm một kỹ năng thực tế mà cháu thích làm. Làm gì cũng được. Khi cháu giỏi việc đó, cháu sẽ có thể kiếm sống và nuôi bản thân. Dì tin tưởng vào cháu. Cháu sẽ tìm được thứ gì đó phù hợp với mình, và cháu sẽ sống tốt.”

Nghe những lời của tôi, Tiểu Lý vui mừng nhìn tôi bằng đôi mắt đẹp của mình. “Cảm ơn dì. Cháu ước gì cháu có thể gọi dì là mẹ. Cháu thường niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’ mỗi ngày. Cháu sẽ tiếp tục làm như vậy sau khi được thả. Cháu cũng sẽ tìm một cuốn sách Đại Pháp. Cháu muốn đọc nó.” Tôi cảm thấy rất mừng cho cô bé.

Các tù nhân ngày càng ít cãi và đánh nhau hơn, thay vào đó, họ giúp đỡ nhau nhiều hơn. Lính canh đã chuyển một vài “tù nhân cá biệt” từ các phòng giam khác sang phòng giam của chúng tôi và hỏi tôi: “Không ai có thể đối phó với cô ấy. Chị giúp được không?”

Giúp một giáo viên đã nghỉ hưu nhận ra bản chất thực sự của ĐCSTQ

Bà Lý, một giáo viên nghỉ hưu đã 76 tuổi, bị đưa vào trại tạm giam. Vừa đến nơi, bà đã tuyệt thực, không ai có thể thuyết phục bà ăn. Sau một tuần, lính canh đã dùng hết mọi cách và quyết định bức thực bà. Hai tù nhân bị kết án vì tội buôn bán ma túy đã đè bà xuống trong khi cai ngục luồn ống qua mũi bà và bơm sữa vào. Sau đó, bà bị còng tay vào cửa.

Những lần bức thực đau đớn không làm bà Lý chùn bước—bà đã quyết tâm chết. Không biết phải làm gì, lính canh đã đưa bà vào phòng giam của chúng tôi và nhờ tôi giúp đỡ.

Bà Lý đã chia sẻ câu chuyện của mình. Sau khi nghỉ dạy, bà cùng chồng chuyển về quê nhà. Hàng xóm của bà là một bà cụ 78 tuổi, rất thiếu cảm giác an toàn trong hôn nhân và luôn nghi ngờ chồng mình ngoại tình. Mỗi khi cáo buộc một người phụ nữ trong làng có quan hệ bất chính với chồng mình, bà lại đến nhà người đó và đối chất một cách thù địch, hung hăng, gây ra sự nghi ngờ và căng thẳng trong hôn nhân. Không ai thích bà ấy, cả làng đều tránh xa.

Bà Lý và chồng đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng người hàng xóm liên tục buộc tội bà Lý tán tỉnh chồng bà ấy. Một lần, người hàng xóm xông vào và lăng mạ, chửi rủa ông Lý trong sân. Bà Lý và chồng phớt lờ, điều này càng khiến người hàng xóm tức giận hơn—bà ấy hét ngày càng to. Có lúc, bà ấy nhặt một viên gạch cạnh hàng rào và bắt đầu đánh bà Lý. Chồng bà Lý cố gắng giằng lấy viên gạch, nhưng không thể ngăn bà ấy lại. Không thể kiểm soát, người hàng xóm tiếp tục tấn công bằng gạch trong khi buông lời lăng mạ.

Chồng bà Lý tức giận và hét lên: “Nhét phân lợn vào miệng bà ấy đi!” Lúc đó, bà Lý lấy một nắm phân lợn từ chuồng và đập vào mặt người hàng xóm. Người hàng xóm, lúc này đóng vai nạn nhân, báo sự việc này với con trai mình, vốn là phó trưởng phòng cảnh sát huyện. Bà Lý bị bắt, nhưng người hàng xóm không bị xử lý. Theo yêu cầu của bà Lý, một bác sĩ đã khám cho bà và xác định 47 vết bầm tím trên khắp cơ thể bà, nhưng điều đó vẫn chưa đủ bằng chứng để chứng minh người hàng xóm là kẻ tấn công.

Bà Lý bị giam giữ vì tội “hành hung” và bị buộc phải xin lỗi người hàng xóm, mẹ của phó trưởng phòng cảnh sát. Tất nhiên, bà Lý từ chối và bắt đầu tuyệt thực để phản đối.

Bà Lý đã khóc khi kể xong câu chuyện. “Cô nói xem—công lý ở đâu? Đây rõ ràng là bao che người thân. Cơ quan chấp pháp của chế độ cộng sản trừng phạt người vô tội. Đất nước này còn pháp luật không? Đừng khuyên tôi ăn nữa. Tôi chỉ muốn chết. Tôi sẽ dùng mạng sống của mình để phản đối, để cho họ thấy họ đã phạm sai lầm lớn.” Bà bắt đầu khóc.

Tôi lặng lẽ lắng nghe và để cho bà khóc cho thoải mái. Rồi tôi nói: “Bác à, thật đáng tiếc nếu bác chết vì chuyện này. Không đáng đâu.” Bà ngừng khóc và nhìn tôi. Tôi giải thích: “Hãy nghĩ xem. Nếu bác chết, ai sẽ đau buồn—người hàng xóm hay con trai bà ấy, người đã đưa bác vào đây? Họ có cảm thấy hối hận nếu bác chết không? Không hề. Những người duy nhất đau buồn là gia đình bác. Con trai bác sẽ mất mẹ, và chẳng phải cậu ấy sẽ đau lòng sao? Chồng bác sẽ mất đi người vợ yêu thương, và chẳng phải ông ấy sẽ buồn bã và cô đơn sao? Nếu bác kết thúc cuộc đời mình hôm nay, bác sẽ mang lại cho người hàng xóm những gì bà ấy muốn, và gia đình bác sẽ phải chịu đựng sự mất mát. Bác thật sự nghĩ như vậy là đáng sao?”

“Đúng là bác đã bị oan,” tôi tiếp tục. “Bác có muốn nghe câu chuyện của tôi không? Tôi tu luyện Pháp Luân Công. Trước khi bắt đầu tu luyện, tôi mắc nhiều bệnh tật trong gần một thập kỷ. Tôi đã tìm cách điều trị tại một số bệnh viện, nhưng các bác sĩ không thể làm gì. Tuy nhiên, trong vòng hai tuần tu luyện Pháp Luân Công, tôi đã hoàn toàn khỏi mọi bệnh tật mà không tốn một xu nào.”

“Bác nói xem, chẳng phải tôi nên biết ơn sao? Chẳng phải tôi nên biết ơn Sư phụ Lý, nhà sáng lập pháp môn này sao? Người tu luyện Đại Pháp được yêu cầu phải tu tâm tính theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Chúng tôi phải luôn biết quan tâm và thiện đãi với người khác. Một môn tu luyện tuyệt vời như vậy, vậy mà chế độ ĐCSTQ đối đãi như vậy và đã bắt giữ hàng trăm ngàn học viên.“

“Một nhóm cảnh sát đột nhập vào nhà tôi vào khoảng nửa đêm và đi thẳng vào phòng ngủ của tôi. Hai viên cảnh sát trẻ lôi tôi ra khỏi chiếc giường ấm áp, đánh thức tôi khỏi những giấc mơ. Bốn viên cảnh sát khác đứng quanh giường tôi. Họ túm lấy tay tôi và đưa tôi ra phòng khách, nơi có nhiều cảnh sát đang đứng chật kín. Tôi bị đưa xuống lầu và ném vào ghế sau xe cảnh sát. Cảnh sát đã lục soát nhà tôi khiến nhà cửa bừa bộn.”

“Tại đồn cảnh sát, họ yêu cầu tôi viết một bản cam kết từ bỏ Pháp Luân Công và nói những lời bất kính đối với Sư phụ. Họ đe dọa sẽ tống tôi vào tù nếu tôi không làm theo. Bác nói xem, Pháp Luân Công chẳng phải bị oan sao? Tôi chẳng phải bị oan sao? Tôi bị bắt và giam giữ chỉ vì muốn được khỏe mạnh và làm người tốt.” Bà Lý lặng lẽ lắng nghe. Tôi nói với bà: “Chúng ta không thể chết, chúng ta phải sống thật tốt. Chúng ta phải vạch trần những hành động tà ác của ĐCSTQ cho thế giới biết. Chỉ khi mọi người hiểu rõ bản chất thực sự của ĐCSTQ thì họ mới có thể nhận ra những lời dối trá của nó và không bị lừa nữa. Nếu bác sống để kể câu chuyện của mình và truyền rộng chân tướng, tác dụng sẽ lớn hơn rất nhiều.” Bà Lý gật đầu đầy hào hứng: “Cô nói đúng. Tôi đã suy nghĩ không thấu đáo và suýt chết vô ích. Tôi phải ăn.” Người tù nhân phụ trách nhanh chóng mang cho bà Lý một bát canh rau và một chiếc bánh bao hấp, bà liền ăn ngấu nghiến.

Tôi xin chuyển đến bên cạnh bà Lý, người tù nhân phụ trách đã vui vẻ đồng ý— việc đó dễ hơn nhiều so với phải xử lý một người tuyệt thực. Nhờ sự an bài này, tôi có rất nhiều thời gian nói chuyện với bà Lý. Tôi hơi nâng giọng để những người xung quanh cũng có thể nghe thấy. Tôi giải thích Pháp Luân Đại Pháp thực sự là gì và chân tướng về cuộc bức hại phi pháp. Tôi nói về việc Đại Pháp đã hồng truyền đến nhiều quốc gia và khu vực trên thế giới, hơn 100 triệu người đã thụ ích. Tôi nói về việc Giang Trạch Dân, cựu lãnh đạo ĐCSTQ, vì tâm tật đố mà phát động cuộc bức hại. Tôi kể cho họ về Phòng 610, một cơ quan ngoài vòng pháp luật được lập ra chuyên để đàn áp các học viên.

Tôi nói về vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là một màn kịch được dàn dựng nhằm hãm hại Đại Pháp. Tôi nói về tội ác thu hoạch nội tạng sống từ các học viên và các tù nhân lương tâm khác, nhằm cung cấp cho ngành công nghiệp cấy ghép tạng do nhà nước hậu thuẫn để trục lợi. Tôi kể về “tàng tự thạch” được phát hiện ở tỉnh Quý Châu, trên đó có các chữ hình thành tự nhiên: “Trung Quốc Cộng sản đảng vong.” Cuối cùng, tôi nói về tầm quan trọng của việc thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trong lúc tôi nói, không ai ngắt lời tôi.

Bà Lý nhanh chóng lấy lại sức khỏe. Bà trở thành người trợ giúp của tôi khi tôi nói chuyện về Đại Pháp với những tù nhân khác và giúp họ thoái đảng. Bà được thả sau ba tuần. Trước khi rời đi, bà nói với tôi: “Khi về nhà, tôi sẽ bảo tất cả bạn bè và gia đình tôi tìm thông tin về tảng đá ở tỉnh Quý Châu.” Một ngày nọ, người tù nhân phụ trách đến chỗ tôi và thì thầm vào tai tôi: “Sau khi được thả, tôi cũng sẽ học Pháp Luân Công.”

Về nhà cùng với một danh sách dài

Trong thời gian bị giam giữ chỉ vì đức tin của mình, tôi đã lên lịch gặp mặt các công tố viên tại trại tạm giam để nói với họ về Đại Pháp và giải thích rằng cuộc bức hại là vô căn cứ. Bất cứ khi nào có cơ hội tiếp xúc với lính canh, tôi đều chia sẻ chân tướng về Đại Pháp. Dựa trên trí huệ tôi đạt được từ việc tu luyện, tôi đã tiếp cận mỗi tù nhân theo một cách khác nhau và nói chuyện với họ về Đại Pháp từ một góc độ mà họ có thể dễ dàng tiếp nhận.

Những người đã từng gia nhập ĐCSTQ, Đội Thiếu niên Tiền phong và Đoàn Thanh niên Cộng sản đều chọn thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức liên đới của nó. Những người chưa từng gia nhập thì học thuộc câu chân ngôn: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Khi được trả tự do, tôi đã thuộc lòng danh sách gồm 54 cái tên. Họ là những người đã chọn thoái xuất khỏi ĐCSTQ và các tổ chức thanh thiếu niên của nó. Họ không chỉ tự mình thoái đảng, mà còn cho tôi hơn 60 số điện thoại của bạn bè và gia đình họ. Họ nhờ tôi gọi điện cho những người thân của họ và giảng chân tướng về Đại Pháp. Trong ba ngày sau khi được thả, tôi đã gọi cho tất cả hơn 60 số điện thoại và trực tiếp gặp một số người trong số họ để nói chuyện về Pháp Luân Đại Pháp.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/29/505561.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/4/24/233761.html