Bài viết của phóng viên báo Minh Huệ tại Pháp

[MINH HUỆ 29-09-2021] Ngày 20 tháng 9, Viện Nghiên cứu Chiến lược của Trường Quân sự Pháp (IRSEM), một cơ quan trực thuộc Bộ Quốc phòng Pháp, đã công bố một báo cáo với tiêu đề “Các chiến dịch gây ảnh hưởng của Trung Quốc” (Les operations d’influence chinoises).

Báo cáo dài 646 trang này được đăng tại trang web của IRSEM (https://www.irsem.fr/), trong đó trình bày cụ thể những chiêu bài của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) nhằm gây ảnh hưởng và thâm nhập vào chính phủ các nước thông qua các tổ chức của ĐCSTQ, chính phủ Trung Quốc, quân đội Trung Quốc, và các doanh nghiệp nhà nước cũng như doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc. Với những thông tin trích dẫn từ các bài báo, video, và mạng xã hội, báo cáo đã bóc trần toàn bộ cơ cấu tổ chức “Mặt trận thống nhất” của ĐCSTQ nhằm kiểm soát các quốc gia khác thông qua Hoa kiều, truyền thông, ngoại giao, kinh tế, chính trị, giáo dục, nghiên cứu chiến lược, văn hóa, v.v. Một mặt, ĐCSTQ lôi kéo người ta “dựng lên hình ảnh tích cực về mình trên thế giới nhằm khơi dậy sự ngưỡng mộ”; mặt khác, “Bắc Kinh đã tăng cường thâm nhập và ép buộc: gia tăng mạnh các hoạt động gây ảnh hưởng trong những năm gần đây” nhằm thúc đẩy chương trình nghị sự cộng sản.

Trong báo cáo này, có 79 chỗ đề cập đến cuộc bức hại của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công, một môn tu luyện thiền định dựa trên nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Ngoài ra, phần mở đầu của báo cáo cũng nhấn mạnh rằng đối tượng mà báo cáo này nhắm đến là ĐCSTQ, chứ không phải đất nước Trung Quốc hay người dân Trung Quốc. ĐCSTQ không phải là Trung Quốc.

8abe21c74f21b3c5422527f1cfe6f3bc.jpg

Báo cáo do Viện Nghiên cứu Chiến lược của Trường Quân sự (IRSEM) thuộc Bộ Quốc phòng Pháp công bố ngày 20 tháng 9 năm 2021.

Báo cáo này cũng đưa ra các ví dụ cụ thể về việc ĐCSTQ mua chuộc truyền thông Hoa ngữ và các tổ chức của người Hoa ở nước ngoài để lan truyền thông tin giả mạo nhằm bôi nhọ Pháp Luân Công và kích động thù hận. Hơn nữa, ĐCSTQ còn đe dọa và uy hiếp các học viên Pháp Luân Công thông qua Hiệp hội Sinh viên và Học giả Trung Quốc (CSSA, một mạng lưới tổ chức thuộc các đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc ở nước ngoài), du học sinh Trung Quốc, và đội quân 50 xu (những người được trả thù lao, trước đây là mức 50 xu, cho mỗi bài đăng ca ngợi ĐCSTQ).

Báo cáo đã thu thập thông tin sâu rộng kèm theo những phân tích toàn diện về chính quyền ĐCSTQ, một điều hiếm thấy trong các tài liệu chính thức của chính phủ Pháp. Sau đây, chúng tôi xin trích dẫn một số nội dung liên quan đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công.

Phòng 610

Theo báo cáo này, Pháp Luân Công là một môn tu luyện giúp cải thiện cả tinh thần lẫn thể chất, đã phổ biến ở Trung Quốc với hàng chục triệu người theo học. Sau đó, lãnh đạo tối cao của ĐCSTQ bấy giờ là Giang Trạch Dân đã coi pháp môn này là một mối đe dọa vì ĐCSTQ không chấp nhận sự tồn tại của bất kỳ tổ chức nào nằm ngoài tầm kiểm soát của nó.

Do đó, Phòng 610 đã ra đời. Với các đặc vụ hoạt động cả ở trong và ngoài Trung Quốc, cơ quan phi pháp này đã hành động trên phạm vi toàn cầu hòng xóa sổ Pháp Luân Công.

Trả tiền cho các bài báo phỉ báng Pháp Luân Công

Báo cáo chỉ ra rằng ĐCSTQ đã trả tiền cho các hãng truyền thông ở các quốc gia khác để đăng tải các bài báo bôi nhọ Pháp Luân Công. Cách làm này khiến dư luận lầm tưởng rằng những quan điểm tiêu cực như vậy về Pháp Luân Công là từ “bên thứ ba”, do đó “đáng tin cậy” hơn.

Chẳng hạn, tháng 4 năm 2020, một đặc vụ đã trả 20.000 peso (khoảng 200 Euro) cho tổng biên tập của nhiều hãng truyền thông Argentina để đăng một bài báo chống Pháp Luân Công, được viết bằng thứ “tiếng Tây Ban Nha cực tệ”. Các hãng truyền thông này gồm El Cronista Comercial, Diario Popular và nền tảng trực tuyến Infobae. Bài báo này chứa lượng lớn thông tin sai lệch về Pháp Luân Công và nhằm hủy hoại danh tiếng của Pháp Luân Công, đồng thời kể những câu chuyện mà ĐCSTQ thường dùng để bôi nhọ, vu khống Pháp Luân Công là tà giáo. Nói cách khác, ĐCSTQ đã lan truyền thông điệp của mình thông qua các hãng truyền thông nước ngoài.

Vụ việc này bị phanh phui vì một biên tập viên mà đặc vụ này liên hệ cảm thấy nên báo cho một đồng nghiệp  vốn là một học viên Pháp Luân Công, về sự việc này. Cả Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp và Epoch Times đều có được bản chụp của bài báo này. Đặc vụ này đã thú nhận anh ta làm việc cho “Trung Quốc” về vấn đề này.

Gửi email bằng danh tính giả mạo

Để bôi nhọ Pháp Luân Công, một số “kẻ tấn công” đã mạo danh các học viên Pháp Luân Công gửi email xúc phạm tới các bộ trưởng và quốc hội của Canada cũng như các quốc gia khác.

Một thành viên của Hiệp hội Pháp Luân Đại Pháp Canada cho hay, có bằng chứng cho thấy đặc vụ của ĐCSTQ gửi những email như vậy “một cách có hệ thống” và “liên tục” tới các quan chức các cấp của các nước, hòng phá hoại Pháp Luân Công. Địa chỉ IP của một số email này là từ Trung Quốc.

Vai trò của Hội Sinh viên Trung Quốc (CSSA)

Nhiều du học sinh Trung Quốc bị Hội Sinh viên Trung Quốc (CSSA) ép buộc làm hoặc không được làm gì. Ví dụ, một sinh viên tại Đại học Ottawa đã nhận được một email đe dọa từ CSSA, trong đó viết: “Dựa trên lời khai của các sinh viên khác và kết quả điều tra của các cán bộ CSSA, anh/chị vẫn đang tu luyện Pháp Luân Công. Cứ cẩn thận.”

Một tình huống tương tự cũng xảy ra ở Đại học Calgary. Một số thành viên CSSA đã nhận được email từ một người tự nhận là đặc vụ của ĐCSTQ. Email này khuyên họ đừng tham gia các buổi chiếu phim do câu lạc bộ Những người bạn của Pháp Luân Công (Friends of Falun Gong) tổ chức trong trường. Email này dọa: “Nếu không, tên và ảnh của anh/chị sẽ được báo cáo lên chính quyền trung ương (ĐCSTQ).”

Ngôn ngữ mà CSSA sử dụng cho thấy tổ chức này hoạt động như một cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ. Năm 2004, CSSA của Đại học Toronto đã gây áp lực với thành phố này, nhằm yêu cầu thành phố rút lại việc công nhận “Ngày Pháp Luân Đại Pháp”. Năm sau đó, CSSA tại Đại học Ottawa đã can thiệp vào việc NTD đăng ký thành lập đài truyền hình địa phương. Bức thư của họ dùng những ngôn từ giống hệt với ngôn từ mà các đại sứ của ĐCSTQ ở nước ngoài thường dùng.

Bốn năm trước, chủ tịch của CSSA tại Đại học Quốc gia Canberra của Úc thấy hiệu thuốc trong trường có bày báo Epoch Times miễn phí, liền hỏi ai là người cho phép. Vị chủ tịch này một mực gây sức ép cho đến khi hiệu thuốc phải bỏ những tờ báo này đi.

Có rất nhiều ví dụ như thế. Một số du học sinh Trung Quốc có thể cảm thấy họ có mọi đặc quyền trong trường. Họ biết nhà trường phụ thuộc vào họ về tài chính, bèn lấy đó làm đòn bẩy. Chính quyền Trung Quốc cũng ủng hộ và cổ xúy những hành vi này.

Cuộc đàn áp xuyên quốc gia trên quy mô lớn nhất

Báo cáo cho biết mục tiêu đầu tiên của ĐCSTQ là bịt miệng người Hoa ở nước ngoài, gồm cả những người bất đồng chính kiến có quan điểm khác, và những người lớn lên trong thế giới tự do. Mục tiêu chính là các nhóm người thiểu số và một số nhóm tín ngưỡng như người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, Nội Mông, và Pháp Luân Công. Các đối tượng bị nhắm đến còn có những người bất đồng chính kiến ở Đài Loan và các nhà hoạt động dân chủ (như người dân Hồng Kông kể từ năm 2019), người bảo vệ nhân quyền, nhà báo nhân quyền và các cựu quan chức bị ĐCSTQ truy nã vì tội “tham nhũng”. Chiến dịch lớn này của ĐCSTQ bị các tổ chức nhân quyền gọi là cuộc đàn áp toàn cầu tinh vi nhất, quy mô lớn nhất, và toàn diện nhất.

Để đạt mục đích, ĐCSTQ giám sát các tổ chức và cá nhân này, bất kể họ mang quốc tịch gì, miễn là có gốc gác Trung Quốc. Nó dùng những chiêu như thu thập thông tin, thâm nhập, đàn áp, đe dọa, uy hiếp, quấy nhiễu, thậm chí là bạo lực. Đôi khi, nó ép buộc chính quyền nước sở tại bắt giữ và dẫn độ người; những trường hợp như vậy đã xảy ra ở Ấn Độ, Thái Lan, Serbia, Malaysia, Ai Cập, Kazakhstan, UAE, Thổ Nhĩ Kỳ, Nepal, và các quốc gia khác.

Kiểm duyệt và kiểm soát truyền thông Hoa ngữ ở nước ngoài

Rất nhiều người đã biết Bắc Kinh kiểm soát truyền thông Hoa ngữ trên toàn cầu, kể cả ở Bắc Mỹ. Thực ra, gần như mọi kênh truyền thông Hoa ngữ ở Canada đều bị ĐCSTQ kiểm soát. Ngoại lệ duy nhất là hai hãng truyền thông độc lập nổi tiếng Epoch Times và Đài Truyền hình NTD. Năm 2005, khi các phóng viên của hai kênh này định sang Trung Quốc để đưa tin về chuyến công du của Ngoại trưởng Canada, ban đầu, họ đã được cấp thị thực, nhưng sau đó lại bị thu hồi.

Ngoài các nhà chức trách Trung Quốc, đôi khi, ngay cả các quan chức Canada cũng hạn chế hai kênh truyền thông này để tránh sự trả đũa của Bắc Kinh. Ví dụ, năm 2005, khi cựu Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào sang thăm Ottawa, hai kênh truyền thông này không thể nhận được giấy phép để đưa tin về các sự kiện liên quan. Điều tương tự lại xảy ra khi ông Hồ sang thăm Ottawa vào năm 2010.

Để khuất phục truyền thông Hoa ngữ ở nước ngoài, ĐCSTQ dùng hai công cụ chính là củ cà rốt (khuyến khích các hãng thông tấn tự kiểm duyệt để được hưởng lợi ích tài chính) và cây gậy (đe dọa và quấy nhiễu người nhà ở Trung Quốc của các phóng viên). Ngoài ra, ĐCSTQ còn muốn chỉnh đốn và nhồi sọ những phóng viên này theo những luận điệu của ĐCSTQ. Ví dụ, dưới sự dàn xếp của Mặt trận Thống nhất của ĐCSTQ tại địa phương, năm 2014, Tổ chức Hợp tác Truyền thông Tân Quốc tế được thành lập tại Vancouver nhằm hợp nhất tất cả các tổ chức truyền thông Hoa ngữ thân ĐCSTQ ở Bắc Mỹ.

Thâm nhập thông qua Viện Khổng Tử

Một đòn bẩy tài chính khác của ĐCSTQ là Viện Khổng Tử. Phó Giáo sư Salvatore Babones của Đại học Sydney cho biết ảnh hưởng của Viện Khổng Tử không chỉ dừng lại ở hoạt động tuyên truyền, mà còn tác động đến cả công tác quản lý trường đại học. Cụ thể là, Bắc Kinh có chìa khóa mở cửa – đó là kinh phí, giáo viên, tiền lương, và trang thiết bị… thậm chí còn có thể tặng một tòa nhà hay một trung tâm ngôn ngữ cho một trường đại học đang trong tình trạng căng thẳng về tài chính. Nhiều trường đại học khó lòng mà từ chối những đề nghị như vậy. Đổi lại, họ trở nên phụ thuộc vào Bắc Kinh, để rồi trở thành kẻ phục tùng nó.

Sau đó, Bắc Kinh sẽ tác động đến việc ra quyết định của các trường đại học này, thậm chí đến cả một số dự án nghiên cứu (như cấm các nghiên cứu về Tây Tạng, Đài Loan, hay chiến lược chấm dứt ảnh hưởng của ĐCSTQ), hạn chế quyền tự do ngôn luận và tín ngưỡng (đặc biệt là Pháp Luân Công) của các nhân viên, diễn giả khách mời, cũng như lập trường của trường đại học đối với ĐCSTQ. Tất cả đều dẫn đến tình trạng nhà trường phải tự kiểm duyệt ngôn luận của mình.

Đóng cửa Viện Khổng Tử ở Lyon

Báo cáo này cho biết, ở Pháp vẫn còn 18 Viện Khổng Tử, nhưng một số đã bị đóng cửa. Ví dụ như Viện Khổng Tử tại Đại học Jean Moulin Lyon 3 được thành lập vào năm 2009 theo đề nghị của Đại học Tôn Trung Sơn ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

Nhưng sau khi một giám đốc mới của Viện Khổng Tử này được bổ nhiệm vào năm 2012, mối quan hệ giữa hai bên trở nên xấu đi. Ông Gregory Lee, giáo sư của trường cho biết vị tân giám đốc này đã chất vấn về chương trình giảng dạy và một mực đòi đưa Viện Khổng Tử tham gia sâu hơn vào việc giảng dạy của trường đại học này, thậm chí đòi cho Viện Khổng Tử cấp văn bằng. Ông Lee cho rằng điều này sẽ làm xói mòn nền tự do học thuật, cũng như tinh thần và chính sách giáo dục đại học ở Pháp.

Cuối cùng, Hán Ban (Trụ sở chính của Viện Khổng Tử) đã tiến xa hơn khi cắt các khoản quyên góp hàng năm mà không thông báo cho vị giám đốc này. Sau khi thương lượng thất bại, ông Lee đã quyết định đóng cửa cơ sở này vào tháng 9 năm 2013.

Vụ việc tại Đại học Libre de Bruxelles ở Bỉ

Ông Jonathan Manthorpe, nhà bình luận người Canada, cũng là chuyên gia về Trung Quốc, coi Viện Khổng Tử chủ yếu là công cụ cho các hoạt động tuyên truyền và gián điệp của ĐCSTQ, mặc dù chúng thường được ngụy trang dưới danh nghĩa chương trình trao đổi văn hóa. Lý Trường Xuân, Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị ĐCSTQ cũng thừa nhận Viện Khổng Tử là một bộ phận quan trọng trong hoạt động tuyên truyền của ĐCSTQ ở nước ngoài. Trên thực tế, chúng hoạt động như trung tâm gián điệp cho các đại sứ quán và lãnh sự quán Trung Quốc nhằm kiểm soát sinh viên, thu thập thông tin của những người được gọi là “kẻ thù” và đe dọa những người có quan điểm bất đồng.

Một ví dụ điển hình là Tống Tân Ninh (宋新宁), Giám đốc Viện Khổng Tử tại Đại học Mở Bruxelles ở Bỉ. Năm 2019, tình báo Bỉ buộc tội Tống tham gia vào các hoạt động gián điệp trong tám năm. Khi đang dạy tiếng Trung tại viện này, Tống đã lợi dụng chức danh của mình làm vỏ bọc để tuyển mộ nhân viên tình báo Trung Quốc.

Do đó, Tống đã bị trục xuất và cấm nhập cảnh vào Khối Schengen (liên minh kiểm soát biên giới gồm 26 quốc gia Châu Âu) trong vòng tám năm. Ngoài ra, Viện Khổng Tử này cũng đã bị đóng cửa.

Bị từ chối gia hạn thị thực ngoại giao vì bức hại Pháp Luân Công

Năm 2006, chính phủ Canada đã từ chối đơn xin gia hạn thị thực của ông Vương Bằng Phi (王鹏飞), Bí thư Thứ hai phụ trách Phòng Giáo dục của Đại sứ quán Trung Quốc tại Ottawa. Vương cũng bị yêu cầu rời khỏi Canada.

Nguyên nhân của vụ việc này là vì công việc của Vương tại Phòng Giáo dục liên quan đến việc thu thập thông tin của các học viên Pháp Luân Công ở Canada và can thiệp vào các quyền hợp pháp của họ.

Ví dụ, Vương đã hợp tác với CSSA tại hơn 20 trường đại học ở Canada để bôi nhọ Pháp Luân Công. Năm 2024, Tạp chí Thần Châu Học Nhân (神州学人), một tạp chí của chính quyền Trung Quốc đã đăng một bài viết ca ngợi thành tích “xuất sắc” của chủ tịch CSSA tại phân hiệu của Đại học Bắc Kinh ở Montreal, đặc biệt là chiến thuật và “dũng khí” của người này trong công tác chống Pháp Luân Công.

Huy động sinh viên

Theo báo cáo của IRSEM, để chuẩn bị cho chuyến thăm của ông Hồ vào năm 2010, khoảng 50 sinh viên Trung Quốc ở Canada nhận học bổng của chính phủ Trung Quốc đã được gọi đến đại sứ quán Trung Quốc tại Ottawa. Lưu Thiếu Hoa (刘少华), Bí thư Thứ nhất phụ trách Phòng Giáo dục, đã có bài phát biểu về kế hoạch tiếp đón ông Hồ. Ngoài Ontario, Đại sứ quán Trung Quốc cũng đã huy động khoảng 3.000 người từ Quebec và đài thọ toàn bộ chi phí cho họ, từ khách sạn, ăn uống, đi lại cho đến cả trang phục. Các nhân chứng cho biết mỗi người tham dự được bồi dưỡng 50 đô la Canada.

Trong cuộc họp tại Phòng Giáo dục, Lưu gọi đây là “trận chiến” để bảo vệ “danh dự tổ quốc”. Ông ta yêu cầu các sinh viên phải áp đảo các học viên Pháp Luân Công, các “phần tử ly khai” Tây Tạng và “phần tử ly khai” Duy Ngô Nhĩ đang “chiếm đóng” Đồi Capitol.

Lưu nhắc nhở họ rằng mọi chi phí đều do đại sứ quán đài thọ, kể cả với những sinh viên không thuộc diện nhận học bổng của chính phủ Trung Quốc. Ông ta cũng yêu cầu các sinh viên giữ “bí mật” về cuộc trò chuyện này. Năm 2005, khi Hồ sang thăm Ottawa, các quan chức ĐCSTQ đã tức giận vì “kẻ thù đã chiếm đóng” mất các địa điểm trọng yếu. Vì vậy, lần này, Lưu muốn những người ủng hộ ĐCSTQ làm ra màn chào đón hoành tráng. Nếu sinh viên được hỏi tại sao họ “tình nguyện” đến đây, thì họ cần trả lời rằng “Chúng tôi ở đây để chào đón ông Hồ. Tình hữu nghị Trung Quốc-Canada muôn năm!”

Cùng ngày, Trương Bảo Quân (张宝军) của Phòng Giáo dục của Lãnh sự quán Trung Quốc tại Toronto cũng gửi một email với thông điệp tương tự cho các sinh viên. Ông ta nhắc nhở các sinh viên phải “phối hợp và hành động theo kế hoạch”. Đối với những sinh viên đã nhận học bổng của chính phủ Trung Quốc, bất cứ ai không tham gia được đều phải trình bày lý do chính đáng cho việc vắng mặt.

Đánh đồng người Trung Quốc nhập cư với Hoa kiều

Báo cáo cũng cho biết thêm rằng ĐCSTQ muốn làm lu mờ ranh giới giữa Hoa kiều và công dân Trung Quốc sống ở nước ngoài. ĐCSTQ làm vậy để lôi kéo nhiều người hơn nữa làm việc cho nó thông qua chiến lược Mặt trận Thống nhất.

Trên thực tế, nhiều người trong số này đã trốn thoát khỏi Trung Quốc sau vụ thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn năm 1989, cư dân Hồng Kông hoặc Đài Loan, hoặc người di cư ra nước ngoài từ nhiều thế hệ trước, trong đó, một số người có thể có còn không thạo tiếng Trung hay văn hóa Trung Quốc nữa.

Tuy vậy, ĐCSTQ vẫn ra sức xây dựng một cộng đồng hay một mạng lưới thế hệ trước  gồm những “người Hoa” cư trú ở nước ngoài nhưng lại phục vụ chế độ này.

Mọi bài viết, hình ảnh, hay nội dung khác đăng trên Minghui.org đều thuộc bản quyền của trang Minh Huệ. Khi sử dụng hoặc đăng lại nội dung vì mục đích phi thương mại, vui lòng ghi lại tiêu đề gốc và đường link URL, cũng như dẫn nguồn Minghui.org.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2021/9/29/432004.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2021/9/30/195972.html